Mang theo tiệm vàng xuyên đến những năm 70, nữ phụ pháo hôi chỉ muốn nằm yên - Chương 211

Cập nhật lúc: 2026-05-05 12:38:10
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Chu Chu tỉnh dậy thấy ba , ban đầu một chút.”

 

Đột nhiên nhớ đây là phòng của ba , Chu Chu và ba ngủ riêng phòng .

 

Cho nên khi Chu Chu bò xuống khỏi giường là thẳng sang phòng của ba luôn.

 

Chu Chu đẩy cửa thấy ba là vui đến mức nữa .

 

Nghe Chu Chu kể xong, Thẩm Dao và Chu Luật đều giơ ngón tay cái tán thưởng bé:

 

“Chu Chu nhà giỏi quá, đúng là một bạn nhỏ dũng cảm."

 

Chu Chu nhăn mũi phản bác:

 

“Chu Chu là bạn lớn ạ!"

 

Chu Chu lớn nên thể tự ngủ một , “Cảnh Dật mới là bạn nhỏ."

 

Lập luận của nhóc con Thẩm Dao và Chu Luật bật .

 

là lúc nhỏ thì lớn lên, lớn lên về lúc nhỏ.

 

“Được , Chu Chu nhà là bạn lớn."

 

Chu Luật cũng :

 

“Chu Chu còn là một bạn lớn dũng cảm nữa."

 

Nhận lời khen của ba , Chu Chu vui sướng khôn xiết, loáng một cái ăn sạch thịt trong bát.

 

Thẩm Dao nhân cơ hội gắp vài cọng rau muống bát Chu Chu:

 

“Chu Chu cũng ăn nhiều rau nhé, như mới mau cao lớn ."

 

Nhóc con tuy kén ăn nhưng thích ăn thịt hơn.

 

“Cao như ba ạ?"

 

“Còn cao hơn cả ba nữa cơ."

 

Buổi tối, Chu Luật Chu Chu ngủ say, khẽ với Thẩm Dao:

 

“Sáng Chu Chu với dáng vẻ sắp ở cạnh giường, bế nó lên là nó nín ngay."

 

Thẩm Dao cảm thán:

 

“Đứa trẻ dường như thực sự lớn ."

 

Cái đứa trẻ mà hễ tỉnh dậy thấy ba nhè lớn .......

 

Tối thứ Sáu, Kỷ Niệm đặc biệt sang hỏi Thẩm Dao xem món hải sản ngâm sống cần chuẩn những nguyên liệu gì, để Tô Dương sáng sớm mai mua.

 

Thẩm Dao bất lực :

 

“Để em mua cho, dù em cũng ."

 

“Cứ để em , hải sản mua càng sớm thì càng tươi."

 

Thẩm Dao Kỷ Niệm là sợ phiền nên cũng gì thêm.

 

Sau khi Thẩm Dao nghỉ hè, cô bảo Kỷ Niệm cứ gửi Cảnh Dật qua đây để cô trông cho.

 

cô cũng , cũng việc gì, đỡ cho Kỷ Niệm mỗi ngày còn đưa Cảnh Dật đến nhà trẻ.

 

Tô Dương và Kỷ Niệm đều đồng ý, cô chăm sóc một Chu Chu đủ mệt , thêm một đứa Cảnh Dật nữa chắc chắn là sẽ quá tải.

 

Thứ Bảy, Thẩm Dao dậy từ sớm, chuẩn món hải sản ngâm sống, ngâm càng lâu thì càng thấm vị.

 

Trước hết xử lý sạch sẽ đống tôm cua mà Tô Dương mua từ sáng sớm.

 

Hải sản ăn nhiều nên việc xử lý cũng trở nên thuần thục.

 

Sau khi xử lý sạch sẽ, cô dùng rượu trắng nồng độ cao để diệt khuẩn.

 

Vì Chu Luật uống rượu nên Thẩm Dao cũng nỡ dùng rượu Mao Đài trong gian, đặc biệt mua loại rượu trắng nồng độ cao ở hợp tác xã cung tiêu.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/mang-theo-tiem-vang-xuyen-den-nhung-nam-70-nu-phu-phao-hoi-chi-muon-nam-yen/chuong-211.html.]

 

Lo lắng Chu Luật và Tô Dương chịu nổi mùi rượu, khi ngâm một lát, Thẩm Dao dùng nước đun sôi để nguội rửa sạch nguyên liệu hai .

 

Sau đó cho gia vị ngâm chuẩn sẵn chiếc chậu men đựng nguyên liệu, thêm nước đun sôi để nguội cho ngập mặt nguyên liệu.

 

Đợi nhóm Chu Luật tan về nhà là thể ăn .

