“Chu Chu nhớ bà ngoại, cũng nhớ ông bà cố nữa ạ.”
Lời ngon tiếng ngọt của nhóc con khiến Tô Diệp và ông bà ngoại đến híp cả mắt.
Tô Diệp bế Chu Chu nhà, Nghiêm Tú Mai và Tô Đại Sơn theo bảo là lấy đồ ăn ngon cho Chu Chu.
An An và Đồng Đồng thấy đồ ăn ngon, cũng chạy lon ton đuổi theo.
Thẩm Dao trơ mắt mẫu đại nhân nhà bế đứa trẻ mất.
Hoàn quên mất cô con gái ruột .
Thẩm Dao thở dài, nhận lấy chiếc vali nhỏ từ tay Thẩm Hòa Lâm.
Sau đó cô với Tô Chấn Hoa đang chuẩn trả xe, “Cậu ơi, nhớ đến sớm ăn cơm tối nhé.”
Tô Chấn Hoa đến bách hóa tổng hợp trả xe, đợi tan mới đến ăn cơm.
Tô Chấn Hoa mỉm vẫy tay, “Được, đây.”
Thẩm Dao Thẩm Hòa Lâm đang tủm tỉm, xách vali nhỏ của nhà.
Thẩm Hòa Lâm xách chiếc vali lớn theo Thẩm Dao.......
Thẩm Dao nhà, Tô Diệp đưa tới một bát dưa hấu cắt sẵn, “Ăn chút dưa hấu cho đỡ nóng .”
Thẩm Dao bĩu môi nũng một cách đáng thương, “Mẹ ơi, quả nhiên vẫn yêu con nhất.”
“Mẹ ơi, Chu Chu cũng dưa hấu nè.”
Ba nhóc con thành hàng ở cửa , Nghiêm Tú Mai cầm thìa đút cho từng đứa một.
Thẩm Dao Tô Diệp với ánh mắt đầy ủy khuất.
Tô Diệp buồn Thẩm Dao, “Con cũng đút ?”
Nói xong bà còn thực sự múc một miếng dưa hấu đưa đến bên miệng Thẩm Dao.
Thẩm Dao híp mắt há miệng ăn miếng dưa hấu, “Cảm ơn ạ.”
Ăn dưa hấu xong, Thẩm Dao chuẩn bắt đầu chia quà.
Thẩm Dao mở chiếc vali lớn, chỉ những đặc sản bên trong , “Đống đặc sản thủ đô bộ là chồng con bảo mang về cho đấy ạ.”
Nếu Thẩm Dao thực sự xách nổi, Tần Nhã Quân còn tiếp tục nhét thêm đồ nữa.
Thẩm Dao lấy quà chuẩn cho từ trong vali, ai cũng phần.
Ngay cả chỗ bác cả và bác gái cả cô cũng gửi bưu điện sang .
Mô hình máy bay của An An, váy nhỏ của Đồng Đồng, váy và đồ dùng học tập của Nhiên Nhiên.
Còn cả phần của mợ và Điềm Điềm nữa.
“Bà ngoại, đây là quần áo con mua cho bà và ông ngoại, các cụ già ở thủ đô đều mặc kiểu , lắm ạ.”
Thẩm Dao ướm thử chiếc áo khoác in hoa văn chìm màu đỏ rượu vang và chiếc quần xanh đậm lên bà ngoại.
Phần của Tô Đại Sơn là áo khoác xanh đậm phối với quần đen.
Nghiêm Tú Mai khép miệng, “Được, bà và ông ngoại con cũng ông già bà già thủ đô một phen.”
Thẩm Dao bà cụ đang rạng rỡ, mỉm , “Bà ngoại, mùa hè năm con đưa bà và ông ngoại thủ đô chơi một chuyến nhé?”
“Đưa xem Thiên An Môn, Trường Thành và cả Cố Cung nữa.”
Ông bà ngoại đều hơn bảy mươi tuổi, giờ đều xa.
Thẩm Dao họ đến thành phố Y ở một thời gian họ cũng chịu.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/mang-theo-tiem-vang-xuyen-den-nhung-nam-70-nu-phu-phao-hoi-chi-muon-nam-yen/chuong-242.html.]
