“Nếu Lan Lan cứ luôn rỉ tai cô những lời đó, như thể Thẩm Dao cướp cái suất vốn dĩ thuộc về cô , thì cô những lời như với Thẩm Dao chứ?”
Dương Mẫn lẩm bẩm :
“ là do cứ luôn với tớ như thế, tớ mới nóng đầu mà..."
Nghe lời Dương Mẫn, mắt Phương Bội Lan lập tức đỏ lên:
“Mẫn Mẫn, ý là trách tớ ?"
“Tớ chẳng qua vì trượt nên tâm trạng , lảm nhảm với vài câu thôi, thể trách tớ chứ?"
“Những lời đó là từ miệng thốt , thể đổ lên đầu tớ ?"
Dương Mẫn đang lúng túng gì.
Người cùng tham gia đào tạo với Dương Mẫn nổi nữa:
“Phương Bội Lan, Dương Mẫn là vì đòi công bằng cho mới như đấy."
“Nếu ngày nào cũng tẩy não cô , cô những lời đó ?"
Dương Mẫn cái gì cũng , chỉ điều là não, tin tưởng Phương Bội Lan thật sự coi cô là bạn.
Thấy trong phòng cũng đổ chuyện lên đầu , Phương Bội Lan cũng nổi hỏa.
Chuyện rõ ràng chẳng liên quan gì đến cô , dựa cái gì mà trách cô ?
“Tớ chỉ bên tai thôi, chứ bảo với ."
“Sao nào?
Lời tự bây giờ định đổ hết lên đầu tớ chắc?"
Phương Bội Lan xong sang Dương Mẫn đang im lặng gì:
“Vậy nên cũng nghĩ đây là của tớ đúng ?"
Dương Mẫn chút lo lắng Phương Bội Lan:
“Lan Lan, tớ... tớ ý đó."
“Tớ chỉ giúp tớ nghĩ cách thôi?"
Thực trong lòng Dương Mẫn một chút trách Phương Bội Lan.
“Cậu chính là ý đó!"
Phương Bội Lan gầm lên với Dương Mẫn.
“Tớ giúp nghĩ cách?
Tớ thì cách gì?
Nếu tớ cách thì tớ cùng các đào tạo từ lâu ."
“Tớ , vì thành tích của tớ bằng nên coi thường tớ, bây giờ còn lấy chuyện cái suất để sỉ nhục tớ."
“Uổng công tớ coi là bạn nhất!"
Phương Bội Lan xong liền giật lấy hộp dầu sò trong tay Dương Mẫn ném xuống đất, đó sải bước khỏi phòng.
Để Dương Mẫn đang ngơ ngác và mấy bạn cùng phòng trân trối.
Họ sỉ nhục cô cái gì chứ?
Thật là vô lý đùng đùng.
Dương Mẫn đờ đẫn hộp dầu sò vỡ nát đất, một lúc mới phản ứng , định dậy đuổi theo thì bạn cùng phòng giữ c.h.ặ.t .
“Không chứ?
Cô như thế mà còn định đuổi theo ?"
Dương Mẫn bàn tay thô ráp của :
“ cô là bạn nhất của tớ."
Vừa nãy Lan Lan còn đang quan tâm đến tay của cô , mà cô trách Lan Lan.
“Dương Mẫn, đừng ngây thơ nữa!"
Bạn cùng phòng tức giận :
“Cậu coi cô là bạn , nhưng biểu hiện của cô giống như coi là bạn ?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/mang-theo-tiem-vang-xuyen-den-nhung-nam-70-nu-phu-phao-hoi-chi-muon-nam-yen/chuong-277.html.]
“ chuyện đúng là do tự miệng tớ , liên quan đến Lan Lan."
“Phải, chuyện đúng là liên quan đến cô ."
“ với tư cách là 'bạn' nhất của , cô là giúp nghĩ cách thì cũng nên cùng chung mối thù mà mắng vài câu chứ?"
Mặc dù chuyện ở Thẩm Dao, nhưng với tư cách là bạn nhất của Dương Mẫn, chẳng lẽ nên gì ?
An ủi Dương Mẫn một chút cũng là lẽ đương nhiên chứ?
Phương Bội Lan gì?
Cô chỉ lo khác đổ trách nhiệm lên đầu , vội vàng rũ bỏ quan hệ.
Bảo cô giúp nghĩ cách thì cô bảo sỉ nhục cô .
Thậm chí còn đổ ngược , Dương Mẫn coi cô là bạn.
Dương Mẫn thật sự coi cô là bạn thì , ít nhất sẽ hồ đồ gây chuyện suất của Thẩm Dao là chính đáng.
Dương Mẫn :
“Cô chắc chắn là quá tức giận mới như ."
Chắc chắn là , cô nên đổ trách nhiệm cho Lan Lan, Lan Lan chắc chắn là vì chuyện mới giận.
“Tính khí của Lan Lan vốn , hôm nay như , trong lòng chắc chắn thoải mái."
Nghe lời Dương Mẫn, cô bạn vốn luôn giúp cô tức đến bật , buông cánh tay Dương Mẫn :
“Được, là tớ lo chuyện bao đồng , ."
Dương Mẫn gật đầu với bạn cùng phòng bước khỏi phòng ký túc xá.
Dương Mẫn khỏi, bạn cùng phòng liền những khác trong phòng trách móc.
“Đã bảo đừng nhiều lời , là chị em , chẳng là chia rẽ quan hệ của họ ?"
“Ừm, trách tớ nhiều lời, nữa."...
Bên Phương Bội Lan khi chạy ngoài liền ở cầu thang ký túc xá, chờ Dương Mẫn xin .
Vừa nãy cô ném hộp dầu sò đó chính là nhắc nhở Dương Mẫn rằng ban cho cô bao nhiêu ơn huệ.
Giây còn đang quan tâm đến tay cô , giây chỉ trích.
Với hiểu của cô về Dương Mẫn, cô chắc chắn sẽ áy náy.
Hy vọng mấy trong phòng đừng lo chuyện bao đồng.
Đại học còn học một năm nữa, cô giặt quần áo cho .
Quả nhiên lâu , Dương Mẫn .
Thấy Dương Mẫn về phía , Phương Bội Lan lau giọt nước mắt hề tồn tại, mặt sang hướng khác.
Dương Mẫn cẩn thận kéo tay Phương Bội Lan nhưng cô gạt .
“Lan Lan, xin , tớ thật sự ý đó."
Phương Bội Lan hít hít mũi, giọng nghẹn ngào :
“Những khác trong phòng vốn ưa tớ, là của tớ thì cũng thôi ."
“Cậu là bạn nhất của tớ, mà cũng nghĩ là của tớ, tớ thật sự đau lòng."
Dương Mẫn quả nhiên cuống lên:
“Tớ , tớ thật sự ý đó."
“Lan Lan, xin , tha cho tớ ?"
Nói xong nắm lấy cánh tay Phương Bội Lan, Phương Bội Lan gạt cô nữa.
Dương Mẫn thấy Phương Bội Lan gạt thì thở phào nhẹ nhõm:
“Lan Lan, cảm ơn ."
Phương Bội Lan hừ một tiếng:
“Chẳng qua là vì tớ mủi lòng thôi."
Nói xong liếc Dương Mẫn một cái, tiếp tục :
“Ngày mai tớ cùng tới tìm cô nữ sinh khóa 77 , cầu xin cô giơ cao đ.á.n.h khẽ, đừng truy cứu nữa."