Mang theo tiệm vàng xuyên đến những năm 70, nữ phụ pháo hôi chỉ muốn nằm yên - Chương 185

Cập nhật lúc: 2026-05-05 12:37:05
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Thẩm Dao cảm thấy, Chu Chu càng ngày càng cách bắt thóp Chu Luật .”

 

Chu Chu và Thẩm Dao ở ghế , “Mẹ ơi, chúng ăn món gì ngon ạ?”

 

“Mẹ và ba xem nhà con nhé.”

 

Thẩm Dao xoa xoa cái đầu nhỏ của Chu Chu.

 

“Lần với Chu Chu , sắp học đại học, ở trong trường, một tuần mới về một .”

 

“Nên ba và quyết định tìm một căn nhà gần trường của .”

 

“Lúc nào Chu Chu nhớ thì ba sẽ dẫn Chu Chu đến tìm , ?”

 

Chu Chu nghiêng cái đầu nhỏ suy nghĩ một chút, , “ ngày nào Chu Chu cũng nhớ hết.”

 

Lời của nhóc con khiến Thẩm Dao suýt chút nữa rơi nước mắt, cô bế Chu Chu đặt lên đùi , ôm lòng.

 

Thẩm Dao cũng nỡ xa bảo bối Chu Chu của .

 

Chu Luật hai con đang ôm c.h.ặ.t lấy , , “Vậy ngày nào ba cũng dắt Chu Chu tìm ?”

 

Chu Luật cũng giống Chu Chu, ngày nào cũng sẽ nhớ Thẩm Dao.

 

Chu Chu lời ba , vui mừng đầu khỏi lòng ba, “Dạ!”

 

Thẩm Dao đôi mắt mang theo ý của Chu Luật qua gương chiếu hậu, , “Anh đừng bậy, nghỉ ngơi nhưng con còn nghỉ ngơi nữa!”

 

Từ khu quân đội đến đại học Z lái xe mất hơn một tiếng đồng hồ, Chu Luật mỗi ngày hơn sáu giờ đến đơn vị, nếu ở gần trường thì hơn bốn giờ thức dậy .

 

“Hóa là em xót con .”

 

Chu Luật dùng ánh mắt tủi , “Anh còn tưởng em xót chứ.”

 

Thẩm Dao lườm Chu Luật một cái, gì.

 

Chu Luật biểu cảm của Thẩm Dao qua gương chiếu hậu, mỉm .

 

Anh Dao Dao cũng lo lắng nghỉ ngơi .......

 

Sau khi đến đại học Z, Chu Luật tìm một chỗ đỗ xe xong, tới ghế bế Chu Chu , chuẩn tìm nhà.

 

Hai cổng trường đại học Z ngó một lúc, quyết định sang phía đối diện xem thử.

 

Đối diện cổng trường khu dân cư.

 

Mấy chị dâu đang gốc cây đa ở đầu ngõ, nhặt rau trò chuyện.

 

Thẩm Dao tiến lên dùng tiếng thành phố Y hỏi, “Các chị ơi, chào các chị.

 

Cho em hỏi gần đây nhà nào cho thuê ạ?”

 

Đột nhiên hỏi chuyện, mấy ngẩng đầu lên quan sát Thẩm Dao.

 

Cô gái trông thật xinh , ăn mặc cũng tươm tất.

 

Phía còn theo một đồng chí giải phóng quân mặc quân phục đang bế đứa nhỏ.

 

Nhìn thấy đồng chí giải phóng quân, mấy chị dâu cũng buông lỏng cảnh giác.

 

Một chị dâu khuôn mặt hiền lành hỏi, “Hai thuê nhà ?”

 

Thẩm Dao mỉm chỉ chỉ đại học Z, , “Vâng, em thi đậu trường đại học đối diện, vì con nhỏ nên thuê một căn nhà, như sẽ tiện hơn.”

 

Nghe Thẩm Dao thi đậu đại học Z, ánh mắt mấy chị dâu tràn đầy sự ngưỡng mộ.

 

“Ôi chao, cô gái giỏi thật đấy!”

 

Trong mắt thành phố Y, đại học Z là ngôi trường thể sánh ngang với đại học B và đại học T.

 

bán nhà, nhưng ông cho thuê .

 

Hay để dẫn hai hỏi thử nhé?”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/mang-theo-tiem-vang-xuyen-den-nhung-nam-70-nu-phu-phao-hoi-chi-muon-nam-yen/chuong-185.html.]

