“Chu Chu và mấy đứa nhỏ đang cầm phong bao đỏ khoe khoang với , còn tâm trí mà quan tâm đến chú rể và đoàn đón dâu bên ngoài.”
Người bên ngoài gọi mãi thấy ai thưa, bất đắc dĩ nhét thêm mấy cái phong bao đỏ .
Trịnh Nghị gọi vọng trong:
“Mở cửa hả?
Đừng để lỡ giờ lành chứ!”
Thẩm Dao hỏi Liễu Miên:
“Có mở cửa đây?”
Vốn dĩ bảo là khó họ, thấy đủ thì dừng thôi.
Liễu Miên híp mắt gật đầu:
“Mở ạ!”
Thái Tư Vũ :
“Ái chà, đây là đang mau ch.óng theo Hướng Nam về nhà đây mà.”
Trêu chọc Liễu Miên xong, Thái Tư Vũ bước lên nhặt nốt phong bao đỏ còn đất, đó mở cửa phòng .
Người bên ngoài ùa , may mà Thái Tư Vũ né nhanh.
Thẩm Dao thấy cũng kéo ba đứa trẻ sang một bên bảo vệ, sợ họ đ.â.m chúng.
Diêu Hướng Nam Liễu Miên cũng mặc quân phục giống , mắt thẳng chớp.
Liễu Miên hôm nay khác hẳn ngày thường, trang điểm nhẹ.
Đám em thúc giục:
“Được , ngắm đủ thì thể bế cô dâu xuống lầu đấy.”
Diêu Hướng Nam Liễu Miên đầy thâm tình:
“Miên Miên, đến đón em.”
Liễu Miên híp mắt gật đầu:
“Đi thôi.”
Nói xong định dậy tự .
Thái Tư Vũ vội vàng :
“Ơ , Liễu Miên để Hướng Nam bế xuống chứ.”
Trong tiếng trêu chọc của , Liễu Miên chút ngượng ngùng để Diêu Hướng Nam bế xuống lầu.
Đôi tân nhân bái biệt cha , Diêu Hướng Nam dắt xe đạp chở Liễu Miên về nhà.
Những khác thì bộ theo .
Thẩm Dao và Thái Tư Vũ cũng dắt con theo .
Cũng chẳng cách nào khác, hai nhà ở gần quá mà.
Nhà họ Diêu cũng chuẩn xong xuôi, đợi Hướng Nam dắt Liễu Miên nhà, đôi trẻ đưa đến ảnh Chủ tịch chào và cúi đầu lễ.
Nghi lễ thành xong, đôi trẻ đưa căn phòng lầu.
Trịnh Nghị cũng dắt theo phòng tân hôn.
Anh cũng chẳng dám quậy quá, sợ Liễu Miên tính sổ.
Chỉ bắt Diêu Hướng Nam và Liễu Miên hát vài bài mới tha cho họ.
Đám thanh niên náo loạn một hồi, các bậc trưởng bối bảo thời gian đến , quán ăn thôi.
Trong quán ăn quốc doanh của khu tập thể.
Một nhóm náo nhiệt uống rượu mừng, ai nấy đều hớn hở chúc phúc cho đôi trẻ nên duyên vợ chồng.
Rượu say cơm no, đám cưới của Diêu Hướng Nam và Liễu Miên kết thúc trong tiếng chúc phúc vang lừng......
Tham gia xong đám cưới của Diêu Hướng Nam và Liễu Miên, Thẩm Dao dắt Chu Chu chuẩn về thành phố X.
Tần Nhã Quân và Chu Văn Viễn tiễn hai con sân bay, Tần Nhã Quân rưng rưng nước mắt, nỡ rời xa Thẩm Dao và Chu Chu.
Chu Chu cũng lén lau nước mắt.
Thẩm Dao đỏ hoe mắt an ủi:
“Tết là thể gặp mà .”
“Mẹ với ba ở nhà nhớ chăm sóc bản nhé, chuyện gì thì cứ gọi điện cho bọn con ạ.”
Tần Nhã Quân nắm lấy tay Thẩm Dao:
“Mẹ , đừng lo cho với ba.”
