Mang theo tiệm vàng xuyên đến những năm 70, nữ phụ pháo hôi chỉ muốn nằm yên - Chương 250

Cập nhật lúc: 2026-05-05 12:42:56
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Nghe giá nhà tăng nhanh như , Tô Diệp và Thẩm Hòa Lâm đều chút kinh ngạc.”

 

Tô Diệp , “Mọi đều đang thiếu chỗ ở, giờ kinh doanh , nhà nào mà chật chội thì chắc chắn sẽ nghĩ đến việc mua nhà thôi.”

 

Thẩm Hòa Lâm gật đầu , “Khu quanh đây hình như thấy nhà ai định bán cả.”

 

Thẩm Dao , “Không ạ, thể xem ở những chỗ khác mà.”

 

“Cậu của Nhiên Nhiên ở phòng quản lý nhà đất, hôm nào bố nhờ mợ hỏi giúp xem ạ.”

 

Lần Thẩm Dao chuyện mua nhà ở thành phố X với Tô Diệp và Thẩm Hòa Lâm, chủ yếu là nhân cơ hội để Bạch Điềm Điềm và Giang San chuyện.

 

Bạch Điềm Điềm tiền mua nhà, nhưng mua nhà dù cũng chuyện nhỏ, chắc chắn cô sẽ bàn bạc với Tô Chấn Hoa và Giang San.

 

Giang San chuyện gì cũng tìm Tô Diệp để tư vấn, chuyện mua nhà chắc chắn cũng ngoại lệ.

 

Thẩm Dao cho Tô Diệp , vẫn hơn là để bà loáng thoáng từ chỗ mợ.

 

Đừng Tô Diệp lúc nào cũng dịu dàng, dịu dàng thế thôi chứ lúc bà nổi giận thì cũng đáng sợ lắm đấy.

 

Thực Thẩm Dao khuyên Bạch Điềm Điềm và Kỷ Niệm lên thủ đô mua nhà nhất.

 

tứ hợp viện quan trọng, dù thì đó cũng là vụ ăn chắc chắn sinh lời.

 

“Con còn định đợi khi về thành phố Y sẽ mua thêm hai căn nhà nữa để đó chờ nó tăng giá đấy ạ.”

 

Thẩm Hòa Lâm gật đầu , “Bố thấy .”

 

Từ xưa đến nay, Hoa chúng luôn thích sắm sửa bất động sản.

 

Tô Diệp thở dài một tiếng, “Tốt thì thật, nhưng chỉ sợ đột nhiên một ngày nào đó giống như đây thôi.”

 

“Con nghĩ sẽ giống như đây nữa ạ.”

 

Thẩm Dao , “Trước đây cho dân kinh doanh, nhưng xem bây giờ lén lút kinh doanh đầy đấy, cũng chẳng ai quản cả.”

 

Kinh doanh công khai minh bạch cũng bắt đầu .

 

“Hơn nữa thi đại học cũng khôi phục , đất nước chúng đang ngày càng phát triển hơn.”

 

Thẩm Dao khẽ, “Bố chồng con cũng con còn định mua thêm nhà, họ cũng chẳng gì cả ạ.”

 

Với chức vụ của Chu Văn Viễn, thông tin ông nắm bắt chắc chắn là nhiều hơn so với những như họ .

 

Vì thông gia nên Tô Diệp và Thẩm Hòa Lâm cũng yên tâm phần nào.......

 

Sáng hôm , tám giờ rưỡi, Thẩm Dao dắt Chu Chu khỏi cửa.

 

Đến bách hóa tổng hợp thì Bạch Điềm Điềm và Tô Nhiên dắt theo An An và Đồng Đồng cũng đến .

 

Ba nhóc con gặp ôm chầm lấy , em em gọi rối rít, miệng còn luôn mồm những câu kiểu như nhớ bạn quá mất.

 

Rõ ràng mới xa nửa ngày mà như mấy năm gặp .

 

Thẩm Dao thấy cảnh đó thì khỏi dở dở .

 

với Bạch Điềm Điềm và Tô Nhiên, “Hay là chúng cũng học theo bọn trẻ ôm một cái nhỉ?”

 

Nói xong cô lắc đầu, “Thôi bỏ , ở ngoài đường thế lắm.”

 

Mấy đợi một lúc mà ba nhóc con vẫn dấu hiệu buông .

 

Thẩm Dao nhịn hỏi, “Này các bạn nhỏ ơi, cho hỏi các bạn tâm sự xong ?”

 

Nghe Thẩm Dao , ba nhóc con mới chịu buông , “Xong ạ.”

