“Trong kỳ nghỉ hè, trong nhà máy nhiều trẻ con, cũng những đứa trẻ trạc tuổi Chu Chu.”
Nhóc con mỗi ngày đều chơi đùa vui vẻ mệt.
Mỗi sáng hớn hở theo bà ngoại , trưa theo bà ngoại về nhà đưa cơm cho , tối theo bà ngoại cùng về nhà.
Chu Chu mỗi ngày về đều kể với Thẩm Dao bé kết bạn mới với những ai, với Thẩm Dao chia sẻ đồ ăn vặt của cho ai.
Tô Diệp cho Chu Chu một cái túi đeo chéo nhỏ, chuyên dùng để đựng đồ ăn vặt.
Thẩm Dao mỗi ngày đều chuẩn một ít đồ ăn vặt để bé mang đến nhà máy.
Đôi khi trong túi nhỏ của Chu Chu cũng sẽ thêm một ít bánh quy và kẹo do khác chia sẻ cho.
Thẩm Dao cũng vui mừng khi thấy Chu Chu kết giao nhiều bạn bè, dù bé mỗi ngày đều chơi đến lấm lem bẩn thỉu trở về cũng mắng bé.
Những ngày ở nhà, Thẩm Dao mỗi ngày ngoài nấu bữa tối thì chính là ôn tập.
Thẩm Dao vốn dĩ nghĩ bản cũng nên tìm một bộ sách tự học toán lý hóa , dù đây cũng là thần khí thể thiếu khi thi đại học.
chuyển niệm nghĩ , cô là học sinh khối xã hội, bộ sách đối với cô cũng ích gì nhiều, nên thôi.......
Ngày 20 tháng 8, Chu Luật về thành phố X đón Thẩm Dao và Chu Chu.
Bởi vì ba về, Chu Chu theo bà ngoại đến nhà máy nữa.
Sau khi ngủ dậy buổi sáng liền ở cửa nhà chính đợi.
Chu Luật sân thấy Chu Chu như một quả pháo nhỏ lao về phía .
“Ba ơi~"
Chu Luật vội vàng đặt đồ trong tay xuống, đưa tay đỡ lấy Chu Chu.
“Con trai ngoan, nhớ ba ?"
Chu Luật bế Chu Chu xốc lên hai cái, hôn má nhỏ của bé, “Có béo lên ?"
Chu Luật cảm thấy Chu Chu so với lúc ở thành phố Y nặng hơn một chút.
Chu Chu hôn hai cái lên mặt Chu Luật:
“Nhớ ba ạ!"
“Mẹ ?"
Hôm nay đón chỉ Chu Chu, đây đầu tiên lao đều là Thẩm Dao.
Chu Luật bế Chu Chu, cúi xách túi hành lý chân lên, ngẩng đầu liền thấy Thẩm Dao đang mái hiên.
Thẩm Dao đang sách trong nhà thấy động động tĩnh liền , lúc đang mái hiên hai cha con thiết.
“Em ở đây !"
Chu Luật bước tới hôn lên môi Thẩm Dao, đặt túi hành lý trong nhà.
“Anh còn tưởng hôm nay cũng sẽ là em đầu tiên lao chứ."
Trước đây về nhà, đều là Dao Dao đầu tiên lao nhảy lòng .
Thẩm Dao sự tiếc nuối nhỏ trong giọng của , :
“Con trai từ sáng sớm ở cổng lớn đợi , em nỡ tranh với thằng bé ."
Chu Luật xong hỏi Chu Chu:
“Chu Chu nhớ ba thế ?"
Chu Chu ba bế trong lòng hưng phấn gật đầu.
Lần xa cách thời gian dài hơn so với đây, gần một tháng rưỡi.
Chu Chu nhớ ba .
“Thằng bé lúc nào cũng nhớ đến đấy, ăn đồ ngon cũng để dành cho ba."
Nghe lời Thẩm Dao, Chu Luật hôn con trai một cái, đầu Thẩm Dao:
“Em nhớ ?"
“Anh đoán xem?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/mang-theo-tiem-vang-xuyen-den-nhung-nam-70-nu-phu-phao-hoi-chi-muon-nam-yen/chuong-175.html.]
