Thẩm Dao Phương Bội Lan mỉm :
“Vậy thì ?
Chuyện liên quan gì đến ?"
Nói cứ như thể cô thể quyết định sự sống ch-ết của Dương Mẫn bằng.
Lại dám dùng trò đạo đức giả với cô, tiếc là cô mắc bẫy .
Lời của Thẩm Dao khiến cả Dương Mẫn và Phương Bội Lan đều sững sờ.
Cô nên thấy Dương Mẫn đáng thương như mà từ bỏ truy cứu ?
bây giờ cô bảo liên quan đến cô?
Sao liên quan đến cô cho ?
Dương Mẫn vội vàng :
“Nếu bạn truy cứu , thì khi nghiệp cũng thể phân công công việc hơn."
Một công việc quan trọng thế nào với thời nay, Thẩm Dao chắc thể rõ.
Thẩm Dao khoanh tay ng-ực, thản nhiên Dương Mẫn:
“Chị phân công công việc thì liên quan gì đến ?
Chẳng lẽ lương của chị thể đưa cho chắc?"
Thấy Thẩm Dao như , Phương Bội Lan lên tiếng nữa.
Thẩm Dao khác biệt, cô thêm nữa cũng chỉ khiến cô thấy chán ghét thôi.
“Cả nhà đều trông cậy tiền lương khi nghiệp của để sinh sống, nếu kỷ luật, bố chắc chắn sẽ đ.á.n.h ch-ết mất."
Thẩm Dao chút cạn lời:
“ thấy chị thật kỳ lạ, những gì chị đều liên quan gì đến cả."
“Người phạm là chị, bất kể điều kiện gia đình chị thế nào, gặp chuyện , những thứ đó đều liên quan đến ."
Dương Mẫn kích động lóc gào thét:
“Sao liên quan đến bạn ?"
“Nếu bạn truy cứu chuyện , báo cho Chủ nhiệm Tần, thì tất cả những gì chúng lo lắng đều sẽ xảy ."
“ xin bạn bạn còn dồn đường cùng như thế chứ!"
Dương Mẫn chỉ cảm thấy Thẩm Dao lòng thật sắt đá, cô đáng thương thế tại vẫn chịu buông tha cho cô ?
Lữ Thanh Thanh và những khác thấy cô gái cảm xúc quá kích động, liền âm thầm kéo Thẩm Dao lùi phía .
Họ sợ cô gái tay, Thẩm Dao tránh xa cô một chút.
Thẩm Dao trợn trắng mắt:
“Nếu ban đầu chị những lời sỉ nhục đó với , thì chuyện căn bản sẽ xảy ."
“Suy cho cùng, tất cả kết quả đều là do chính chị gây , nên xin chị đừng đổ trách nhiệm lên đầu khác."
“Hơn nữa, nếu xin mà tác dụng thì còn cần đến cảnh sát gì?"
“ g-iết chị xin chị, chị chấp nhận ?"
Dương Mẫn câu ví von đột ngột của Thẩm Dao cho ngớ , hai chuyện mà thể đem so sánh với ?
“Chuyện căn bản cùng một mức độ chút nào, chẳng qua chỉ là sai vài câu thôi mà!"
“Ồ, thì ngại quá, trong mắt , những gì chị còn nghiêm trọng hơn cả việc g-iết đấy."
Chẳng qua chỉ là sai vài câu thôi ?
Xem Dương Mẫn căn bản vẫn nhận thức lầm của .
Lời đồn thổi là con d.a.o g-iết thấy m-áu.
Thẩm Dao giơ tay đồng hồ, còn hơn mười phút nữa là học.
“Hy vọng các chị đừng bám theo nữa, nếu ngại trực tiếp dẫn các chị gặp Chủ nhiệm Tần ."
“ dám đảm bảo với chị, nếu dẫn chị gặp Chủ nhiệm Tần, kết quả xử lý sự việc sẽ còn nghiêm trọng hơn đấy."
