“Lần Liễu Miên và Hướng Nam yêu , gia đình đừng là vui thế nào.”
Sáng sớm hôm sang nhà họ Diêu chuyện, hẹn ngày mai qua nhà dạm ngõ.
Cả hai bà đều nhanh ch.óng tổ chức đám cưới, tránh việc hai đứa lấy cớ công việc bận rộn để trì hoãn.
Hôn sự cử hành là hai bà thể yên lòng ngày nào.
Hai gia đình đều rõ gốc gác của , cũng quá nhiều quy tắc.
Chỉ cần các con chung sống hạnh phúc là .
Tần Nhã Quân :
“Theo thấy, lẽ họ sẽ định ngày mùng 1 tháng 8 đấy.”
Cả hai gia đình đều là gia đình quân nhân, các con cũng là quân nhân, tổ chức đám cưới ngày thành lập quân đội (Kiến quân tiết) đúng là mang ý nghĩa phi thường.
Thẩm Dao :
“Nếu đúng là ngày đó thì con và Chu Chu ăn xong đám cưới mới về thành phố X.”
Vốn dĩ cô định cuối tháng về, nếu đám cưới của Hướng Nam và Liễu Miên mùng 1 thì chắc chắn tham gia xong mới .
“Nếu ngày đó thì đành lời xin với Hướng Nam ạ.”
“Mẹ thấy đấy, mai hỏi lão Dương xem .”
Tần Nhã Quân , “Không Kiến quân tiết cũng , lúc đó với ba con là .”
Thẩm Dao và Chu Chu thể ở thủ đô thêm một ngày Tần Nhã Quân cũng vui, ở thêm cũng chẳng .
Mẹ chồng nàng dâu ăn cơm trò chuyện, còn Chu Văn Viễn thì chăm sóc Chu Chu ăn cơm, hai ông cháu cũng , vô cùng náo nhiệt.......
Sáng sớm hôm , Thẩm Dao và Tần Nhã Quân ăn sáng xong chuẩn dạo phố.
Chu Văn Viễn bảo ông cũng , để giúp họ tài xế và trông trẻ.
Bốn xe náo nức bách hóa Vương Phủ Tỉnh.
Ngày chủ nhật, cửa hàng bách hóa đông nghịt .
Tần Nhã Quân với Thẩm Dao, đây vẫn còn là lúc ít đấy.
Mấy năm hôm khai trương bách hóa Vương Phủ Tỉnh, các nhân viên bán hàng lúc quét dọn giờ nhặt hai sọt đầy giày khách hàng đ.á.n.h rơi.
Vì đông , Chu Văn Viễn sợ Chu Chu chen chúc nên bế nhóc lên vai.
Thẩm Dao sợ Chu Chu đè nặng Chu Văn Viễn, vội bảo để Chu Chu xuống tự .
Tần Nhã Quân kéo Thẩm Dao , :
“Không , sức khỏe ba con lắm.”
Nói xong liền hỏi Thẩm Dao mua những gì.
“Mấy hôm con và Chu Luật dắt Chu Chu mua đồ chơi, thấy quần áo và giày đều lắm, vì vội sang nhà Trịnh Nghị ăn cơm nên kịp mua ạ.”
Thẩm Dao xong liền khoác tay Tần Nhã Quân đến tủ kính quầy giày mũ ở tầng hai.
Nhìn những mẫu giày mắt trong tủ kính, Thẩm Dao khỏi cảm thán thời trang đúng là một vòng tuần .
Kiểu dáng giày da nữ chẳng khác gì đời , còn là da thật.
Thẩm Dao nhờ nhân viên bán hàng lấy giúp hai đôi giày cô chấm mấy hôm .
Thẩm Dao nhận giày từ nhân viên đưa cho Tần Nhã Quân và Chu Văn Viễn:
“Ba, ba để Chu Chu xuống xem đôi giày ạ.”
“Mẹ cũng xem thử ạ.”
Tần Nhã Quân nhận lấy đôi giày da màu đen từ tay Thẩm Dao, kiểu buộc dây, gót cao một chút, kiểu dáng đúng là .
