Mang theo tiệm vàng xuyên đến những năm 70, nữ phụ pháo hôi chỉ muốn nằm yên - Chương 261

Cập nhật lúc: 2026-05-05 12:51:50
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Hồi đó lúc lão già và bà già ch-ết , đáng lẽ nên để cái con ranh ch-ết đói cùng mới đúng!”

 

Không ngờ cái con ranh từ quê về, trèo cao nhà xưởng trưởng Trần, vợ kế cho con trai lớn của xưởng trưởng Trần.

 

Vợ xưởng trưởng Trần dùng công việc của chồng và các con bà để đe dọa họ dọn ngoài, cho nên mới để con ranh cơ hội bán ngôi nhà .

 

Tưởng Dung lạnh :

 

“Chỉ cần thấy hai sống vui .”

 

“Bị phỉ nhổ cũng chẳng hết.”

 

mấy ngày nữa cô cũng theo quân đội phương Bắc , cơ hội về ít, cô quan tâm.

 

Hai họ thấy với Tưởng Dung thông, liền sang Thẩm Dao và Bạch Điềm Điềm.

 

“Hai ai mua ngôi nhà ?”

 

, vấn đề gì ?”

 

Mẹ kế của Tưởng Dung ánh mắt âm hiểm Thẩm Dao:

 

“Nếu cô sống ở đây mà yên thì đừng mua!”

 

“Nếu sẽ khiến cô hối hận đấy!”

 

ngày nào cũng đến quấy rối, xem dám ở đây .

 

Tưởng Dung thấy bà đe dọa Thẩm Dao:

 

“Nếu bà con trai bà lập tức mất việc thì nhất hãy điều một chút!”

 

Giang Hồ cũng giận dữ :

 

“Đổng Đại Hoa, bà đe dọa ai đấy!”

 

“Bà coi đồng nghiệp ở phòng quản lý nhà đất và ủy ban đường phố chúng đều ch-ết hết chắc?”

 

Thẩm Dao lạnh :

 

“Được thôi, để xem là bà khiến yên khiến bà yên nhé.”

 

Nói xong hỏi Tưởng Dung:

 

“Họ việc ở ?”

 

Tưởng Dung hiểu ý :

 

“Chồng và con trai bà đều việc ở xưởng gỗ.”

 

“Ồ, xưởng trưởng Trần của xưởng gỗ.”

 

Thẩm Dao với Giang Hồ:

 

“Cậu Giang Hồ, cháu nhớ xưởng trưởng Trần hình như là bạn chiến đấu của bác Giang ở đồn công an đúng ạ?”

 

Giang Hồ gật đầu:

 

, sai, đều là bạn chiến đấu của lớn cháu đấy.”

 

Cha của Tưởng Dung thấy họ quen xưởng trưởng Trần quen đồn trưởng đồn công an, liền kéo vợ mất.

 

Mặc dù hiện tại ở rộng rãi cho lắm, nhưng công việc của ông và con trai vẫn còn đó.

 

Ông lo lắng nếu còn quấy phá nữa thì mất luôn cả công việc.

 

Sau khi xong thủ tục ở phòng quản lý nhà đất, Giang Hồ tiễn Thẩm Dao và Bạch Điềm Điềm ngoài.

 

Nhìn bóng lưng mảnh khảnh của Tưởng Dung, Giang Hồ khỏi cảm thán:

 

“Cái cô gái thật là khổ mệnh.”

 

Mẹ của Tưởng Dung là con gái một, ông ngoại của Tưởng Dung là thợ cả ở xưởng gỗ.

 

Bàng Dũng là học trò do ông ngoại Tưởng Dung dẫn dắt.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/mang-theo-tiem-vang-xuyen-den-nhung-nam-70-nu-phu-phao-hoi-chi-muon-nam-yen/chuong-261.html.]

Lúc mới đầu thì thật thà, ông ngoại Tưởng Dung thấy cũng , trong nhà cũng rắc rối gì, còn bằng lòng ở rể.

 

Lúc mới cưới Bàng Dũng giả vờ giỏi, ông ngoại Tưởng Dung giúp chuyển thành công nhân chính thức.

 

Đáng tiếc là cảnh dài, của Tưởng Dung lâm bệnh qua đời khi cô còn nhỏ.

 

Ông bà nội cũng vì cú sốc quá lớn nên lâu cũng lượt qua đời, để Tưởng Dung còn thơ dại.

 

Sau khi cha vợ mất, cha của Tưởng Dung nhanh ch.óng tái hôn và sinh thêm hai đứa con.