Thẩm Dao xong liền tiến lên hai bước, ghé sát tai Dương Mẫn khẽ:
“Hơn nữa, đừng ý định tìm rắc rối cho , nếu sẽ khiến chị hối hận đấy."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/mang-theo-tiem-vang-xuyen-den-nhung-nam-70-nu-phu-phao-hoi-chi-muon-nam-yen/chuong-279.html.]
“ ."
Để bớt rắc rối cho , Thẩm Dao ngại đe dọa Dương Mẫn một chút.
Nói xong, cô chẳng thèm liếc Dương Mẫn và Phương Bội Lan lấy một cái, kéo mấy bạn cùng phòng thẳng.
Chỉ còn Dương Mẫn đỏ hoe mắt và Phương Bội Lan đang đăm chiêu chôn chân tại chỗ.
Phương Bội Lan định thần Dương Mẫn.
Dương Mẫn đang thẫn thờ theo hướng Thẩm Dao rời , đang nghĩ gì.
“Mẫn Mẫn, tớ cố hết sức , ngờ Thẩm Dao tuyệt tình như ."
Thẩm Dao quá khó gần, xem cũng dễ .
Và ngày hôm nay cô chắc chắn sẽ xếp cùng một phe với Dương Mẫn.
Phương Bội Lan lúc hối hận vì đồng ý cùng Dương Mẫn tới giúp.
Dương Mẫn lúc chuyện, trong đầu là câu nếu còn tìm rắc rối sẽ khiến cô hối hận của Thẩm Dao.
Lòng Thẩm Dao sắt đá như thế, giống như đang đùa .
Hy vọng duy nhất của cô lúc là cầu mong Chủ nhiệm Tần đừng kỷ luật cô .
Nghĩ đến đây, Dương Mẫn rảo bước về phía tòa nhà văn phòng của phòng giáo vụ.
Phương Bội Lan Dương Mẫn đột ngột bỏ :
“Ơ kìa, đấy?"
Dương Mẫn hề trả lời cô , Phương Bội Lan trợn trắng mắt:
“Đáng đời!"
Quay trở về ký túc xá....
Nhóm Thẩm Dao nhanh ch.óng bước về phía lớp học.
Lữ Thanh Thanh và năm thi thoảng Thẩm Dao một cái, thôi.
Thẩm Dao thấy đành kể chuyện xảy hôm đào tạo.
như Thẩm Dao dự đoán, mấy khi Thẩm Dao vu khống thì tức nổ đom đóm mắt.
Lữ Thanh Thanh xong ngọn nguồn lập tức bốc hỏa:
“Cô mà trơ trẽn thế ?!
Nói những lời như mà còn dám đến bảo đừng truy cứu ?"
Vương Mộng cũng gật đầu phụ họa:
“ thế, còn tự đáng thương như nữa chứ.
Lúc cô cô nghĩ đến hậu quả ?"
Trần Lan :
“Chắc chắn là thấy Dao Dao là sư nên tưởng dễ bắt nạt thôi."
Hoàng Tú Chi nghĩ đến những lời cô gái đó là thấy tức chịu :
“Quả nhiên là kẻ đáng thương tất chỗ đáng hận, rõ ràng là cô phạm mà đổ trách nhiệm lên đầu ."
Trương Lệ Lệ vỗ vỗ vai Thẩm Dao:
“Bạn Thẩm Dao, xảy chuyện lớn như mà hề với bọn tớ ?"
Lời của Trương Lệ Lệ khiến đều sực tỉnh.
“ thế, với bọn tớ hả?"
Nhìn vẻ mặt chất vấn của , Thẩm Dao gượng :
“Chẳng là sợ các tức giận ?"
“Hơn nữa chuyện cũng giải quyết , tớ các thêm bực ."
“Con gái mà tức giận nhiều dễ tăng sinh tuyến v.ú lắm, nên tớ mới cho các đấy."
“Dao Dao, cái cô Dương Mẫn chắc đến tìm gây rắc rối nữa chứ?"
Hoàng Tú Chi chút lo lắng Thẩm Dao.