“Chu Luật mang cá hố sơ chế, lát nữa Tần Nhã Quân sẽ món cá hố kho nhừ.”
Thẩm Dao cũng giúp một tay nhưng ngăn :
“Bẩn lắm, em chuẩn gia vị để lát nữa ướp cá .”
Món cá kho nhừ ở thủ đô là rán mà là om, hơn nữa om trong mấy tiếng đồng hồ, đến cuối cùng xương nhừ thịt nát, đặc biệt thích hợp cho trẻ nhỏ ăn.
Bốn trong bếp mỗi một việc, bận rộn một cách nhịp nhàng.
Gần đến giờ cơm trưa, Chu Văn Viễn và Thẩm Hòa Lâm bế Chu Chu trở về.
Nhóc con nhà tìm , khoe với Thẩm Dao kẹo và đồ ăn vặt trong túi áo của .
“Oa chao, Chu Chu nhiều đồ ngon thế ?
Có chia một ít cho cùng ăn nào?”
Chu Chu gật đầu, đó liền chia đồ ăn vặt trong túi cho ông bà nội và ông bà ngoại.
Chu Văn Viễn Chu Chu với ánh mắt đầy vẻ từ ái:
“Cảm ơn Chu Chu nhé, ông nội ăn , Chu Chu ăn .”
Sau đó ông tự hào với Tần Nhã Quân và những khác:
“Vừa nãy Chu Chu và thằng bé Ngưu Ngưu nhà lão Dương thi đếm , Chu Chu nhà chúng thắng cuộc thi một cách cực kỳ dễ dàng.”
Tần Nhã Quân và Tô Diệp mỉm giơ ngón tay cái với Chu Chu.
“Thật ạ?
Chu Chu nhà giỏi quá!”
“Chu Chu thật thông minh!”
Chu Văn Viễn và Thẩm Hòa Lâm như đang diễn kịch tung hứng kể về chuyện Chu Chu thắng Ngưu Ngưu như thế nào, còn lão Dương và đều khen Chu Chu thông minh.
Nghe lời Chu Văn Viễn và Thẩm Hòa Lâm , đều bật , ai nấy đều trao đổi ánh mắt với .
Mọi xem, quả nhiên đúng như dự đoán.
Chu Văn Viễn hiểu tại :
“Mọi cái gì thế?”
Tần Nhã Quân xua tay:
“Không gì , ông tiếp .”
Thẩm Hòa Lâm Tô Diệp, đại khái đoán tại .
Ông khẽ nguyên nhân cho Chu Văn Viễn .
Chu Văn Viễn cũng giận, :
“Chu Chu nhà chúng đúng là thông minh thật mà.”
“Tất nhiên , cái đều tách rời khỏi sự dạy dỗ của Dao Dao.”
Chu Chu tuổi còn nhỏ nhưng phong thái hào sảng, sợ lạ cũng hề rụt rè.
Hơn nữa đặc biệt lễ phép, bảo chào lớn là ngoan ngoãn chào, đưa chơi cũng hề tự tiện động đồ đạc nhà khác.
Người khác cho đồ ăn cũng sẽ sự đồng ý của lớn mới lấy, còn híp mắt lời cảm ơn.
Lão Dương và đều khen Chu Chu hiểu chuyện, những điều đều gắn liền với sự giáo d.ụ.c của con dâu.
Vừa nãy đường về, Chu Chu đếm là do dạy.
Thẩm Hòa Lâm cũng từng thấy Thẩm Dao chơi dạy Chu Chu, ông cũng là đầu tiên thấy cách dạy học như .
Thẩm Dao nhờ thợ mộc các con từ 0 đến 9, đó dùng b-út màu tô lên các con những màu sắc khác , y hệt như loại đồ chơi xếp hình chữ của trẻ em đời .
Chu Chu vốn dĩ thích chơi xếp hình, trò chơi ghép các con bé cũng chơi hăng say.
Thẩm Dao và Chu Luật thường xuyên cùng chơi xếp hình chữ , nên Chu Chu khá nhiều con .
“Ba đúng đấy ạ, Chu Chu nhà chính là thông minh nhất.”
Thẩm Dao véo nhẹ má Chu Chu, :
“Có nào?
Bạn nhỏ Chu Chu.”
Thẩm Dao bao giờ tiếc lời khen ngợi con cái, mỗi Chu Chu khen đều cực kỳ vui vẻ.
