Mang theo tiệm vàng xuyên đến những năm 70, nữ phụ pháo hôi chỉ muốn nằm yên - Chương 265

Cập nhật lúc: 2026-05-05 12:52:06
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Thẩm Dao :

 

“Cái đó thì , bọn em ăn đều thấy ngon."

 

“Haiz, em và con ở đây ăn cơm chẳng thấy ngon gì, ở đó mà ăn no nê thế ."

 

Thẩm Dao Chu Luật liền bảo:

 

“Tất nhiên ăn no chứ, ăn no lấy sức lực mà nhớ cơ chứ."

 

Thẩm Dao cũng Chu Luật đang giả vờ đáng thương, sẽ lấy sức khỏe của đùa .

 

Hơn nữa khẩu phần ăn của phi công lắm, cô cũng cần lo lắng Chu Luật ăn ngon.

 

Những lời đường mật khiến Chu Luật rạng rỡ.

 

Để Chu Luật vui hơn, Thẩm Dao :

 

“Thế , xem ăn món gì, về nhà em sẽ cho ăn."

 

“Món em đều thích hết."

 

Chỉ cần là Thẩm Dao , nào Chu Luật cũng ăn sạch sành sanh.

 

Thẩm Dao nhịn buồn :

 

“Bảo gọi món thì cứ gọi , gọi món nào khó kiếm , bỏ lỡ cơ hội bao giờ mới nhé."

 

“Muốn ăn sườn hấp bột gạo và kẹp ngó sen."

 

Ngày họ xác định quan hệ, Chu Luật từ thành phố Y chạy đến thành phố X, Thẩm Dao cho Chu Luật món sườn hấp bột gạo .

 

Chu Luật cảm thấy đó là món sườn ngon nhất mà từng ăn.

 

Thật món nhiều nơi đều , thành phố Y cũng , Thẩm Dao cũng từng qua.

 

Chu Luật cảm thấy bột gạo hấp thịt ở thành phố Y và thành phố X giống .

 

Nên luôn nhớ mãi món sườn hấp bột gạo .

 

“Được, em về thành phố X sẽ mua nhiều bột gạo hấp sườn mang về."

 

Thẩm Dao xong hỏi:

 

“Chỉ ăn sườn hấp bột gạo và kẹp ngó sen thôi ?

 

Còn gì khác nữa ?"

 

“Không còn nữa."

 

Chu Luật mỉm , tiếp tục :

 

“Dao Dao, chỉ cần em ở bên cạnh , ăn gì cũng thấy vui."

 

Lời bày tỏ đột ngột của Chu Luật khiến Thẩm Dao chút cảm động.

 

“Anh yên tâm, em sẽ mãi mãi ở bên cạnh ."......

 

Thẩm Dao Chu Luật đến mức ngượng ngùng, :

 

“Đây mới chỉ là sườn hấp bột gạo thôi, nếu thêm kẹp ngó sen nữa chắc cảm động đến phát mất nhỉ?"

 

Nói xong cô bưng từ trong chạn bát đĩa kẹp ngó sen rán xong từ buổi chiều.

 

Chu Luật ghé sát Thẩm Dao hôn cô một cái.

 

Kỷ Niệm bếp thấy cảnh , nhịn :

 

“Ôi chao, gì thế ?"

 

Thẩm Dao nhướng mày :

 

“Không ?

 

Có cần em cho chị xem nữa ?"

 

Kỷ Niệm buồn véo má Thẩm Dao:

 

“Cô em chồng , chị thấy da mặt em càng ngày càng dày đấy."

 

Thẩm Dao gạt tay Kỷ Niệm , :

 

“Hai cũng tám lạng nửa cân thôi."

 

“Cảnh Dật ạ?"

 

“Đang ở cổng viện đợi Châu Châu đấy."

 

Vừa khỏi nhà thấy Châu Châu đang chạy từ bãi đất trống về nhà, Cảnh Dật đòi đợi cùng về.

 

Kỷ Niệm dứt lời, Châu Châu dắt tay Cảnh Dật .

 

Châu Châu gào to:

 

“Mẹ ơi, con đói bụng quá mất."

 

Đi chơi suốt nửa buổi chiều, nhóc con chơi đến mức đói bụng .

 

“Dẫn em rửa tay , chúng ăn cơm nào."

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/mang-theo-tiem-vang-xuyen-den-nhung-nam-70-nu-phu-phao-hoi-chi-muon-nam-yen/chuong-265.html.]