Thủ đô là nơi ông bà ngoại luôn đến, Thẩm Dao đưa họ xem cho .
Trước khi nghỉ hè Thẩm Dao gọi điện cho Tô Diệp, đưa ông bà ngoại thủ đô chơi.
Bảo họ hỏi xem ông bà ngoại , nhưng dù thế nào, hai cụ cũng nhất định đồng ý.
Lúc Thẩm Dao vẫn khuyên nhủ họ thêm.
“Bà với ông ngoại con đều già , chịu nổi hành xác .”
Tuổi cao, chỉ sợ ngoài về , lúc đó gây thêm rắc rối cho con cháu.
Họ cứ an tâm ở nhà, đợi con cháu về thăm là .
Thẩm Dao ôm cánh tay bà ngoại thuyết phục, “Ôi dào, chúng thể máy bay mà, nhanh lắm ạ.”
“Hơn nữa, bà và ông ngoại đều còn minh mẫn thế , già chỗ nào chứ?”
Sức khỏe của Tô Đại Sơn và Nghiêm Tú Mai đều .
Thẩm Dao họ là gây phiền phức cho .
Cô bắt đầu kể cho hai cụ về những chỗ chơi , đồ ăn ngon ở thủ đô.
Quan trọng nhất là thủ đô Thiên An Môn, mặt trời hồng trong tim nhân dân.
Tô Diệp và Thẩm Hòa Lâm cũng ở bên cạnh giúp .
Chu Chu cũng kể cho ông bà cố những gì thấy khi máy bay.
Nói máy bay nhanh lắm, vèo một cái là đến nơi .
Tô Đại Sơn chút động lòng, sang Nghiêm Tú Mai nhưng gì.
Nghiêm Tú Mai xoa đầu Thẩm Dao, “Bà lòng hiếu thảo của con, để năm tính tiếp .”
Thẩm Dao bà ngoại vẫn đồng ý hẳn, “Sang năm kiểu gì con cũng lôi ông với bà bằng .”
Tô Nhiên với Thẩm Dao, “Chị Dao Dao, em cũng .”
Thẩm Dao mỉm đồng ý, “Được, em nhớ ngày nào cũng lải nhải về thủ đô mặt bà ngoại đấy.”
“Không vấn đề gì luôn ạ!”......
Hơn bốn giờ, Tô Diệp chuẩn bếp nấu cơm.
Thẩm Dao cũng lon ton theo bếp.
Nhìn chậu tôm hùm đất lớn sơ chế sạch sẽ bàn bếp, mắt Thẩm Dao sáng rực lên.
Tô Diệp thấy dáng vẻ thèm thuồng của Thẩm Dao, , “Ông ngoại con con sắp về nên hôm nay đặc biệt lấy về đấy.”
“Còn mua mấy con vịt và gà nữa, bảo cho con ăn.”
Nghe lời Tô Diệp , Thẩm Dao cảm động ôm lấy cánh tay Tô Đại Sơn nũng, “Ông ngoại ơi, con ông là yêu con nhất mà.”
Tô Đại Sơn hưởng thụ sự nũng của cháu ngoại, đến híp cả mắt, “Thì chẳng vì Dao Dao cũng yêu ông ngoại nhất .”
Đứa cháu ngoại duy nhất , dù ở cũng bao giờ quên ông bà già .
Tô Đại Sơn nhớ chuyện gì đó, với Thẩm Dao, “Không chỉ chúng , cháu trai nhà ông Trịnh cũng ngóng con về đấy.”
Thẩm Hòa Lâm cũng thêm, “Hồi mới nghỉ hè, cháu trai ông Trịnh còn đặc biệt sang nhà bà ngoại hỏi xem năm nay nghỉ hè cần tôm hùm đất nữa .”
“Bà ngoại con bảo chúng là tháng tám con mới về, bảo chúng tháng tám hãy chuẩn .”
Lũ trẻ nghỉ hè, câu tôm hùm đất như mùa hè năm ngoái để kiếm thêm chút tiền.