Mang theo tiệm vàng xuyên đến những năm 70, nữ phụ pháo hôi chỉ muốn nằm yên - Chương 232

Cập nhật lúc: 2026-05-05 12:41:55
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Đồng hồ sinh học của Chu Chu cũng tầm giờ , nhóc mở mắt thấy Thẩm Dao liền rúc lòng .”

 

“Mẹ ơi, Chu Chu yêu lắm ạ.”

 

Sáng sớm tinh mơ, giọng sữa của Chu Chu vẫn còn vương chút ngái ngủ.

 

Vừa tỉnh dậy nhận lời tỏ tình của con trai, lòng Thẩm Dao ngọt ngào như mật, cô ôm c.h.ặ.t lấy Chu Chu.

 

“Mẹ cũng yêu Chu Chu lắm.”

 

Hai con âu yếm giường một lát mới thức dậy.

 

Sau khi vệ sinh cá nhân xong, Thẩm Dao dắt Chu Chu xuống lầu.

 

Chu Văn Viễn đang sô pha báo, còn Tần Nhã Quân đang gọi điện thoại.

 

Thấy Thẩm Dao dắt Chu Chu xuống, Tần Nhã Quân vội vẫy tay:

 

“Dao Dao đây mau, điện thoại của Chu Luật .”

 

Chu Chu nhanh chân chạy đến bên điện thoại:

 

“Chu Chu cũng chuyện với ba.”

 

Tần Nhã Quân đặt ống tai Chu Chu.

 

“Ba ơi~”

 

Cậu nhóc hai câu đưa ống cho Thẩm Dao:

 

“Ba chuyện với ạ.”

 

Tần Nhã Quân tủm tỉm Thẩm Dao, nãy Chu Luật còn đang hỏi Dao Dao dậy đấy.

 

Chu Luật lát nữa huấn luyện bay, nên gọi điện sớm để báo bình an.

 

Tiện thể xem giọng Thẩm Dao , mới đầy một ngày mà nhớ Thẩm Dao .

 

Thẩm Dao nhận lấy ống :

 

“Alo.”

 

“Dao Dao, đến nơi .”

 

Dưới cái của ba chồng, Thẩm Dao chút ngượng ngùng:

 

“Vâng.”

 

“Anh nhớ em.”

 

Đầu dây bên , Chu Luật khẽ:

 

“Em cũng nhớ đấy nhé.”

 

“Em mà.”

 

huấn luyện nên Chu Luật cũng nhiều, nhanh ch.óng cúp máy.

 

Chu Chu thấy Thẩm Dao cúp điện thoại, liền hỏi:

 

“Mẹ ơi, ba gì thế ạ?”

 

Thẩm Dao xoa tóc Chu Chu:

 

“Ba ba nhớ Chu Chu .”

 

Chu Chu nhảy cẫng lên, vui vẻ :

 

“Chu Chu cũng nhớ ba lắm!”

 

Tần Nhã Quân Thẩm Dao gì.

 

Trong lòng thầm nghĩ:

 

“Chu Chu ngốc nghếch ơi, ba con chắc chắn là nhớ con .”

 

Lúc , Tiểu Trương mang bữa sáng đến.

 

Thẩm Dao vội bước tới nhận lấy, lời cảm ơn:

 

“Anh Trương, ăn sáng ?”

 

Tiểu Trương gật đầu:

 

ăn .”

 

Nói xong liền ngoài, bảo là xe đợi Chu Văn Viễn.

 

“Ba , ăn sáng thôi ạ.”

 

Thẩm Dao đặt bữa sáng lên bàn ăn, chào mời Tần Nhã Quân và Chu Văn Viễn ăn.

 

bếp lấy bát đũa .

 

Chu Văn Viễn đặt tờ báo xuống dậy, Tần Nhã Quân cũng dắt Chu Chu phòng ăn, bế Chu Chu ngay ngắn ghế.

 

Thẩm Dao gắp cho Chu Chu một miếng bánh rán, rót thêm một ly sữa đậu nành, mỉm hỏi Tần Nhã Quân:

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/mang-theo-tiem-vang-xuyen-den-nhung-nam-70-nu-phu-phao-hoi-chi-muon-nam-yen/chuong-232.html.]

“Mẹ, ngày mai rảnh ạ?”

 

Tần Nhã Quân đang uống sữa đậu nành liền gật đầu:

 

“Có, con cùng đến ?”

