“Đảo Thủy Lục những năm bảy mươi vẫn là khu dân cư, nhà cửa san sát .”
Trên đảo bến tàu, trường học, cửa hàng, công viên, tiệm cơm nhà nước, cung văn hóa, đồn công an, ruộng đồng, còn cả mấy công xưởng, cứ như là một thị trấn nhỏ .
Nhờ bài thơ đó của vị lãnh đạo, khi cây cầu lớn đầu tiên sông Phù Dung thành, đảo Thủy Lục cũng trở thành nơi vui chơi giải trí của dân thành phố X.
Trên đảo Thủy Lục trồng nhiều cây quýt, đang là tháng Tám, cây treo đầy những quả xanh mơn mởn.
Thẩm Dao mà thấy ghê răng.
Đồng Đồng Tô Trạch bế, sờ quả quýt xanh ngắt hỏi:
“Mẹ ơi, quả ăn ạ?”
“Không con, đợi nó chín đỏ mới ăn .”
“Vậy khi nào nó mới chín đỏ ạ?”
“Phải đợi đến mùa thu nhé.”
Nghe bảo ăn , Đồng Đồng chút tiếc nuối thở dài một :
“Dạ ạ.”
Bạch Điềm Điềm :
“Con bé ham ăn thật đấy, giống ai nữa.”
Chị và Tô Trạch đều là ham ăn.
Tô Trạch trêu chọc:
“Còn giống ai nữa, giống hai cô của nó chứ ai.”
Tô Nhiên lời trai , lập tức phản bác:
“Em ham ăn, mới là ham ăn nhất!”
Thẩm Dao hừ một tiếng với Tô Trạch, :
“Làm như hồi nhỏ ham ăn !”
“Hồi đó cướp đồ ăn vặt của em là ai nhỉ!”
Sau đó Thẩm Dao bắt đầu kể về những chuyện hổ lúc nhỏ của Tô Trạch khi cướp đồ ăn vặt của cô.
Hồi đó Thẩm Dao bốn năm tuổi, Tô Trạch tám chín tuổi.
Có một mợ lớn Ngô Linh gửi bánh quy về, Nghiêm Tú Mai chia cho Thẩm Dao và Tô Trạch mỗi vài cái.
Tô Trạch ham ăn, loáng một cái ăn hết sạch phần bánh của .
Thẩm Dao bảo để dành bánh cho ông bà nội nên ăn.
Tô Trạch thấy liền bắt đầu nghĩ đủ cách để lừa lấy bánh trong tay Thẩm Dao.
Thẩm Dao đời nào chịu đưa.
Không ngờ Tô Trạch thừa lúc Thẩm Dao vệ sinh lén lút ăn sạch chỗ bánh nhỏ của cô.
Thẩm Dao thấy bánh của biến mất, bù loa bù loa.
Nghe câu chuyện của Thẩm Dao, Bạch Điềm Điềm vẻ mặt kinh ngạc Tô Trạch, ánh mắt như :
“Hóa là hạng như ?”
Tô Trạch chút ngượng ngùng :
“Hồi đó còn nhỏ, hiểu chuyện.”
Thẩm Dao Tô Trạch với vẻ chê bai:
“Nhỏ cái con khỉ, gần mười tuổi còn cướp đồ của một bé gái bốn năm tuổi ăn, nhà ham ăn nhất chính là đấy!”
Nghiêm Tú Mai :
“Chuyện vẫn còn nhớ, Dao Dao phát hiện bánh mất một trận tơi bời, mãi mới dùng bánh nhỏ và kẹo dỗ dành đấy.”
Tô Đại Sơn cũng :
“Tiểu Trạch hồi nhỏ ham ăn lắm, cướp đồ ăn vặt của Dao Dao, ba nó đ.á.n.h đòn ít .”
An An mở to mắt Tô Chấn Hoa:
“Ông nội ơi, ông từng đ.á.n.h đòn ba ạ?”
Tô Chấn Hoa :
“Đương nhiên là từng đ.á.n.h , ba con hồi nhỏ nghịch lắm.”
An An kinh ngạc vô cùng, hóa ba cũng từng ông nội đ.á.n.h đòn cơ đấy!
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/mang-theo-tiem-vang-xuyen-den-nhung-nam-70-nu-phu-phao-hoi-chi-muon-nam-yen/chuong-258.html.]