“Anh đoán em cũng nhớ ."
Thẩm Dao gì, chỉ kiễng chân hôn lên môi Chu Luật một cái.
Ngày hôm , khi thu dọn xong hành lý bao kiện, cả gia đình đến nhà ngoại ăn cơm.
Đám Thẩm Dao tối nay tàu hỏa về thành phố Y, Tô Diệp định gọi nhà ngoại đến nhà ăn cơm.
Bởi vì Nghiêm Tú Mai Chu Luật lâu đến nhà ăn cơm , nên địa điểm ăn cơm đổi thành nhà họ Tô.
Tô Chấn Hoa từ sớm đến đại đội Liên Hoa lấy tôm hùm đất và ngó sen đặt đó.
Kỳ nghỉ hè nhà ăn tôm hùm đất bao nhiêu , công việc xử lý tôm cũng quen tay việc.
Tô Chấn Hoa và Thẩm Hòa Lâm rút chỉ tôm, Thẩm Dao rửa, Chu Luật ngăn .
Chu Luật sự chỉ đạo của Thẩm Dao đang cọ rửa tôm hùm đất:
“Tô Dương về với tôm hùm đất ngon thế nào, thèm gần một tháng ."
Chu Luật trọng khẩu d.ụ.c, nhưng Tô Dương với , vì ăn nên Thẩm Dao đợi về nhà sẽ đặc biệt cho ăn.
Cho nên vẫn luôn mong đợi.
Tô Chấn Hoa :
“Hương vị của tôm hùm đất đảm bảo sẽ cháu thất vọng!"
Lần Tô Trạch nghỉ phép về nhà cũng ăn tôm hùm đất.
Thằng nhóc đó khi ăn xong chỉ hận thể ngày ba bữa đều ăn.
Thẩm Dao thể hiểu sự mong đợi của Chu Luật, :
“Lát nữa em đích cho ăn."
Bởi vì mỗi lượng đều lớn, cơ bản đều là Tô Diệp và Giang San bếp.
Hai bây giờ cũng cần Thẩm Dao chỉ điểm bên cạnh nữa, mỗi đều thuần thục.
“Anh giúp em một tay, đợi học sẽ cho em ăn."
“Được ạ."
Thẩm Hòa Lâm và Tô Chấn Hoa hai đều đầy mặt đôi vợ chồng trẻ, các con tình cảm , họ cũng vui lây.
Buổi trưa lúc nấu cơm, Tô Diệp và Giang San xào xong món liền nhường nhà bếp cho đôi trẻ, để họ xào tôm.
Thẩm Dao là đích , nhưng Chu Luật vẫn đón lấy xẻng nấu ăn từ tay cô, để Thẩm Dao chỉ đạo.
Lúc ăn cơm, Chu Luật nếm thử xong :
“Quả thực ngon, hèn gì Tô Dương cứ nhớ mãi quên."
Thẩm Hòa Lâm thấy Chu Luật thích, :
“Thích thì cháu ăn nhiều một chút."
Nhà họ hiện tại ai là thích tôm hùm đất, ngay cả lũ trẻ cũng thích.
Chu Luật ăn một ít xong liền bắt đầu giúp Thẩm Dao bóc tôm, Thẩm Dao hì hì :
“Anh tự ăn , em tự bóc mà."
Có Chu Luật ở bên cạnh, Thẩm Dao ăn những đồ vỏ cơ bản cần tự động tay.
Động tác bóc tôm của Chu Luật dừng , :
“Tô Dương ở đây, ai bóc tôm cho em, em ăn thấy ngon."
Thẩm Dao ngờ Tô Dương thù dai thế:
“Anh lừa đó!"
Thẩm Dao ngoài việc tiếc nuối Chu Luật ở đây, ăn đồ ngon.
Lúc cô ăn đồ ăn thì ăn ngon lành, riêng tôm hùm đất cô thể đ.á.n.h chén mười cân!
Sau đó Thẩm Dao liền kể cho Chu Luật chuyện Tô Dương và Kỷ Niệm nhân lúc ở đây, cố ý phô trương tình cảm mặt .