Chu Luật giải thích:
“Vì nghĩ ba vợ sẽ sống cùng chúng con, nên con và Dao Dao bàn bạc mua nhà."
“Đến lúc đó nếu ba ở chung thì ở chung, còn nếu ở riêng thì cũng chỗ."
“Ba với cũng ạ."
Chu Văn Viễn xong liền gật đầu:
“Như cũng ."
Con , dù thì cứ ở trong căn nhà của chính mới thấy yên tâm.
“Dao Dao sợ thì với vợ đưa tiền cho, nên mua xong xuôi mới dám thưa với ạ."
Tần Nhã Quân mắng:
“Hừ, những đứa trẻ khác chỉ mong bố trợ cấp, các con thì , còn sợ bố cho tiền."
Thẩm Dao ngại ngùng.
“Con và Chu Luật thực sự tiền mà .
Chúng con đều là lớn cả , ba cứ thỉnh thoảng trợ cấp như , chúng con ngại lắm."
Tần Nhã Quân Thẩm Dao, ân cần bảo:
“Có gì mà ngại chứ?
Các con dù lớn thế nào nữa, trong mắt ba thì vẫn mãi là trẻ con thôi."
“Ba ở xa các con như , chăm sóc đời sống, cũng giúp các con trông con cái , nên chỉ nghĩ thể trợ cấp chút nào chút nấy, đó là tấm lòng của ba ."
“Làm cha , ai chẳng mong các con sống ."
Những lời của Tần Nhã Quân khiến Thẩm Dao vô cùng cảm động.
Thẩm Dao gật đầu:
“Chúng con ạ, cảm ơn ba, cảm ơn ."
“Đứa nhỏ , một nhà mà cứ khách sáo thế gì."
Chu Văn Viễn cũng :
“Sau con cho tiền thì các con cứ cầm lấy, đừng ngại, con giàu lắm."
Nghe thấy ông nội bảo giàu, Chu Chu đang ngoan ngoãn ăn cơm liền vỗ vỗ túi quần :
“Chu Chu cũng tiền !"
Chu Chu xong liền rút từ trong túi một hào, là do Thẩm Dao nhét túi cho bé lúc mua rau.
Chu Văn Viễn cháu nội đầy yêu thương:
“Thế tiền của Chu Chu thể cho ông bà nội tiêu nhỉ?"
Chu Chu đưa tiền cho ông nội, hì hì :
“Mua kẹo cho ông nội bà nội ạ."
Chu Văn Viễn âu yếm xoa đầu Chu Chu:
“Ái chà, Chu Chu nhà đúng là hiểu chuyện quá, nhỏ thế hiếu thảo với ông bà nội ."
Tần Nhã Quân từ chỗ dậy, ôm lấy Chu Chu hôn chụt một cái lên má bé:
“Cục cưng nhỏ của bà nội ơi."
Tần Nhã Quân và Chu Văn Viễn đều Chu Chu mà nhịn , trong lòng tràn ngập sự cảm động và niềm vui....
Ăn xong, Tần Nhã Quân định rửa bát nhưng Chu Luật cho.
Chu Luật đẩy Tần Nhã Quân khỏi bếp:
“Mẹ với ba cứ dắt Chu Chu dạo ạ, việc ở đây cứ để con lo."
“Vậy ."
Tần Nhã Quân phòng khách, với hai ông cháu đang xem tivi:
“Chu Chu ơi, cùng ông bà dạo con?"
Chu Chu Tần Nhã Quân, sang Thẩm Dao:
“Mẹ ạ?"
Thẩm Dao bảo:
“Mẹ ở nhà bầu bạn với ba, Chu Chu dạo với ông bà nội nhé?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/mang-theo-tiem-vang-xuyen-den-nhung-nam-70-nu-phu-phao-hoi-chi-muon-nam-yen/chuong-220.html.]
“Vâng ạ."
Chu Chu gật đầu:
“Chu Chu ngày nào cũng sẽ dạo cùng ông bà nội."