Chu Văn Viễn cũng :
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/mang-theo-tiem-vang-xuyen-den-nhung-nam-70-nu-phu-phao-hoi-chi-muon-nam-yen/chuong-240.html.]
“Con học hành cũng đừng quá sức, nhớ chăm sóc cho .”
Lần Chu Luật , Thẩm Dao vì ôn thi mà mệt phờ , sắc mặt cũng kém .
Tần Nhã Quân ôm ôm Chu Chu:
“Chu Chu nhớ ông bà nội con?”
Chu Chu gật gật đầu, giọng mang theo tiếng nấc:
“Dạ nhớ ạ.”
Nói xong nhóc kéo ông bà nội xuống, hôn lên mặt mỗi một cái.
Chu Văn Viễn cũng ôm cháu nội dặn dò:
“Chu Chu lời ba , ăn uống điều độ nhé.”
Chu Chu cũng ôm lấy ông nội:
“Ông bà nội cũng ăn uống điều độ nhé ạ.”
“Ba , hai yên tâm ạ, con sẽ chăm sóc cho bản và Chu Chu ạ.”
Lúc , loa sân bay thông báo hành khách bay chuyến thành phố X thủ tục lên máy bay.
“Ba , hai về ạ, tết chúng con gặp .”
Thẩm Dao dắt tay Chu Chu :
“Chu Chu, chào ông bà nội con.”
“Cháu chào ông bà nội ạ, Chu Chu sẽ nhớ ông bà lắm ạ.”
“Đi con, đừng lo cho ba .”
Tần Nhã Quân và Chu Văn Viễn đều thúc giục Thẩm Dao.
Thẩm Dao vẫy vẫy tay với hai , dắt Chu Chu lối lên máy bay.
Vì Thẩm Dao dắt Chu Chu, đồ đạc cũng nhiều hơn lúc đến, nên hành lý ký gửi trực tiếp.
Khác với lúc đến chỉ một chiếc vali nhỏ, lúc về thành phố X biến thành một chiếc vali lớn cộng với một chiếc vali nhỏ.
Cũng may Chu Văn Viễn giúp bê vali thủ tục ký gửi, nếu Thẩm Dao thực sự xách thế nào.
Chu Văn Viễn và Tần Nhã Quân dặn dò Thẩm Dao, lúc xuống máy bay thì nhờ nhân viên giúp bê hành lý chỗ cửa .
Đến lúc đó Thẩm Hòa Lâm sẽ sân bay đón Thẩm Dao và Chu Chu.
Thẩm Dao dắt tay Chu Chu sân đỗ máy bay.
Chu Chu ngước đầu hỏi:
“Mẹ ơi, khi nào mới gặp ông bà nội nữa ạ?”
“Đợi đến Tết là Chu Chu thể gặp ông bà nội .”
Cậu nhóc về thủ đô, ông bà nội tắm rửa, dỗ dành ngủ, ăn cơm xong dắt dạo.
Tình cảm giữa nhóc với ông bà nội tăng vọt, lúc rời nhóc cũng nhè .
Mùa hè năm ngoái lúc rời nhà ông bà ngoại nhóc cũng .
Cậu nhóc bây giờ lớn , tình cảm cũng dồi dào hơn.
Chu Chu thở dài một tiếng:
“Vậy thì còn lâu lâu lắm ạ.”
“Chu Chu nhớ ông bà nội đúng nào?”
Chu Chu gật đầu:
“Vâng ạ.”
Thẩm Dao :
“Vậy lúc đó sẽ dắt Chu Chu gọi điện cho ông bà nội, để Chu Chu chuyện với ông bà ?”
“Dạ ~”
Cậu nhóc dạo gần đây cực kỳ hứng thú với việc gọi điện thoại.
Vì nhà họ Chu lắp điện thoại, khi Chu Luật về thành phố Y thường xuyên gọi điện về.
Cậu nhóc thích cảm giác trò chuyện với ba qua điện thoại.
Chu Chu bảo, gọi điện cho ba cảm giác như ba hề .
Đợi đến khi lên máy bay, tâm trạng nhóc phấn chấn hẳn lên.
Chu Chu những đám mây trắng ngoài cửa sổ máy bay:
“Mẹ ơi, sắp đến nhà ông bà ngoại ạ?”