Thẩm Dao xoa đầu Chu Chu:
“ , Chu Chu còn nhớ ông bà ngoại con?”
“Nhớ ạ!”
Chu Chu híp mắt .
“Chu Chu còn nhớ ông bà cố, cả ông mợ, mợ với em trai em gái nữa.”
Chu Chu ríu rít kể chuyện ông cố dắt bảo tàng, bà cố bánh bí ngô cho ăn.
Còn ông mợ sẽ mua đồ chơi và đồ ăn ngon cho Chu Chu.
Cái miệng nhỏ liến thoắng kể từng li từng tí trong trí nhớ của .
Thẩm Dao xoa đầu Chu Chu, :
“Chu Chu nhà giỏi thật đấy, bao nhiêu chuyện thế mà vẫn nhớ rõ .”
Thật , con trai cô vì sống cùng mà quên mất những .
Những mảnh ghép nhỏ nhặt của cuộc sống, bé đều ghi nhớ.
Mặc dù theo thời gian Chu Chu lớn dần, những ký ức cũng sẽ phai mờ.
tình cảm giữa Chu Chu và những sẽ mãi mãi đổi.......
Ba giờ chiều, máy bay đáp xuống sân bay thành phố X.
Thẩm Dao dắt Chu Chu lấy hành lý ngoài, một nhân viên bên cạnh giúp Thẩm Dao xách chiếc vali lớn đó.
Vừa đến cửa thấy Thẩm Hòa Lâm và Tô Chấn Hoa đến đón họ.
Người máy bay ít, cửa cũng đông, Thẩm Hòa Lâm và Tô Chấn Hoa cũng liếc mắt cái là thấy Thẩm Dao và Chu Chu đang xách vali.
Thẩm Dao phấn khích vẫy tay chào:
“Ba, .”
Thẩm Hòa Lâm bước tới nhận lấy vali từ tay nhân viên:
“Đồng chí, cảm ơn nhé.”
Thẩm Dao cũng liên tục lời cảm ơn.
“Vì nhân dân phục vụ.”
Sau khi nhân viên rời , Thẩm Hòa Lâm quan sát Thẩm Dao một năm gặp.
Thẩm Hòa Lâm xoa đầu Thẩm Dao, :
“Sinh viên đại học nhà chúng về đấy .”
Tô Chấn Hoa cũng :
“Một năm gặp, Dao Dao xinh thêm .”
“Cậu và ba cũng chẳng đổi chút nào, vẫn phong độ như ạ.”
Thẩm Dao cũng híp mắt nịnh nọt, Thẩm Hòa Lâm và Tô Chấn Hoa đều bật .
Tô Chấn Hoa nhóc chân Thẩm Dao, xổm xuống khẽ hỏi:
“Chu Chu còn nhớ là ai nào?”
Chu Chu híp mắt gật đầu:
“Ông mợ ạ!” (Người Trung gọi của là Cữu công/
Cữu gia - ở đây dịch là ông mợ cho thuần Việt theo ngữ cảnh địa phương thường gọi).
“Ái chà, Chu Chu nhà giỏi thật đấy, vẫn còn nhớ ông mợ cơ ?”
Tô Chấn Hoa bế bổng Chu Chu lên, dùng râu của cọ cọ mặt Chu Chu.
Chu Chu trêu đến mức nắc nẻ, ngừng né tránh, thoát khỏi sự tấn công của bộ râu Tô Chấn Hoa.
Sau khi Tô Chấn Hoa dừng , một lúc lâu Chu Chu mới bình tĩnh .
Thẩm Hòa Lâm híp mắt Chu Chu, ôn tồn hỏi:
“Thế Chu Chu nhớ ông là ai nào?”
“Ông ngoại~”
“Ây, Chu Chu nhà giỏi quá, cũng nhớ cả ông ngoại nữa cơ đấy.”
Thẩm Hòa Lâm dùng bàn tay xách vali bẹo nhẹ mũi Chu Chu:
“Chúng về nhà thôi nào, bà ngoại chuẩn món ngon cho Chu Chu đấy.”
Như sợ Thẩm Dao ghen, Thẩm Hòa Lâm với Thẩm Dao:
“Cũng chuẩn cả món con thích nữa đấy.”