Nói xong bé liền nhảy phóc xuống khỏi ghế sofa, nắm tay ông bà đòi ngoài ngay.
Tần Nhã Quân và Chu Văn Viễn mỗi dắt một tay Chu Chu dạo.
Thẩm Dao bếp Chu Luật:
“Con trai đúng là một đứa nịnh hót nhỏ, chẳng giống ai nữa."
Chu Luật nhịn thành tiếng:
“Con trai em mà em còn giống ai ?"
Cái bộ dạng nịnh hót đó của Chu Chu giống hệt một nào đó, nhưng Chu Luật dám , sợ tối nay nào đó cho phòng.
Thẩm Dao nheo mắt, Chu Luật với ánh mắt “nguy hiểm".
Chu Luật nhận “sát khí" trong ánh mắt Thẩm Dao, vội vàng chữa cháy:
“Giống , con trai giống thì giống ai ."
Thẩm Dao hừ một tiếng:
“ thế, con em mang nặng đẻ đau mà giống từ ngoại hình đến tính cách."
“Vậy nên tối nay cứ mà ngủ với con trai ."
Thẩm Dao xong liền khỏi bếp, để Chu Luật dở dở bên bồn rửa bát.
Vừa khỏi bếp Thẩm Dao nhịn .
Làm nũng một chút cho vui cửa vui nhà, Chu Luật cũng hưởng ứng cái trò của cô....
Buổi tối, nhiệm vụ dỗ Chu Chu ngủ Tần Nhã Quân và Chu Văn Viễn đảm nhận.
Chu Luật tắm xong, liếc Chu Chu ngủ say, về phòng .
Thẩm Dao đang tựa đầu giường sách, thấy Chu Luật để trần nửa , cô nhịn nuốt nước miếng:
“Chẳng bảo tối nay ngủ với Chu Chu ."
Nhận thấy hành động của Thẩm Dao, Chu Luật nhướng mày :
“Anh thấy vợ cần bầu bạn hơn."
Thẩm Dao Chu Luật, mỉm dịu dàng, khép cuốn sách đặt lên tủ đầu giường:
“Vậy bầu bạn với em thế nào?"
“Để từ từ thể hiện cho em thấy nhé?"
Chu Luật xong liền tới bên giường, nhẹ nhàng đặt Thẩm Dao xuống, cúi phủ lên.
Tay Thẩm Dao khẽ vuốt ve đôi lông mày và đôi mắt của Chu Luật, đó vòng gáy , khẽ dùng lực kéo về phía .
Cô duyên :
“Để em xem thể hiện thế nào nào."
Nhìn Thẩm Dao xinh như một đóa hoa đang nở rộ, đôi mắt sáng như sa đang tràn đầy ý xuân , Chu Luật trầm giọng hôn xuống.
Đêm nay Thẩm Dao đặc biệt chủ động, đôi bàn tay trắng nõn thon thả ngừng “ loạn" Chu Luật.
Chu Luật vô cùng tận hưởng sự mơn trớn của Thẩm Dao, khiến trái tim đập rộn ràng.
Lúc tình nồng, Chu Luật nắm c.h.ặ.t lấy tay Thẩm Dao, mười ngón tay đan .
Nhìn Thẩm Dao đang chìm trong men tình, Chu Luật như tiếp thêm sức mạnh, đưa cô chìm đắm trong hết đợt sóng tình đến đợt sóng tình khác.
Đêm nay, mãi đến tận đêm khuya hai mới ôm chìm giấc ngủ....
Thẩm Dao thức dậy sáng hôm khi gần mười một giờ.
Chu Luật đang định phòng xem Thẩm Dao dậy , đẩy cửa thấy cô đang ngẩn ngơ giường với gương mặt còn ngái ngủ.
Thẩm Dao thấy tiếng động liền đầu , thấy Chu Luật, cô liền lầm bầm nũng:
“Em đói ."
Sức lực tiêu hao đêm qua thực sự là quá lớn.
Chu Luật đến xuống mép giường:
“Bữa sáng vẫn đang hâm nóng cho em đấy."