“Hai trong đầu đang nghĩ đến khả năng ném Chu Chu và An An xuống nước như .”
Tô Nhiên lúc chẳng trở nên thông minh đột xuất, cắt đứt ý nghĩ của hai :
“Hai đừng mà mơ, đừng ba em và chú sẽ đồng ý, hai còn ông bà nội mắng cho một trận tơi bời đấy!”
Thẩm Dao Chu Chu đang lưng Thẩm Hòa Lâm, Tô Diệp đang đỡ ở bên cạnh.
Tô Nhiên đúng, chỉ ông bà ngoại mắng, mà khi còn Tô Diệp và Thẩm Hòa Lâm phối hợp đ.á.n.h đòn nữa chừng.
Hơn năm giờ chiều, bàn bạc chuẩn về nhà.
Mấy đứa nhỏ chơi điên cuồng đến mức chịu về, cuối cùng là lôi lên bờ.
Thẩm Dao quần áo cho Chu Chu, nhóc con hưng phấn nhảy nhót:
“Mẹ ơi, bao giờ chúng đến đây nữa ạ?”
“Phải đợi ông ngoại và bác nghỉ nhé, giữ Chu Chu .”
Đi bơi Chu Luật hoặc bậc tiền bối cùng, nhóc con chạm nước là trơn như con lươn , cô lo giữ nổi thằng bé.
Thay quần áo xong, Chu Chu chạy đến bên Thẩm Hòa Lâm ôm chân ông ngoại:
“Ông ngoại ơi, bao giờ đến ạ?”
“Chu Chu đến ?”
Chu Chu gật đầu:
“Muốn ạ.”
“Vậy đợi tuần chúng đến nhé, ?”
“Dạ ạ ~”
Ngày hôm các bậc tiền bối , Tô Trạch dắt Bạch Điềm Điềm và con về nhà ngoại.
Thẩm Dao dẫn ông bà ngoại và Tô Nhiên ngoài chơi một ngày.
Buổi tối lúc ăn cơm, Tô Diệp :
“Mợ con gọi điện cho , bảo với của Nhiên Nhiên , con cứ trực tiếp đến phòng quản lý nhà đất tìm Giang Hồ là .”
Thẩm Dao cũng gọi theo Tô Nhiên và Tô Trạch là .
“Vâng, mai con qua xem thế nào ạ.”
Thẩm Hòa Lâm hỏi:
“Có cần ba xin nghỉ cùng con ?”
“Dạ cần , Giang Hồ ở đó mà.”
Thẩm Dao lắc đầu:
“Mai con gọi cả Điềm Điềm và Nhiên Nhiên cùng.”
Có quen dẫn đường cho Thẩm Dao, Tô Diệp cũng lo lắng:
“Vậy , lát nữa lấy ít tiền cho con.”
“Thật sự là con cần tiền của , con tiền mà.”
Tô Diệp liếc Thẩm Dao một cái:
“Ồ, tiền ba chồng cho thì con cầm, tiền cha đẻ cho thì lấy đúng .”
Tô Diệp vẫn cách nắm thóp Thẩm Dao.
“Được , con cầm là chứ gì ạ.”
Nói xong chuyện chính, Tô Diệp hỏi chuyện hôm nay Thẩm Dao dẫn ông bà ngoại .
Thẩm Dao :
“Hôm nay con dẫn bà ngoại và đến nghĩa trang liệt sĩ, còn cả hỏa cung điện nữa.”
Khu vui chơi trẻ em ở nghĩa trang liệt sĩ máy bay, dẫn Chu Chu chơi một vòng.
Từ nghĩa trang liệt sĩ là đến hỏa cung điện ăn đồ ăn.
Tô Diệp hiểu ý :
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/mang-theo-tiem-vang-xuyen-den-nhung-nam-70-nu-phu-phao-hoi-chi-muon-nam-yen/chuong-260.html.]
“Chắc là con thèm ăn chứ gì?”
“Lúc đầu là con với Nhiên Nhiên , nhưng ông bà ngoại ăn cũng thấy vui lắm ạ.”
Nghiêm Tú Mai và Tô Đại Sơn đều là kiểu mất hứng, trái còn sẵn lòng thử những thứ mới lạ.