 

Nói xong cả ba dắt tay bách hóa tổng hợp, ba Thẩm Dao theo m-ông chúng.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/mang-theo-tiem-vang-xuyen-den-nhung-nam-70-nu-phu-phao-hoi-chi-muon-nam-yen/chuong-250.html.]

 

Phía quầy xe đạp của bách hóa tổng hợp, chị Dương và Dương Tư Nguyệt đang trò chuyện.

 

Sau khi Bạch Điềm Điềm đỗ đại học, cô bán công việc của cho một họ hàng xa của chị dâu cả ở nhà đẻ, cũng bán tám trăm tệ.

 

Cô gái đó hôm nay nghỉ nên mặt ở quầy.

 

Chị Dương và Dương Tư Nguyệt thấy Thẩm Dao và Bạch Điềm Điềm trở về thì vô cùng vui mừng.

 

Lúc Bạch Điềm Điềm nghỉ phép thỉnh thoảng vẫn ghé qua, còn Thẩm Dao thì một năm gặp .

 

Cả hai vội vàng lấy đồ ăn vặt trong túi chia cho ba nhóc con.

 

Nhóc con nhận lấy đồ ăn vặt xong là bắt đầu dạo quanh bách hóa tổng hợp.

 

Tô Nhiên lo chúng chạy nhảy lung tung nên chỉ đành theo m-ông ba đứa trẻ.

 

Thẩm Dao đưa hộp bánh kẹo mang từ thủ đô về cho chị Dương.

 

Chị Dương , “Em xem , nào em về cũng mang đồ cho chị.”

 

“Một chút lòng thành thôi ạ, mang về cho nếm thử.”

 

Thẩm Dao xong hỏi, “Hiện tại ở quầy bận lắm ạ?”

 

Chị Dương mỉm , “Cũng bình thường, quầy xe đạp của chúng chị vẫn bận lắm, nhưng so với đây thì khá hơn một chút .”

 

“Năm nay mua xe đạp nhiều hơn một chút, đây cả ngày hiếm khi một đơn hàng, giờ thì cơ bản ngày nào cũng một đơn.”

 

Trước đây phong khí tố cáo thịnh hành, ai nấy đều sống dè dặt cẩn trọng, chỉ sợ nắm thóp.

 

Sau khi phe phái sụp đổ, phong khí xã hội cũng lên nhiều, cuối cùng cũng thể sống những ngày tháng bình thường .

 

Chị Dương xong hỏi Thẩm Dao, “Em thế nào ?

 

Đi học vẫn sướng hơn chứ hả?”

 

Việc Thẩm Dao đỗ đại học chị Dương , còn đặc biệt thư chúc mừng cô nữa.

 

Trong lòng Thẩm Dao thầm nghĩ lúc nhân viên bán hàng còn thoải mái hơn học bây giờ nhiều!

 

miệng cô , “Cũng ạ, nhẹ nhàng hơn một chút xíu thôi ạ.”

 

Bạch Điềm Điềm thấy lời dối lòng của Thẩm Dao thì bên cạnh thầm.

 

Cô và Thẩm Dao vẫn luôn giữ liên lạc qua thư từ, Thẩm Dao bạn học ai cũng quá nỗ lực, cô nỗ lực là xong.

 

Nỗ lực thì thật, nhưng cảm giác còn mệt hơn cả .

 

Thẩm Dao còn , hồi nhân viên bán hàng ở bách hóa tổng hợp là công việc nhàn hạ nhất cô từng đấy.

 

Thẩm Dao và Bạch Điềm Điềm tán gẫu với chị Dương một lúc thì Tô Nhiên dắt ba nhóc con trở .

 

Đồng Đồng khoe với Bạch Điềm Điềm mấy viên kẹo trong túi , “Mẹ xem , Đồng Đồng bao nhiêu kẹo luôn.”

 

Bạch Điềm Điềm túi kẹo đầy ụ của con gái, “Ai cho con kẹo thế ?”

 

Đồng Đồng híp mắt , “Các cô và các chị cho ạ.”

 

Không chỉ túi của Đồng Đồng kẹo, mà túi của Chu Chu và An An cũng đầy ắp.

 

Đi dạo một vòng mà kiếm bao nhiêu đồ ăn vặt thế , Thẩm Dao hỏi Tô Nhiên, “Kẹo của mấy đứa là ai cho thế?”

 

“Mấy chị và mấy cô bán hàng ạ.”

 

Hồi Bạch Điềm Điềm còn ở bách hóa tổng hợp, Tô Nhiên và An An đều từng đến quầy chơi nên vài nhân viên bán hàng nhận họ.

 

 

Loading...