Mang theo tiệm vàng xuyên đến những năm 70, nữ phụ pháo hôi chỉ muốn nằm yên - Chương 245

Cập nhật lúc: 2026-05-05 12:42:51
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Trước đây mua nhà ở thành phố Y là vì Thẩm Dao học, mua nhà sẽ thuận tiện hơn.”

 

Ở thủ đô nhà mà còn mua thêm sợ thông gia sẽ nghĩ ngợi nhiều.

 

Thẩm Dao gật đầu, “Mẹ yên tâm ạ, con bàn bạc với Chu Luật mới mua, họ đều cả.”

 

“Bố chồng con ủng hộ chúng con mua nhà.”

 

“Còn về việc tại mua xong mới , chẳng là vì thì kiểu gì bố cũng đưa tiền cho con .”

 

Tô Diệp gật đầu , “Bố chồng con .”

 

“Bố chồng chúng con mua nhà cũng hỏi xem tiền nong đủ .”

 

Tô Diệp cảm thán, “Làm cha như chúng cũng chăm sóc cho các con, chỉ nghĩ đến việc đưa chút tiền cho các con để cuộc sống dễ dàng hơn một chút.”

 

Thẩm Dao ôm lấy cánh tay Tô Diệp, “Con và Chu Luật đều bố cho chúng con, bố cứ yên tâm, chúng con thực sự thiếu tiền ạ.”

 

“Con và Chu Luật mua nhà ở thủ đô là khi bố đến thủ đô, ở cùng chúng con ở riêng đều .”

 

“Cả bố chồng con cũng .”

 

Đến lúc đó ở chung thì ở chung, ở riêng cũng .

 

mấy căn nhà gần Hậu Hải đều gần .

 

Tô Diệp , “Được ~ và bố đều con và Chu Luật là những đứa trẻ hiếu thảo.”

 

Tô Diệp cầm quạt nan quạt cho Chu Chu hỏi Thẩm Dao, “ , con mua nhiều quà cho bố thế , mua cho bố chồng ?”

 

Thẩm Dao mua quần áo, giày cho bà và Thẩm Hòa Lâm, còn mua cả khăn lụa cho Tô Diệp và Giang San nữa.

 

“Mua ạ, cứ yên tâm .”

 

Thẩm Dao , “Giày của và bố là cùng kiểu với bố chồng đấy ạ, họ đều khen êm chân.”

 

Thời cũng khái niệm đụng hàng, chỉ cần chất lượng , mặc thoải mái là mua sẽ nhiều thôi.

 

“Được, yên tâm.”

 

Tô Diệp cũng , Thẩm Dao bình thường thì vẻ vô tư lự, nhưng thực tinh ý, cũng đối nhân xử thế.

 

thì vẫn nhịn mà lo lắng vặt vãnh.

 

Nhìn Thẩm Dao sang đùa nghịch với Chu Chu, Tô Diệp khỏi buồn .

 

Sợ Chu Chu càng nghịch càng tỉnh táo, Tô Diệp giục, “Con mau tắm , để và bố dỗ Chu Chu ngủ.”

 

Thẩm Dao vẻ mặt đau lòng Tô Diệp, “Haiz, cháu trai cần con gái nữa .”

 

Nói xong cô hôn chụt một cái lên mặt Chu Chu, “Nghe lời ông bà ngoại, ngoan ngoãn ngủ nhé, tắm đây.”

 

“Chào ạ.”

 

Chu Chu giường híp mắt vẫy tay với Thẩm Dao.

 

Thẩm Dao rút lui khỏi căn phòng nhỏ.

 

Tô Diệp nhẹ giọng hỏi Chu Chu kể chuyện gì.......

 

Thẩm Dao tắm xong, đang chuẩn sắp xếp đồ đạc trong vali tủ quần áo.

 

Cửa phòng Thẩm Dao đóng.

 

Tô Diệp gõ cửa , thấy Thẩm Dao đang dọn quần áo, Tô Diệp định tiến lên giúp đỡ.

 

“Con tự mà, nghỉ chút .”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/mang-theo-tiem-vang-xuyen-den-nhung-nam-70-nu-phu-phao-hoi-chi-muon-nam-yen/chuong-245.html.]