 

“Con cùng đến bách hóa Vương Phủ Tỉnh dạo một chút ạ.”

 

Đi mua sắm thì bạn mới vui.

 

Thẩm Dao xem quần áo cho các bậc trưởng bối.

 

Hồi thành phố Y mới đồ mùa hè, Thẩm Dao mua một ít đồ hè cho lớn .

 

Lúc đó là gửi bưu điện về, bên phía Tô Diệp và bà ngoại cũng gửi.

 

Hai hôm mua đồ chơi cô để ý thấy bắt đầu lên đồ mùa thu , nên xem đồ cho .

 

Tần Nhã Quân :

 

“Được, ngày mai với con.”

 

Chu Chu c.ắ.n bánh rán :

 

“Chu Chu cũng ạ.”

 

“Được~ dẫn con .”

 

Tần Nhã Quân hỏi Thẩm Dao hôm nay dự định chơi.

 

“Con định dẫn Chu Chu Cố Cung xem thử, đến nó còn nhỏ quá, chắc chẳng nhớ gì ạ.”

 

Chu Văn Viễn gật đầu :

 

“Để Tiểu Trương chở hai con nhé?”

 

“Dạ thôi ba, bọn con tự xe buýt đến đó là ạ.”......

 

Ăn sáng xong, Thẩm Dao dắt Chu Chu xe buýt ngoài.

 

Thẩm Dao dắt Chu Chu dừng dạo quanh Cố Cung, còn chụp cho Chu Chu ít ảnh.

 

Tiện thể kể cho Chu Chu về lịch sử Cố Cung, nhóc một cách say sưa, thỉnh thoảng hỏi vài câu.

 

Dạo hết nửa buổi sáng, nhóc hề kêu mệt.

 

Vì Cố Cung quá lớn, Thẩm Dao cũng định dắt Chu Chu hết một lượt.

 

Đừng là Chu Chu chịu nổi, ngay cả Thẩm Dao cũng mỏi chân .

 

Ra khỏi Cố Cung, Thẩm Dao thưởng cho Chu Chu một cây kem que.

 

Nhìn nhóc nheo mắt l-iếm kem, trông giống hệt một chú mèo nhỏ trộm cá khô.

 

Thấy Chu Chu đáng yêu quá, Thẩm Dao cầm máy ảnh lên chụp cho bé một tấm.

 

Chu Chu thấy tiếng máy ảnh, liền giơ tay dấu chữ V nhắc nhở Thẩm Dao:

 

“Mẹ ơi, Chu Chu còn tạo dáng “Yeah" mà.”

 

Tạo dáng “Yeah" là động tác thương hiệu của Chu Chu, mỗi chụp ảnh đều .

 

Thẩm Dao cầm máy ảnh lên nữa:

 

“Được, con tạo dáng , chụp cho con.”

 

Ăn xong kem, Thẩm Dao định dắt Chu Chu dạo mấy con hẻm nhỏ bên cạnh Cố Cung.

 

Xem thử gì ngon , sẵn tiện xem “nhặt" món hời nào .

 

Vừa mới hẻm, Thẩm Dao phát hiện một món ngon.

 

Một ông cụ đẩy chiếc xe thô sơ bán bánh tai đường (tương tự bánh quẩy đường) bên cạnh cây hòe lớn trong hẻm.

 

Dưới tán cây hòe còn một nhóm các ông bà cụ đang tán gẫu.

 

Bánh tai đường kết cấu xốp mịn, ngọt ngào dễ ăn, Thẩm Dao và Chu Chu cực kỳ thích.

 

Ông cụ thấy hai con thích, bảo đây là nghề gia truyền của bà vợ nhà .

 

Ông thấy bắt đầu đẩy xe bán đồ nên cũng thử một chút.

 

Ông cụ còn bảo nhà ông ở ngay gần đây, nếu ai bắt thì chạy cũng nhanh.

 

Khi ông cụ câu , biểu cảm trông cực kỳ đáng yêu, Thẩm Dao nhịn mà bật .

 

Nghe ông cụ trong con hẻm , mắt Thẩm Dao sáng lên.

 

Thẩm Dao híp mắt ông cụ bán bánh:

 

“Ông ơi, con hỏi ông chuyện ạ.”

 

Ông cụ vỗ ng-ực bảo:

 

“Cô cứ , chuyện quanh khu gì mà lão già .”

 

“Ông nhà nào định bán sân vườn (tứ hợp viện) ạ?”

 

 

Loading...