“Khoảng thời gian Thẩm Dao ôn tập, Chu Chu cũng quấy rầy cô mấy, đều là Chu Luật dắt bé chơi.”
Mỗi tối lúc Chu Luật dỗ nhóc con ngủ thì Thẩm Dao vẫn còn đang sách, trong lòng Thẩm Dao vẫn thấy khá áy náy.
Nếu cô và Chu Luật bỏ nhóc con ở nhà tự chơi, đừng Chu Chu sẽ , ngay cả bản Thẩm Dao cũng nỡ.
Thẩm Dao tranh thủ thời gian ở bên con cho .
Đến lúc cô học đại học, một tuần mới thể về nhà một .
Chu Chu giao cho Chu Luật chăm sóc, sáng đưa đến nhà trẻ, chiều tan đón về.
Là phi công, đám Chu Luật nhiệm vụ cơ bản trong ngày là thể về, trừ phi tình huống đặc biệt.
Kỷ Niệm cũng cô thể giúp đỡ đưa đón.
Thẩm Dao đối với năng lực chăm sóc con của Chu Luật bất kỳ nghi ngờ nào, cô yên tâm.
Chỉ là nhóc con từ lúc sinh từng xa cô, cũng thích nghi .
Nếu thực sự , thì đến lúc đó chỉ đành thuê một căn phòng ở gần trường dẫn theo Chu Chu cùng học.
Trường đại học thường đều nhà trẻ riêng của , vác nữa khóa 77 ít phụ dẫn theo con học đại học.
Thẩm Dao nghĩ đến lúc đó mua một căn nhà ở gần trường, chỉ là tìm căn nào phù hợp .
Lúc cũng môi giới bất động sản, tự lén lút tìm, hoặc nhờ quen hỏi thăm.
Sau khi đến thành phố Y, trái tim bà chủ cho thuê nhà của Thẩm Dao bắt đầu đập thình thịch .
Cảm giác xỏ dép lê, cầm một chùm chìa khóa lớn thu tiền thuê nhà, Thẩm Dao cũng nếm trải một phen!
Thẩm Dao thậm chí còn xem thử ngôi làng thổ hào cực kỳ nổi tiếng ở hậu thế -- làng Lợi Đắc.
Lúc làng Lợi Đắc vẫn còn là một vùng nông thôn ngoại ô, sống bằng nghề đ.á.n.h bắt cá và trồng trọt.
Ai thể ngờ hơn hai mươi năm , nơi sẽ là ngôi làng giàu nhất thành phố Y cơ chứ.
Thẩm Dao nóng lòng mua đất mua nhà ở đây !
Chủ nhật, cả gia đình ba vui vẻ phố chơi.
Lúc khỏi cửa Chu Chu đặc biệt hưng phấn, suốt dọc đường đều líu lo ngừng chuyện.
Chu Chu mở to đôi mắt Thẩm Dao:
“Mẹ ơi, thi xong ạ?"
“ , thi xong ."
Thẩm Dao xoa xoa mái tóc mềm mại của Chu Chu.
“Vậy là cần học bài nữa ạ?"
Ba thi đại học cho nên mỗi ngày đều học bài, cho nên Chu Chu thi xong là cần học bài nữa .
Thẩm Dao gật đầu:
“Gần đây cần học bài nữa ."
Nghe Thẩm Dao cần học bài nữa, mắt Chu Chu sáng rực lên:
“Vậy thể chơi với Chu Chu ạ?"
Mẹ lâu lắm chơi với Chu Chu.
Thẩm Dao chút áy náy Chu Chu:
“ , Chu Chu chơi gì nào?
Mẹ đều thể chơi với Chu Chu."
Thẩm Dao xong, nhóc con vui mừng đến mức nhảy cẫng lên.
Thẩm Dao vội vàng giữ bé :
“Chúng đang ở xe, nhảy nha."
Chu Chu thè lưỡi, vội vàng ngay ngắn:
“Nguy hiểm."
“ , Chu Chu giỏi thật đấy."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/mang-theo-tiem-vang-xuyen-den-nhung-nam-70-nu-phu-phao-hoi-chi-muon-nam-yen/chuong-180.html.]