 

Lúc chập tối, Kỷ Niệm về nhà thấy một chậu hải sản ngâm sống đầy ắp và một nồi cháo trắng, còn cả món cơm chiên hải sản Thẩm Dao đặc biệt cho bọn trẻ.

 

Thẩm Dao nhớ từng xem mạng thành phố C ăn hải sản ngâm sống đều ăn kèm với cháo, như sẽ cho đường ruột hơn, cho nên hôm nay Thẩm Dao nấu cháo.

 

“Vất vả cho em quá ~ Đầu bếp Thẩm đại tài."

 

Kỷ Niệm gắp một con sò huyết cho miệng, “Lần chị nhất định học lỏm chiêu của em mới ."

 

Tô Dương lúc đầu còn dám ăn, nhưng khi nếm thử hương vị là hớp hồn luôn .

 

Còn về phần Chu Luật, chỉ cần là món Thẩm Dao thích ăn thì đều cực kỳ sẵn lòng nếm thử.

 

Sau khi nếm thử cũng hiểu tại Thẩm Dao thích, đúng là ngon.

 

Thẩm Dao cũng hiểu tại hải sản ngâm sống ăn kèm với cháo trắng, đúng là cực phẩm!

 

Hai nhóc con thấy bốn lớn ăn ngon lành cũng nếm thử, nhưng Thẩm Dao từ chối.

 

Cái món hải sản ngâm sống cũng là đồ sống, đường ruột trẻ con yếu, cô dám để Chu Chu và Cảnh Dật mạo hiểm.

 

Một chậu hải sản ngâm sống lớn bốn quét sạch sành sanh, nồi cháo cũng .

 

Buổi tối, Thẩm Dao vẫn luôn để ý Chu Luật, sợ đau bụng.

 

nỗi lo của cô là thừa thãi, đồng chí Chu Luật chẳng vấn đề gì cả.

 

Buổi tối khi dỗ Chu Chu ngủ, còn lôi kéo Thẩm Dao “đại chiến" một trận hăng say.

 

Sáng sớm hôm , cả nhóm xuất phát Bành huyện.

 

Gia đình ba Thẩm Dao dự định ngày mai từ Bành huyện về sẽ thẳng sân bay luôn.

 

Tần Nhã Quân đặc biệt nhờ vả quan hệ giúp họ giấy giới thiệu, mấy ngày Chu Luật mua sẵn vé máy bay thủ đô cho ngày mai .

 

Trên đường Bành huyện, Chu Chu đang dạy Cảnh Dật hát bài “Con yêu Thiên An Môn thủ đô".

 

Nhóm Thẩm Dao dọc đường chịu đựng sự “tra tấn" bằng giọng hát ma mị của hai nhóc con.

 

Thẩm Dao thực sự là, hát lắm, đừng hát nữa.

 

một đứa là con , một đứa là con của trai, thể thẳng thừng như , sẽ tổn thương sự tự tin của trẻ nhỏ.

 

Cho nên Thẩm Dao dọc đường đều nén nhịn.

 

Cuối cùng vẫn là một gói bánh quy nhỏ mới cho hai nhóc con ngừng tổ chức buổi biểu diễn cá nhân.

 

Sau khi đến Bành huyện, việc đầu tiên Thẩm Dao và Chu Luật tìm Ngô Minh Lượng, ba của cô bé mà họ giúp đỡ ở vườn thú đây.

 

Ngô Minh Lượng là cán bộ của sở quản lý nhà đất Bành huyện.

 

Thẩm Dao đặc biệt gọi điện , tư vấn về nhà cửa ở Bành huyện.

 

Thực lúc đầu Thẩm Dao cũng ngại, nhưng dẫn dắt dù cũng hơn là cứ đ.â.m đầu loạn xạ như ruồi đầu.

 

Cho nên cô vẫn mặt dày gọi điện thoại.

 

Ngô Minh Lượng nhận điện thoại của Thẩm Dao thì vui mừng, khi ý định của cô, ông sở quản lý nhà đất của họ mấy nguồn nhà, ông sẽ giữ cho Thẩm Dao, đợi Thẩm Dao đến Bành huyện ông sẽ dẫn cô xem.

 

Thẩm Dao và Ngô Minh Lượng hẹn gặp lúc mười giờ cổng sở quản lý nhà đất.

 

Lúc nhóm Thẩm Dao đến địa điểm hẹn, Ngô Minh Lượng đang ở cửa tán gẫu với bác bảo vệ.

 

“Đồng chí Chu Luật, đồng chí Thẩm Dao, lâu gặp."

 

Ngô Minh Lượng thấy họ liền chào hỏi, “Chào mừng đến với Bành huyện."

 

“Thật là ngại quá, Chủ nhật mà vẫn phiền dẫn chúng xem nhà."

 

Chu Luật với Ngô Minh Lượng với vẻ áy náy.

Loading...