Đồng Đồng đang ở trong lòng Tô Trạch thấy lời ông nội, lập tức toe toét:
“Ha ha ha, ông nội đ.á.n.h đòn ba!”
Tô Trạch vợ và con chuyện hổ, chút lúng túng.
Lúc con gái còn nhạo :
“Cái đồ vô lương tâm , con mà còn nữa là ba đ.á.n.h đòn Đồng Đồng đấy nhé.”
Đồng Đồng vội vàng lấy tay che cái m-ông nhỏ của :
“Đồng Đồng ba nữa ạ!”
Bạch Điềm Điềm vẻ lúng túng của Tô Trạch, :
“Không , bọn trẻ còn nhỏ, qua một thời gian là quên hết mà.”
Tô Trạch:
“Con nó quên nhưng em vẫn nhớ mà!”
Chu Chu ông cụ trẻ bảo từng đ.á.n.h đòn , tò mò hỏi Thẩm Dao:
“Mẹ ơi, ba ông nội đ.á.n.h đòn bao giờ ạ?”
Nghe Chu Chu hỏi, Thẩm Dao khỏi nhớ đến việc Chu Luật hồi nhỏ nghịch ngợm ba dùng gia pháp trừng trị.
Để giữ thể diện cho Chu Luật, Thẩm Dao , cái hố cứ để Chu Luật tự nhảy .
“Câu hỏi con đích hỏi ba, hoặc là gọi điện thoại thì hỏi ông nội nhé.”
Chu Chu câu trả lời hỏi ông ngoại bà ngoại đang dắt :
“Ông ngoại ơi, hồi nhỏ đ.á.n.h đòn ạ?”
Câu hỏi của Chu Chu suýt nữa khiến Thẩm Dao bật vì tức.
Không đợi Tô Diệp và Thẩm Hòa Lâm trả lời, Thẩm Dao khẽ phát m-ông Chu Chu một cái.
“Hồi nhỏ ông bà ngoại đ.á.n.h đòn, nhưng con mới con đ.á.n.h đòn đấy!”
Cái thằng nhóc dám hỏi chuyện bát quái của cô cơ chứ!
Vì Thẩm Dao đ.á.n.h nhẹ nên Chu Chu cũng chẳng coi là chuyện gì to tát.
Ngược còn thấy ho, tiếp tục hỏi:
“Bà ngoại ơi, bà từng đ.á.n.h đòn ạ?”
Thẩm Dao dở dở :
“Mẹ bảo mà con còn tin!”
Tô Diệp cũng chọc :
“Mẹ con hồi nhỏ ngoan lắm, cho nên ông ngoại và bà ngoại bao giờ đ.á.n.h đòn nhé.”
Đây là sự thật, trong ký ức của Thẩm Dao, Tô Diệp và Thẩm Hòa Lâm bao giờ đ.á.n.h cô.
Ông bà nội càng .
Cả đoàn , nô đùa rộn ràng, chẳng mấy chốc đến đình Vọng Giang.
Trong đình Vọng Giang ít du khách, từng tốm năm tốm ba ghế đá trò chuyện.
Ngửi mùi hương thanh mát của vườn quýt, tiếng sóng vỗ đầu đảo, thật thong dong và tự tại.
Đứng ở đình Vọng Giang xa, bờ sông bên những tòa nhà cao tầng san sát .
Nhìn xa, là những ngôi nhà gạch đỏ mái ngói và những ống khói thấp, còn cả những con thuyền đ.á.n.h cá đậu bên bờ sông.
Gió sông thổi mặt, khiến tinh thần sảng khoái vô cùng.
Bạch Điềm Điềm :
“Cách đây lâu các bạn trong lớp chị cũng tổ chức đến đây đấy.”
Lúc đó nhóm thanh niên tràn đầy hoài bão ở đây ngâm nga bài thơ đó.
thật là thư sinh khí chất, hăng hái tự tin!
Cũng chính vì bài thơ mà khiến vô nảy sinh lòng hướng về đảo Thủy Lục.......
Từ công viên đảo Thủy Lục , đến giờ ăn trưa .
Cả đoàn chuẩn đến tiệm cơm nhà nước để ăn cơm.
Mấy đứa nhỏ lúc nãy chạy nhảy đuổi ở đình Vọng Giang lâu, lúc đều hết , từng đứa một ỉu xìu như kéo .