“Đôi giày con mua còn mấy mà.”
Nhân viên bán hàng cạnh :
“Đây là mẫu mới nhất từ thành phố H về tháng đấy ạ.”
Thẩm Dao cũng :
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/mang-theo-tiem-vang-xuyen-den-nhung-nam-70-nu-phu-phao-hoi-chi-muon-nam-yen/chuong-235.html.]
“Đôi hơn đôi ạ.”
Nói xong hỏi Chu Văn Viễn:
“Ba, ba thấy thế nào ạ?”
Chu Văn Viễn :
“Đẹp.”
Chu Chu híp mắt ông bà nội:
“Chu Chu cũng thấy ạ.”
Mẹ dặn , hôm nay lúc ông bà nội mua đồ Chu Chu khen .
Thẩm Dao sợ ba chồng chịu mua, nên định để Chu Chu tung “vũ khí bí mật", để hai cưỡng những lời đường mật của cháu trai.
“Vậy chúng mua ạ.”
Thẩm Dao xong bảo nhân viên lấy thêm một cỡ khác cho giày nam và nữ.
“Chúng mua giày cho ông bà nội và ông bà ngoại ạ.”
Nhân viên thấy Thẩm Dao một lúc mua bốn đôi giày thì mừng rỡ, vội vàng lấy giày đóng hộp.
Dưới sự khuyên nhủ của Tần Nhã Quân, Thẩm Dao cũng mua một đôi giày đế bằng màu trắng kem.
Kiểu dáng quai ngang, gót thấp, một đôi giày cực kỳ phong cách nghệ thuật.
Phối với váy liền , tóc dài xõa ngang vai, thêm một chiếc băng đô bản rộng, đúng chuẩn phong cách phục cổ.
Chu Chu bĩu môi hỏi Thẩm Dao:
“Mẹ ơi, Chu Chu giày mới ạ?”
“Tại vì đôi chân Chu Chu chính là giày mới mà, ở nhà vẫn còn đôi nữa đấy.”
“Chu Chu đang cao lên, chân cũng sẽ to , khi chân to thì nhiều giày nữa .”
Tần Nhã Quân và Chu Văn Viễn cũng gì, Chu Chu nghiêng đầu nghĩ hồi lâu, cuối cùng mới gật đầu :
“Dạ ạ.”
Quần áo giày dép của nhóc cực kỳ nhiều, ngoài bà nội và bà ngoại, hai bà mợ cũng thường xuyên gửi đồ cho .
Thẩm Dao bảo họ gửi ít thôi, mà thế nào cũng .
Bé giờ lớn nhanh, nhiều đôi giày hai chật .
Lúc đầu Thẩm Dao còn ngại dám đem đồ Chu Chu cho Cảnh Dật.
Chính Kỷ Niệm chủ động với Thẩm Dao, bảo Thẩm Dao hãy đưa những quần áo giày dép Chu Chu mặc cho cô .
Thẩm Dao cũng nhân cơ hội với Tần Nhã Quân:
“Mẹ, thật lòng đấy ạ, mua ít đồ cho Chu Chu thôi, nó mặc hết ạ.”
Tần Nhã Quân ngượng ngùng :
“Được, .”
Bà cũng thế, nhưng mỗi dạo phố thấy đồ nhỏ xinh xắn là kiềm lòng mà mua cho cháu.
Mua giày xong mua quần áo, trong tiếng khen ngợi của Chu Chu, Chu Văn Viễn và Tần Nhã Quân quả nhiên híp mắt, từ chối.
Tần Nhã Quân lén với Thẩm Dao:
“Đừng ba con lúc nào cũng bảo mặc quân phục là nhất.”
“ nào con mua đồ cho, ông mặc cũng lượn hai vòng, chính là khoe với mấy ông bạn già đấy.”
Thẩm Dao che miệng trộm, cũng nhỏ:
“Y hệt ba con ạ, con nào cũng ông .”
Các bậc trưởng bối đều thế cả, miệng thì bảo đồ , đừng lãng phí.
nhận quần áo con cái mua cho, lòng vui hơn ai hết, chỉ kể cho cả thế giới .