Chu Chu khen liền híp mắt đáp:
“Vâng ạ~”......
Lúc ăn cơm trưa, Tần Nhã Quân hỏi Thẩm Dao và Chu Luật buổi tối ăn cơm ở nhà .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/mang-theo-tiem-vang-xuyen-den-nhung-nam-70-nu-phu-phao-hoi-chi-muon-nam-yen/chuong-159.html.]
Mấy bạn của Chu Luật cũng nghỉ về thủ đô , hẹn tối nay cả đám cùng tụ tập ăn lẩu cừu nhúng.
“Dạ ăn ở nhà ạ, bọn con hẹn với đám Đường Thông .
Bọn con sẽ dắt cả Chu Chu cùng.”
Đám bạn của Chu Luật, ngoại trừ Diêu Hướng Nam, những khác đều kết hôn và con .
Đường Thông họ đều sẽ mang theo vợ con theo, để Hướng Nam ghen tị một phen.
“Ba đứa nó ăn cơm ở nhà.”
Tần Nhã Quân sang Tô Diệp và Thẩm Hòa Lâm:
“Buổi tối chúng cũng ngoài ăn , món mì trộn tương ở tiệm cơm quốc doanh khu quân đội chúng ngon cực kỳ luôn.”
Tô Diệp :
“ thấy đấy.”
“Họ ăn món ngon, chúng cũng ăn món ngon!”
Tần Nhã Quân cùng Tô Diệp tưởng tượng về cuộc sống khi nghỉ hưu, cơ hội sẽ cùng ngao du khắp nơi.
Hai cha bên cạnh , thỉnh thoảng gật đầu phụ họa.
Thẩm Dao với mấy họ:
“Đợi nghỉ hưu , con sẽ đưa ngao du sơn thủy, khắp những dải non sông gấm vóc của tổ quốc!”
Đợi đến khi các ba nghỉ hưu, môi trường xã hội cũng hơn , là thể đưa họ du lịch .
“Mẹ ơi, còn Chu Chu nữa!”
“Được , cũng sẽ dắt theo cả Chu Chu nữa.”
Chu Luật ai oán Thẩm Dao:
“Không dắt theo ?”
Thẩm Dao :
“Để xem biểu hiện của thế nào nhé!”
“Mẹ sẽ giúp con giám sát, nó mà biểu hiện thì cứ để nó ở nhà trông nhà.”
Tần Nhã Quân híp mắt .......
Hơn bốn giờ chiều, Chu Luật lái xe chở Thẩm Dao và Chu Chu tới địa điểm tụ họp.
Lúc đám Thẩm Dao tới nơi thì những khác đều đến đông đủ .
Đường Thông, Diêu Hướng Nam, Từ Thắng, còn cả Trịnh Nghị mà đây Thẩm Dao từng gặp qua, đây đều là những em cùng lớn lên với Chu Luật.
Đường Thông và Từ Thắng đều ở thành phố S tỉnh H giáp ranh thủ đô, Diêu Hướng Nam ở quân khu thủ đô, Trịnh Nghị là duy nhất trong đám tham gia quân ngũ.
Chu Luật Trịnh Nghị là con út trong nhà, từ nhỏ thích lái xe, nhưng gò bó nên đội vận tải thủ đô.
Anh em của Chu Luật đa đều lính, còn đang ở trong quân đội kỳ nghỉ để về.
Lần tụ tập đều là dẫn theo gia quyến, ngoại trừ Diêu Hướng Nam.
“Anh Luật!
Chị dâu!”
Trịnh Nghị đang bế con gái, thấy Thẩm Dao và Chu Luật tới liền kích động dậy chào hỏi.
“Ôi chao, Chu đại đội trưởng, lâu gặp nhé!
Vẫn cứ trai ngời ngời thế .”
Đường Thông híp mắt bước lên phía , ôm Chu Luật một cái.
“Đường doanh trưởng trông cũng tệ, trai hơn chút đấy.”
Chu Luật cũng trêu chọc Đường Thông.
Quay đầu liền giới thiệu với Thẩm Dao:
“Dao Dao, đây là Đường Thông.”
Đường Thông với Thẩm Dao:
“Chào em dâu, là Đường Thông.”
Lại giới thiệu vợ bên cạnh với Thẩm Dao:
“Đây là vợ , Trần Mạn Mạn.”
Thẩm Dao cũng mỉm chào hỏi:
“Chào , là Thẩm Dao.”