“Nhìn đàn ông đang kiên nhẫn giảng giải kiến thức cho con trai với giọng điệu nhẹ nhàng, Thẩm Dao bỗng cảm thấy trai lên một tầm cao mới.”
【Câu tác giả trong một bài phỏng vấn phi công, lúc đó thấy cảm thấy cực kỳ chấn động.
Ở đây xin phép mượn dùng.】...
Sau vài giờ bay, máy bay hạ cánh xuống sân bay Thủ đô.
Vừa khỏi bãi đỗ thấy Tần Nhã Quân và cảnh vệ Tiểu Trương đang chờ ở lối .
Tần Nhã Quân cũng thấy nhóm Thẩm Dao, vội vàng bước tới đón.
Tiểu Trương định nhận lấy vali trong tay Chu Luật nhưng đưa.
Thẩm Dao mỉm chào:
“Mẹ ạ," chào Trương.
“Ơi, về là ."
Tần Nhã Quân nắm lấy tay Thẩm Dao hỏi:
“Thế nào?
Có thấy khỏe ở con?"
Có máy bay sẽ say, nhất là lúc máy bay hạ cánh sẽ thấy khó chịu.
“Dạ , chúng con đều khỏe ạ.
Chu Chu còn phấn khích đến mức chẳng ngủ trưa luôn."
Chu Chu thấy Tần Nhã Quân liền ngoan ngoãn gọi:
“Bà nội ạ."
Tần Nhã Quân Chu Chu với ánh mắt đầy mong đợi:
“Chu Chu còn nhớ bà nội con?"
Chu Chu gật đầu:
“Nhớ ạ, Chu Chu còn nhớ cả ông nội nữa."
“Ông nội bận công tác nên đón Chu Chu ."
Tần Nhã Quân xong liền đưa tay với Chu Chu:
“Bà nội thể bế Chu Chu một cái nhỉ?"
“Được ạ."
Chu Chu xong liền vươn tay về phía Tần Nhã Quân.
Tần Nhã Quân cúi bế Chu Chu lên, nhấc nhấc mấy cái:
“Ái chà, Chu Chu nhà lớn quá ."
Bà sắp bế nổi nữa .
Thẩm Dao đặt tay đỡ lưng Tần Nhã Quân:
“Thằng bé giờ nặng lắm , đừng bế lâu quá ạ."
Cái cân nặng của nhóc tì giờ chỉ ba nó mới chịu nổi thôi.
Chu Luật cũng khuyên:
“Mẹ ơi, để thằng bé tự ạ."
“Mẹ bế một lát thôi."
Trẻ con lớn nhanh lắm, giờ bế thì gặp càng bế nổi nữa .
“Bà nội ơi, Chu Chu tự ạ."
Chu Chu sợ bà bế mệt nên vùng vẫy đòi xuống tự .
Tần Nhã Quân đặt bé xuống đất, một tay dắt Chu Chu, một tay dắt Thẩm Dao:
“Đi thôi, chúng về nhà nào."...
Về đến nhà, Tần Nhã Quân liền giục vợ chồng Thẩm Dao nghỉ ngơi.
Thẩm Dao :
“Chúng con mệt ạ, để con giúp nấu cơm."
Ngồi máy bay chỉ vài tiếng là tới nơi, nhanh và thoải mái hơn tàu hỏa nhiều.
Nhược điểm duy nhất là đắt!
Thẩm Dao tiền, nhưng cũng ngăn việc cô thấy máy bay thời đúng là tốn kém.
“Không cần các con giúp , cứ nghỉ ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/mang-theo-tiem-vang-xuyen-den-nhung-nam-70-nu-phu-phao-hoi-chi-muon-nam-yen/chuong-216.html.]
Cuối cùng Tần Nhã Quân vẫn thắng nổi Thẩm Dao, đành để cô phụ giúp một tay.
Vì con trai và con dâu đưa cháu nội về nhà, Tần Nhã Quân dặn cảnh vệ mua những món họ thích từ sớm.
Hôm qua nghỉ, Tần Nhã Quân ở nhà chuẩn món cá kho mà Thẩm Dao và Chu Chu yêu thích.
Bữa tối vô cùng thịnh soạn:
thịt cừu xào hành, cá kho, vịt xào m-áu, thịt xào cay, thêm một đĩa rau muống xào.
Món chính là mì.