Người chị dâu vẻ sảng khoái hào phóng, nụ hòa nhã.

 

“Vậy thì phiền chị quá ạ.”

 

Trên đường , chị dâu dẫn đường chị họ Trần, cũng sống ở con ngõ .

 

Gọi là ngõ, nhưng cách giữa các ngôi nhà hai bên khá rộng, ước chừng ba bốn mét.

 

Thẩm Dao và Chu Luật theo chị Trần dừng cổng một căn biệt thự nhỏ bằng gạch đỏ hai tầng sân nhỏ.

 

“Thầy Hạ chuẩn Hong Kong sống với con gái, đơn xin phê duyệt , chỉ chờ bán nhà xong là luôn.”

 

Chị Trần , thầy Hạ đây là giáo viên trung học, chỉ một cô con gái.

 

Vì con gái gả Hong Kong nên ông hạ phóng, bà cụ cũng đổ bệnh qua đời trong thời gian hạ phóng.

 

Ông hơn sáu mươi tuổi , sức khỏe bản cũng .

 

Năm ngoái bình phản, khi trở về nộp đơn, Hong Kong nương nhờ con gái.

 

Chị Trần gõ gõ cánh cửa lớn của căn biệt thự, lâu , một ông cụ dáng gầy yếu từ trong nhà mở cổng sân.

 

“Thầy Hạ, hai trẻ tuổi xem nhà ạ.”

 

Chị Trần chỉ chỉ Thẩm Dao và Chu Luật.

 

Ông cụ gọi là thầy Hạ Thẩm Dao và Chu Luật, hồi lâu mới , “Vào .”

 

Thẩm Dao và Chu Luật chuẩn theo ông cụ nhà, chị Trần chị còn việc nên .

 

Thẩm Dao thấy chị định , vội vàng từ trong túi của Chu Luật lấy một nắm kẹo, “Chị Trần, cảm ơn chị dẫn đường cho tụi em.”

 

“Cái lấy !

 

Chị chỉ dẫn đường chút thôi mà.”

 

Trần Bình xua tay khước từ.

 

“Chị cầm về cho mấy đứa nhỏ ăn cho ngọt miệng.”

 

Thẩm Dao cũng nhượng bộ, nhất quyết nhét tay chị .

 

Trần Bình đành nhận lấy, “Cảm ơn em nhé em gái.”

 

Sau khi chị Trần khỏi, Thẩm Dao và Chu Luật theo thầy Hạ căn biệt thự nhỏ.

 

Sân của biệt thự lớn, cách từ cổng sân đến hiên cửa tầm hơn hai mét.

 

Diện tích xây dựng của căn nhà hơn tám mươi mét vuông, hai tầng cộng tầm hơn một trăm sáu mươi mét vuông.

 

Căn nhà chắc dọn dẹp qua, sàn gỗ lau chùi sạch sẽ, nhưng vẫn khó để nhận những dấu vết phá hoại đó.

 

Tầng một phòng khách, nhà bếp, phòng ăn, nhà vệ sinh vòi hoa sen, còn một căn phòng.

 

Phía nhà còn một cái sân nhỏ, cũng dọn dẹp sạch sẽ.

 

Tầng hai ba phòng ngủ và một phòng sách, nhà vệ sinh vòi hoa sen, phòng ngủ chính còn một ban công.

 

Thẩm Dao đặc biệt thích cái ban công .

 

Chu Chu cũng , nhóc con tò mò bên ngoài qua khe hở của lan can ban công.

 

Chu Luật chú ý thấy lúc Thẩm Dao thấy cái ban công thì mắt sáng rực lên, hỏi thầy Hạ về giá cả căn nhà.

 

“Thầy Hạ, căn nhà thầy bán thế nào ạ?”

 

Thầy Hạ thong thả , “Căn nhà xây dựng từ thời dân quốc, năm đó đều dùng những vật liệu nhất.”

 

“Còn cả đống đồ đạc nữa, tuy cái hỏng nhưng sửa xong , đều dùng cả.”

 

“Tám thỏi vàng nhỏ, mặc cả.”

 

Căn nhà của ông hề rẻ, thêm nữa ông yêu cầu thanh toán bằng vàng nhỏ, đây cũng là lý do tại căn nhà mãi vẫn bán .

 

 

Loading...