 

Cha và kế luôn đối xử tệ bạc với Tưởng Dung, đ.á.n.h thì mắng.

 

của xưởng gỗ và hàng xóm trông nom nên cũng dám thật sự bỏ đói Tưởng Dung.

 

Lúc đợt thanh niên xung phong, kế đăng ký tên cho Tưởng Dung.

 

Nghĩ rằng Tưởng Dung xuống nông thôn sẽ bao giờ về nữa, ngôi nhà sẽ nghiễm nhiên thuộc về gia đình bốn bọn họ.

 

Tưởng Dung thanh niên xung phong, Bàng Dũng dắt vợ con ở trong ngôi nhà của Tưởng Dung.

 

Cuối năm ngoái Tưởng Dung về thăm quê, lọt mắt xanh của Phùng Tĩnh Thu – vợ xưởng trưởng Trần của xưởng gỗ nơi cha Tưởng Dung việc, bà Tưởng Dung vợ kế cho con trai lớn của .

 

Nhà chồng tương lai giúp cô đòi ngôi nhà.

 

Cô thà bán chứ cũng để gia đình đó ở.

 

Thẩm Dao đoán, cô gái chắc hẳn lấy cuộc hôn nhân của bàn đạp để trả thù cha và kế.

 

Lúc Tưởng Dung trở về nhà, cô qua ngôi nhà nơi cô sống mười sáu năm một nữa.

 

Lúc cô xuống nông thôn cô nghĩ đến việc trả thù gia đình họ .

 

Không ngờ cô đợi ròng rã hơn mười năm.

 

Hồi cuối năm ngoái khi cô về quê để tảo mộ cho và ông bà nội, cô gặp Phùng Tĩnh Thu – vợ xưởng trưởng Trần.

 

Biết con dâu lớn của Phùng Tĩnh Thu qua đời vì khó đẻ, Phùng Tĩnh Thu đang tìm kiếm con dâu mới để chăm sóc ba đứa con do con dâu lớn để .

 

Tưởng Dung cảm thấy cơ hội của đến.

 

Nhà họ Trần điều kiện , con trai lớn còn là sĩ quan quân đội, vợ kế nhiều, thiếu những cô gái trẻ chồng.

 

Phùng Tĩnh Thu kén chọn mãi vẫn ưng ý ai, bà lo lắng những đó sẽ đối xử với cháu nội của .

 

Con trai lớn ở thành phố X, bà cũng quản xa như .

 

Phùng Tĩnh Thu thế nào cũng ngờ Tưởng Dung tự tìm đến ứng cử.

 

Tưởng Dung bảo mùa đông năm đầu tiên cô xuống nông thôn ngã xuống ao, bác sĩ thể m.a.n.g t.h.a.i nữa.

 

Cô bảo sinh con, nên sẽ coi ba đứa trẻ như con ruột của .

 

Vả bản chịu khổ trong tay kế, nên sẽ để những đứa trẻ khác cũng chịu khổ theo .

 

Nếu Phùng Tĩnh Thu yên tâm, cô thậm chí thể thắt ống dẫn trứng.

 

Tưởng Dung trẻ trung xinh , tính tình cũng dịu dàng hiền thục, từng kết hôn, quan trọng nhất là cô thể sinh con, thậm chí còn thể thắt ống dẫn trứng.

 

Vợ xưởng trưởng cân nhắc một hồi đồng ý.

 

Phùng Tĩnh Thu gửi ảnh của Tưởng Dung cho con trai, cũng đồng ý hôn sự .

 

Chủ yếu là nghĩ rằng con cái chăm sóc .

 

Sau khi hôn sự định đoạt, Tưởng Dung nhờ nhà chồng giúp đòi ngôi nhà.

 

Những yêu cầu khác cô cũng tiện đề cập thêm, đợi cô lớn mạnh hơn một chút, cô sẽ bắt Bàng Dũng cả nhà cút xéo về quê!......

 

Ngày tháng ở nhà trôi qua nhanh như chớp, thoáng một cái đến ngày hai mươi tháng Tám, ngày Thẩm Dao và Chu Chu thành phố Y.

 

Chu Luật gọi điện bảo đến đón hai con, bảo chiều thứ Bảy khi tan sẽ tàu hỏa đến thành phố X, đón Thẩm Dao và Chu Chu máy bay về thành phố Y chiều Chủ nhật.

 

Thẩm Dao gọi điện từ chối.

 

Cô dắt Chu Chu máy bay thể tự về thành phố Y, cần thiết đến đón.

 

Đỡ cho Chu Luật chạy chạy một chuyến, còn lãng phí tiền bạc.

Loading...