Thậm chí đôi khi Nghiêm Tú Mai nhớ những món từng ăn hồi nhỏ còn cho bọn Thẩm Dao ăn.
Tô Diệp nhịn :
“Bà ngoại con thực cũng khá thích ăn vặt đấy.”
Hồi Tô Diệp còn nhỏ điều kiện gia đình cũng khá , lúc đó Nghiêm Tú Mai thích mua bánh kẹo đồ ăn vặt , cũng thường xuyên dẫn Tô Diệp ăn bánh rán đường và đậu phụ thối.
“Xem gen ham ăn của nhà đều là di truyền từ bà ngoại .”......
Sáng hôm , Thẩm Dao và Bạch Điềm Điềm đến phòng quản lý nhà đất tìm Giang Hồ.
Bọn trẻ đứa nào cũng mang theo, để ở nhà cho ông bà ngoại trông.
Tô Nhiên xung phong ở nhà giúp ông bà một tay.
Chỉ một yêu cầu, là bảo Thẩm Dao và Bạch Điềm Điềm mang đồ ngon về cho em.
Giang Hồ gặp Thẩm Dao và Bạch Điềm Điềm, dặn dò vài câu dẫn hai xem nhà.
Căn nhà ở gần quảng trường mùng 6 tháng 1, là một ngôi nhà gạch xanh sân.
Ngôi nhà bảo quản , diện tích và kết cấu cũng tương đương với nhà Thẩm Dao, đa nhà cấp bốn ở thành phố X đều kết cấu .
Có lẽ vì nhà đông nên phòng ngăn nhiều hơn nhà Thẩm Dao, dẫn đến các phòng đều lớn.
Người bán nhà là một cô gái hai mươi sáu hai mươi bảy tuổi, tên là Tưởng Dung.
Tưởng Dung bảo ngôi nhà là ông bà nội để cho cô, vì cô chuẩn theo quân đội phương Bắc , chắc sẽ nữa, nên bán nhà .
Sau một hồi thương lượng, Thẩm Dao chốt mua căn nhà với giá hai ngàn bốn trăm đồng.
Bạch Điềm Điềm thấy Thẩm Dao dứt khoát mua một căn nhà như thì trợn tròn mắt.
“Cứ thế mà mua luôn ạ?”
Thẩm Dao nhịn :
“Chứ nữa chị?”
Mình thiếu tiền, ưng cái bụng là chốt ngay chứ.
Bạch Điềm Điềm cảm thấy Thẩm Dao mua nhà cứ như mua rau :
“Nhanh quá mất thôi!”
“Thấy là xuống tiền, vả em thấy ngôi nhà cũng , đến lúc đó sửa sang một chút là ở ngay.”
Mấy từ trong nhà , chuẩn đến phòng quản lý nhà đất thủ tục.
Bỗng nhiên một đôi nam nữ trung niên xuất hiện ở cổng sân.
Người đàn ông trung niên Bàng Dũng vẻ mặt nịnh nọt Tưởng Dung:
“Dung Dung , căn nhà bán , bán thì ba với và các em ở chứ?”
Bây giờ cả nhà năm bọn họ đang chen chúc trong một căn nhà nhỏ do xưởng phân cho, một chút cũng tiện.
Tưởng Dung giọng lạnh lùng :
“Ba ch-ết từ lâu , vả đây là ngôi nhà ông bà nội để cho .”
Điều duy nhất cô thấy may mắn là ông bà nội tầm xa trông rộng, khi qua đời sang tên ngôi nhà cho cô.
Tưởng Dung thấy Thẩm Dao vẻ mặt nghi hoặc, ngại ngùng , :
“Ngôi nhà là của , bằng khoán nhà và bằng khoán đất đều tên .
Chẳng quan hệ gì với hai họ cả.”
Người phụ nữ trung niên hận thù Tưởng Dung:
“Cái con ranh vô lương tâm , cái gì mà ba mày ch-ết , ông chẳng đang sờ sờ ở đây ?!”
“Nếu bọn tao thì mày ch-ết đói từ lâu !”
“Đừng tưởng mày trèo cao nhà họ Trần là mày thể nhận ba mày nữa, mày thế là phỉ nhổ đấy!”