Chu Luật dẫn hai nhóc con rửa tay rửa mặt, Tô Dương kê bàn chuẩn bắt đầu bữa ăn.

 

Bữa tối hôm nay vô cùng phong phú, nhiều nguyên liệu là Thẩm Dao mang từ nhà về.

 

Sườn hấp bột gạo, kẹp ngó sen rán, cá mương chiên thơm, cá nhỏ chiên giòn, cà chua trộn đường và một món rau xào.

 

Đầy một bàn thức ăn, Kỷ Niệm sắp chảy nước miếng đến nơi :

 

“Dao Dao em quá, chỉ cần em ở nhà là bọn chị ăn ngon."

 

“Sao thế ạ?

 

Em nhà thì trai em cho chị ăn ngon ?"

 

Thẩm Dao hỏi.

 

“Hôm qua còn trai em thạch cho chị ăn ?"

 

Nhận thấy ánh mắt như của Tô Dương, Kỷ Niệm vội vàng chữa cháy.

 

“Ấy, chị ý đó, ý chị là tay nghề của em là nhất trong tất cả chúng ."

 

Chu Luật vỗ vai Tô Dương, cũng nhịn trêu chọc:

 

“Đồng chí Tô Dương, xem tay nghề của học tới nơi tới chốn ."

 

“Hay là tìm cơ hội đến học hỏi thêm chút nữa nhé?"

 

Thẩm Dao :

 

“Được , đừng trêu chị nữa, ăn cơm thôi."

 

Nhóc con đòi ở bàn ăn cơm, Thẩm Dao gắp cho bé sườn và kẹp ngó sen:

 

“Mấy con cá nhỏ giòn giòn ăn nào?"

 

Cá nhỏ chiên giòn rụm, xương cá cũng thể ăn luôn, sợ các bé hóc.

 

Châu Châu gật đầu:

 

“Có ạ!"

 

Thấy trai bảo ăn, cái đuôi nhỏ Cảnh Dật cũng đòi ăn theo.

 

“Cơm và rau đều ăn hết đấy nhé, nếu cô sẽ đ.á.n.h m-ông đấy."

 

Hai nhóc con đều dõng dạc đáp:

 

“Dạ ạ."

 

Châu Châu và Cảnh Dật chiếc ghế nhỏ, ăn líu lo trò chuyện.

 

Phía lớn cũng để trống khí.

 

Thẩm Dao hỏi Kỷ Niệm:

 

“Nghiên cứu sinh của các chị bao giờ khai giảng ạ?"

 

Kỷ Niệm suy tính vẫn đăng ký, dự thi nghiên cứu sinh của Học viện Y thành phố Y.

 

Tháng năm năm nay, Kỷ Niệm tham gia kỳ thi nghiên cứu sinh, thành tích khá .

 

Vượt qua bao nhiêu thử thách, vòng phỏng vấn cũng thành công vượt qua.

 

Đã nhận giấy báo nhập học nghiên cứu sinh của Học viện Y thành phố Y.

 

Kỷ Niệm :

 

“Ngày mùng 1 tháng 9."

 

Nghĩ lúc chị còn phân vân quyết, lo thi đỗ, ngờ bây giờ nhận giấy báo nhập học .

 

Chị trở thành một nghiên cứu sinh y học vinh dự .

 

“Vậy em sớm hơn chị một chút, em là ngày 28 tháng 8 đến trường báo danh."

 

Thẩm Dao đoán họ khai giảng sớm như chắc là để đón tân sinh viên khóa 78 nhập học.

 

Thẩm Dao xong tiếp tục hỏi:

 

“Vậy khi nào chị mới nghỉ ?"

 

Thời gian qua Kỷ Niệm vẫn đang việc tại bệnh viện quân khu.

 

“Làm hết tuần cần nữa ."

 

Thẩm Dao gắp cho Chu Luật một miếng sườn, hỏi tiếp:

 

“Có khi nghiệp chị sẽ đơn vị cũ luôn ?"

 

Kỷ Niệm gật đầu:

 

, nghiệp xong chị bệnh viện luôn."

 

Thẩm Dao ngưỡng mộ :

 

“Thích thật đấy, học mà vẫn lương."

 

Bất kể là đại học nghiên cứu sinh, khi nghiệp đơn vị cũ đều hưởng lương.

 

 

Loading...