Chu Chu đầy lòng vui sướng ôm lấy Thẩm Dao, cuối cùng cũng thời gian bên Chu Chu .
Chu Luật đang lái xe ở phía đầy mặt hai con đang dựa .
Ngày hôm nay, Thẩm Dao và Chu Luật theo sự chỉ huy của Chu Chu, Chu Chu chơi là đó chơi.
Nguyện vọng của nhóc con cực kỳ đơn giản.
Đi vườn bách thú xem gấu trúc, chụp nhiều ảnh cùng ba , còn ăn sữa song bì và bánh Soufflé yêu thích.
Cuối cùng còn mua mô hình máy bay mà Chu Luật hứa.
Trên đường về nhà, Chu Chu mệt đến mức trong lòng Thẩm Dao ngủ .
Chu Luật từ gương chiếu hậu chú ý thấy, Thẩm Dao đang chằm chằm khuôn mặt lúc ngủ của Chu Chu rời mắt.
Chu Luật Thẩm Dao là đang nghĩ đến việc học xa con, nỡ , trầm giọng :
“Đợi giấy báo nhập học về , chúng sẽ thuê một căn phòng ở gần trường, bình thường em vẫn ở ký túc xá."
“Anh và Chu Chu nhớ em , sẽ dẫn thằng bé tìm em."
Bình thường ở ký túc xá, lúc dẫn con đến thì cả gia đình ba ở trong căn phòng thuê đó.
Thẩm Dao ở một dẫn theo Chu Chu ở bên ngoài Chu Luật đều yên tâm.
Thẩm Dao Chu Luật qua gương chiếu hậu, :
“Vâng ạ."
Trong lòng Thẩm Dao nghĩ lúc đó tìm phòng, lén hỏi xem chủ nhà bán .
Chu Luật :
“Đến lúc đó chúng hỏi xem bán nhà , em ở trường giáo viên , mua một căn nhà như cũng thuận tiện."
Thẩm Dao ngờ Chu Luật nghĩ giống hệt :
“Em cũng nghĩ như đấy."
Chu Luật cũng :
“Chứng tỏ chúng tâm linh tương thông."
chuyện nhà cửa đợi khi nhận giấy báo nhập học mới tính, dù bây giờ cũng Thẩm Dao sẽ trường nào nhận.
Thẩm Dao đột nhiên nghĩ điều gì đó, :
“ , lúc nào thời gian chúng huyện Bằng một chuyến , em đến thành phố Y lâu như mà vẫn ngắm biển."
Thành phố Bằng hiện tại vẫn chỉ là một huyện nhỏ, vịnh Bằng Thành vẫn còn gọi là vịnh Hậu Hải.
Năm 80 thành phố Bằng mới thành lập đặc khu kinh tế, tranh thủ lúc thành lập đặc khu kinh tế thì xem thử.
Cô bắt đầu mua mua mua thôi!
“Được, lúc nào thời gian sẽ đưa hai con ngắm biển."
Chu Luật :
“Đến lúc đó sẽ dạy Chu Chu bơi lội."
Buổi tối, Chu Luật tắm rửa cho Chu Chu xong, chuẩn truyện dỗ bé ngủ.
Thẩm Dao và Chu Luật vốn dĩ quyết định đợi Chu Chu ba tuổi sẽ để bé ngủ một ở phòng ngủ phụ.
nghĩ đến Thẩm Dao sắp học, nhóc con chắc chắn sẽ quen, nên thực hiện.
Chu Chu trong cái giường nhỏ của , tha thiết Thẩm Dao:
“Chu Chu kể chuyện cơ."
Thẩm Dao đang sắp xếp tủ quần áo lập tức đặt việc trong tay xuống, đón lấy cuốn sách truyện từ tay Chu Luật.
“Không vấn đề gì, hôm nay Chu Chu chuyện gì nào?"
Chu Luật đưa sách cho Thẩm Dao xong, tiếp quản nốt cái tủ quần áo Thẩm Dao xếp xong.
“Tôn Ngộ Không ạ!"
Mặc dù câu chuyện nhiều , nhưng Chu Chu vẫn thích.