 

Thẩm Dao lấy quần áo trong vali gấp gọn gàng, “Chu Chu ngủ ạ?”

 

“Ngủ , thằng bé dễ dỗ lắm, một câu chuyện còn kể xong ngủ khì .”

 

“Đó là vì hôm nay máy bay hưng phấn quá nên ngủ trưa đấy ạ.”

 

Thẩm Dao .

 

bình thường con cũng dễ dỗ, cũng lạ , mấy ngày đầu mới về thủ đô là ông bà nội dỗ ngủ đấy.”

 

Tô Diệp , “Chu Chu ngoan hơn con hồi nhỏ nhiều.”

 

Hồi nhỏ Thẩm Dao khá nghịch ngợm, may mà ông bà nội giúp đỡ chăm sóc, thì Tô Diệp và Thẩm Hòa Lâm chắc phát điên mất.

 

“Tất nhiên ạ, chắc chắn giỏi hơn bà , sóng xô sóng mà lị.”

 

Thẩm Dao chẳng chút ngượng ngùng nào.

 

cầm một chiếc áo từ trong vali định giũ để gấp .

 

Bất thình lình, từ trong áo rơi một vật, rơi xuống giường.

 

Tô Diệp cái bọc vải nhỏ đột nhiên rơi , thắc mắc hỏi, “Cái gì thế ?”

 

“Con cũng ạ.”

 

Thẩm Dao cũng ngơ ngác, ném quần áo lên giường, nhặt bọc vải nhỏ lên xem, với Tô Diệp, “Chắc là chồng con lén nhét vali của con .”

 

Hôm qua lúc cô dọn vali Tần Nhã Quân cũng ở đó, chắc là tranh thủ lúc cô để ý nhét .

 

Thẩm Dao mở bọc vải , bên trong quả nhiên là một xấp tiền mười đồng, còn một tờ giấy nhỏ.

 

Tiền mười đồng tổng cộng là tám trăm tệ, mẩu giấy cũng là do Tần Nhã Quân .

 

“Dao Dao, đây là một chút lòng thành của bố , sắp chuyển mùa , con hãy mua cho mấy bộ quần áo thật nhé.”

 

“Con mà gửi trả thì nhất định sẽ gửi nữa cho xem, cho nên đừng nghĩ đến chuyện chuyển tiền về cho nhé!

 

Lãng phí phí thủ tục!”

 

Cuối tờ giấy bà còn học theo Thẩm Dao vẽ một hình mặt đơn giản, Thẩm Dao lúc thư cho họ thường dùng mặt .

 

Thẩm Dao thở dài một , với Tô Diệp, “Tình yêu đến từ bố chồng đấy ạ.”

 

Bố chồng chắc chắn là thấy cô về thủ đô mua nhà, mua bao nhiêu đồ đạc, lo lắng trong tay cô còn tiền nữa.

 

Tần Nhã Quân và Chu Văn Viễn hẳn là nếu đưa trực tiếp thì cô sẽ nhận, cho nên mới lén nhét vali như .

 

Sợ cô trả , còn đặc biệt mẩu giấy nữa.

 

Thẩm Dao đây cũng từng để tiền cho Tần Nhã Quân, kết quả cũng giống như Tô Diệp, gửi trả cho cô hết.

 

Cho nên đó Thẩm Dao gửi đồ ăn thức mặc, những thứ thì dễ trả .

 

Tô Diệp cũng cảm thán, “Bố chồng đối xử với con như , con cũng đối xử với họ mới .”

 

Hai bên thông gia đối xử với Thẩm Dao thực sự giống như đối xử với con gái ruột .

 

Nói xong bà tiếp tục dặn dò, “Bình thường con hãy năng thư, gọi điện cho họ, thời gian thì đưa Chu Chu về thủ đô thăm họ.”

 

Không gặp mặt, nhưng tiếng con cháu thì bề cũng thấy đủ vui .

 

Thẩm Dao gật đầu, “Con , cứ yên tâm ạ.”

 

Vì nhà họ Chu điện thoại nên cơ bản mỗi tuần Thẩm Dao đều đưa Chu Chu bưu điện gọi điện cho Chu Văn Viễn và Tần Nhã Quân một .

 

 

Loading...