Các con về nhà là một ngày vui.
Chu Văn Viễn khi Tần Nhã Quân cho phép cũng nhâm nhi một chén rượu nhỏ.
Tần Nhã Quân Thẩm Dao dịu dàng:
“Mấy ngày cứ để Chu Luật đưa con chơi, khi nó về thành phố Y thì sẽ đưa con và Chu Chu chơi."
Thứ Sáu Chu Luật về thành phố Y, Thẩm Dao và Chu Chu sẽ ở thủ đô thêm vài ngày để Chu Chu chơi với ông bà nội nhiều hơn.
Sau đó hai con sẽ máy bay về thành phố X.
Chủ yếu là vì tàu hỏa mất quá nhiều thời gian, ai yên tâm để Thẩm Dao một đưa Chu Chu tàu xa như .
Thẩm Dao :
“Dạ thôi, cứ yên tâm ạ, đến lúc đó con tự đưa Chu Chu chơi là ."
Một năm mới về một , Thẩm Dao định trong những ngày ở thủ đô sẽ nấu cơm cho ông bà nội.
Chu Văn Viễn bảo Tần Nhã Quân:
“Bà cứ ở bên cạnh thì tụi nhỏ chơi cũng chẳng thấy tự nhiên ."
Tần Nhã Quân thấy Chu Văn Viễn cũng lý:
“Vậy , để Tiểu Trương theo con."
Trong mắt Tần Nhã Quân, Thẩm Dao mới chỉ đến thủ đô một nên sợ cô quen đường sá.
Hơn nữa gần đây ở thủ đô ít thanh niên tri thức về, tình hình lộn xộn.
Thẩm Dao dở dở :
“Mẹ ơi, thực sự cần ạ, con đạp xe hoặc xe buýt là ."
Tiểu Trương là cảnh vệ của Chu Văn Viễn, cô chơi mà dắt theo cảnh vệ thì càng tự nhiên hơn.
Chu Luật cũng lên tiếng khuyên nhủ:
“Để Trương theo thì cô càng thoải mái .
Mẹ và ba cứ yên tâm , Dao Dao đường mà."
Tần Nhã Quân đành thôi:
“Vậy , Dao Dao việc gì thì nhất định với ba nhé."
“Mẹ yên tâm ạ, con mà."
Vì Chu Chu lúc ở máy bay cứ phấn khích suốt nên cũng chẳng ngủ nghê gì.
Lúc nhóc tì ăn cơm bắt đầu ngủ gật, cái đầu cứ gật gù trông buồn cực kỳ.
Nhìn cái bộ dạng thì chắc chắn là tự ăn cơm nổi .
Sợ lát nữa nửa đêm thằng bé đói bụng, Chu Luật cầm thìa bón cho con một ít cơm.
Ăn xong, Chu Luật đưa Chu Chu lên lầu tắm rửa, Chu Văn Viễn cũng theo.
Tần Nhã Quân rửa bát, Thẩm Dao định giúp nhưng đuổi khỏi bếp.
Thẩm Dao đành về phòng sắp xếp hành lý, phòng ốc Tần Nhã Quân dọn dẹp sạch sẽ cho họ.
Trong tủ quần áo còn cả váy liền mà Tần Nhã Quân chuẩn cho Thẩm Dao, là do bà đặc biệt mua cho cô khi dạo phố.
Nghe Thẩm Dao Chu Chu bây giờ ngủ riêng, Tần Nhã Quân cũng dọn sẵn phòng cho bé.
Trên giường Chu Chu đặt một con hổ bằng vải, tấm chăn nhỏ còn thêu hai con gấu trúc lớn.
Từ khi nhóc tì thích nhất là gấu trúc, Tần Nhã Quân và Tô Diệp cứ hễ quần áo cho Chu Chu là sẽ thêu một con gấu trúc lên đó.
Chu Chu thích lắm, còn thường xuyên khoe với các bạn ở nhà trẻ.
Không ngờ Tần Nhã Quân nghĩ đến việc thêu gấu trúc lên cả chăn nhỏ.
Chu Chu chắc chắn sẽ thích mê cho xem.
Quả nhiên, tắm xong Chu Chu cũng hết buồn ngủ, thấy gấu trúc chăn là thích nỡ rời tay.
“Oa~ gấu trúc kìa!
Giống y hệt áo Chu Chu luôn!"