Thẩm Dao khoác tay Thẩm Hòa Lâm :
“Đi thôi, chúng về nhà ăn món ngon thôi nào~”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/mang-theo-tiem-vang-xuyen-den-nhung-nam-70-nu-phu-phao-hoi-chi-muon-nam-yen/chuong-241.html.]
Tô Chấn Hoa đặt Chu Chu xuống để Thẩm Dao dắt, nhận lấy chiếc vali nhỏ tay Thẩm Dao tự xách.
“Đi thôi, về nhà thôi.”......
Lúc về đến nhà họ Thẩm, Tô Diệp cùng ông bà ngoại đang bận rộn trong bếp, chuẩn các món ăn cho buổi tối.
Tô Nhiên dắt An An và Đồng Đồng đang xem tivi trong nhà chính.
Cả nhóm mới sạch tôm hùm đất (tiểu long hà) chuẩn riêng cho Thẩm Dao.
Biết Thẩm Dao thích món , sáng sớm Tô Đại Sơn sang đại đội Liên Hoa lấy về.
Nghe thấy tiếng xe, Tô Nhiên dắt theo hai đứa nhỏ chạy đón.
“Chị Dao Dao, em nhớ chị quá mất.”
Tô Nhiên Thẩm Dao xe .
Thẩm Dao xuống xe, véo má Tô Nhiên, :
“Là nhớ chị là nhớ quà của chị hả?”
Tô Nhiên dậm chân nũng nịu:
“Tất nhiên là nhớ chị ạ~”
Thẩm Dao đưa túi đồ trong tay cho Tô Nhiên:
“Giúp chị xách trong thì chị mới tin.”
Tô Nhiên nhận lấy túi của Thẩm Dao lanh chanh chạy nhà.
“Cảm ơn Nhiên Nhiên nhà nhé.”
Thẩm Dao trêu chọc Tô Nhiên xong, cúi đầu xuống thì thấy hai đứa nhỏ đang nắm tay ở cổng viện.
“An An, còn nhớ cô là ai con?”
An An gật đầu:
“Cô ạ.”
An An xong sang với cô em gái đang Thẩm Dao chằm chằm:
“Em gái, đây là cô mua váy cho em đấy.”
Đồng Đồng trai cô xinh mặt từng mua váy cho , chút bẽn lẽn gọi :
“Cô ạ.”
Thẩm Dao nựng má hai đứa nhỏ:
“Đồng Đồng và An An ngoan quá, cô mang quà cho hai đứa đấy nhé.”
“Lát nữa cô đưa cho nhé?”
Hai đứa nhỏ đồng thanh đáp:
“Dạ ạ~”
Lúc , Tô Diệp cùng Nghiêm Tú Mai và Tô Đại Sơn cũng từ trong bếp .
Thẩm Dao hớn hở chào hỏi:
“Ông bà ngoại, , con về ạ!”
“Ái chà, Dao Dao nhà về đấy .”
Nghiêm Tú Mai Thẩm Dao, vội vàng nắm lấy cánh tay Thẩm Dao lên xuống.
Thẩm Dao phối hợp xoay vòng vòng cho bà ngoại xem.
“Được , gầy , vẫn xinh thế .”
Tô Diệp cũng Thẩm Dao đầy ý .
Thẩm Dao bước tới ôm chầm lấy và bà ngoại nũng nịu.
“Con nhớ lắm ạ.”
“Mẹ cũng nhớ con lắm!”
Nghiêm Tú Mai vỗ vỗ Thẩm Dao, :
“Về là , về là .”
Thẩm Hòa Lâm lúc cũng bế Chu Chu từ xe xuống.
Chu Chu cũng học theo dáng vẻ của hét lên:
“Bà ngoại, ông bà cố, Chu Chu về đây ạ.”
Cậu nhóc hét xong còn dang rộng hai tay đòi ôm.
Tô Diệp thấy Chu Chu, liền buông Thẩm Dao , đón lấy Chu Chu từ tay Thẩm Hòa Lâm:
“Ái chà, bảo bối Chu Chu của bà ngoại về đấy ?
Có nhớ bà ngoại con?”
Nói xong bà hôn lên khuôn mặt nhỏ nhắn của Chu Chu.