“Oa~ Ba nhanh lên!”
Chu Chu phấn khích hét lớn bảo ba tăng tốc.
“Chu đội trưởng cố lên!”
Thẩm Dao cũng cổ vũ cho Chu Luật.
Ba Tô Diệp cũng xe trượt, cầm cây gậy trúc đẩy mặt băng.
Đến giờ ăn cơm mà Chu Chu vẫn chịu về, Thẩm Dao và Chu Luật hứa đưa bé mới đồng ý.
Tần Nhã Quân đưa cả nhà đến Toàn Tụ Đức ăn vịt .
Vì xa nên Tần Nhã Quân bảo Thẩm Dao và Chu Luật cùng xe với họ, xe đạp lát nữa lấy .
Cũng may lúc quy định về chở quá , nếu ghế bốn lớn cộng thêm một đứa trẻ chắc chắn sẽ phạt tiền.
Toàn Tụ Đức với tư cách là cửa hàng lâu đời trăm năm, lượng đến ăn giờ cơm đặc biệt đông.
Vịt quả hổ danh là món ngon nổi tiếng thế giới, da vịt giòn rụm, béo mà ngấy, thực sự ngon.
Ngon hơn nhiều so với món vịt Thẩm Dao từng ăn khi du lịch thủ đô kiếp .
Chu Chu cũng ăn đến mức miệng đầy dầu mỡ, há cái miệng nhỏ đợi lớn đút cho.
“Nhờ phúc của chị Tần mà chúng cũng ăn món vịt dùng để chiêu đãi khách quốc tế trong bản tin thời sự!”
“ và ông Chu tới thành phố X cũng ăn món đậu phụ thối và thịt kho tàu mà vị lãnh đạo lớn đều yêu thích, cũng là nhờ phúc của cô và ông Thẩm đấy thôi.”
Thẩm Hòa Lâm :
“Theo thấy mà, đều là nhờ phúc của hai đứa nhỏ, nếu hai đứa nó thì chúng cũng chẳng cách nào ăn cơm cùng như ngày hôm nay.”
“ thế!”
Tần Nhã Quân cũng , đút một miếng thịt vịt cho Chu Chu:
“Nếu Dao Dao thì Chu Chu đáng yêu thế chứ!”
Chu Chu thấy bà nội mỉm , há miệng nhận lấy miếng vịt từ tay bà xong cũng đáp bà bằng một nụ ngọt ngào.
“Chu Chu thích ăn vịt đúng nào?
Lần bà nội đưa Chu Chu ăn nữa nhé?”
“Vâng ạ!”
Chu Luật đang cuốn thịt vịt cho Thẩm Dao và các bậc trưởng bối, thấy lời Tần Nhã Quân , liền khẽ bảo Thẩm Dao:
“Tất cả là nhờ em.”
Chu Luật cảm thấy nếu gặp Thẩm Dao, hiện tại chắc chắn vẫn lập gia đình, thậm chí lẽ cả đời cũng sẽ kết hôn.
Vì Thẩm Dao mà vợ yêu thương, đứa con đáng yêu, một gia đình nhỏ hạnh phúc.
Thẩm Dao cuốn một miếng vịt đút miệng Chu Luật:
“Không chi~”
Thẩm Dao ăn vịt các ba khen ngợi lẫn .
Người ở thời đại , ngoại trừ công tác và thăm nhân, cơ bản hiếm khi xa một chuyến.
Du lịch, đó là chuyện nghĩ cũng dám nghĩ tới.
Thẩm Dao khỏi nhớ về đời , cứ mỗi dịp lễ Tết là các địa điểm du lịch “tắc cứng ”, vé tàu hỏa máy bay mở bán vét sạch.
Cuộc sống ngày càng hơn, tiền , thời gian , đều bắt đầu theo đuổi những lối sống phong phú hơn.
Đó đều là kết quả nỗ lực của thế hệ đến thế hệ khác.
Ăn xong, Thẩm Dao và Chu Luật cũng tách riêng, mà cùng Tần Nhã Quân và tới quảng trường Thiên An Môn.
Tô Diệp cần Thẩm Dao chụp ảnh cho họ.
Thẩm Dao:
“Hóa chính là một cái máy công cụ.”
Vì là chơi nên Thẩm Dao luôn mang theo máy ảnh bên .
Lúc ở sân băng cũng chụp nhiều ảnh .
Đứng quảng trường Thiên An Môn, công trình kiến trúc hùng vĩ .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/mang-theo-tiem-vang-xuyen-den-nhung-nam-70-nu-phu-phao-hoi-chi-muon-nam-yen/chuong-158.html.]
Thẩm Dao dường như hiểu tại những như Tô Diệp xúc động đến .
Từ khi vị lãnh đạo lớn tuyên bố thành lập Trung Hoa lầu thành Thiên An Môn, cho đến từng buổi lễ duyệt binh ở đời , từ chỗ đủ máy bay để bay, cho đến khi những v.ũ k.h.í khí tài quan trọng của quốc gia xuất hiện trong tầm mắt khi duyệt binh.
Thiên An Môn trải qua bao thăng trầm của thời gian, chứng kiến sự trỗi dậy của Trung Hoa.......
Ngày hôm , hai mươi chín tháng Chạp, Thẩm Dao ở trong bếp giúp Tần Nhã Quân rán bánh viên.
Chu Luật ngoài từ sớm xách một chiếc túi lớn trở về.
Anh nhờ mua cá hố, còn cả thịt cừu và thịt bò.
Chu Luật mang đồ bếp.
Thẩm Dao đang bóc tỏi.
Thẩm Dao Chu Luật :
“Anh về ?
Đã ăn sáng ?”
“Anh ăn .
Em ăn ?”
“Ăn ạ, ba mua bánh quẩy vòng và sữa đậu nành về ạ.”
“Có uống nước đậu lên men (đậu trấp) ?”
Người thủ đô ăn bánh quẩy vòng đều sẽ kèm theo nước đậu lên men.
theo hiểu của Chu Luật về Thẩm Dao, cô chắc chắn sẽ uống quen.
Tần Nhã Quân :
“Dao Dao cũng giống con thôi, ăn quen cái món đó, suýt chút nữa thì nôn đấy.”
Nước đậu lên men đối với nhiều mà đều chút khó tiếp nhận, Chu Luật cũng thích.
Chu Luật buồn Thẩm Dao:
“Có thấy khó uống lắm ?”
Thẩm Dao gật đầu, cô nếm thử một chút và thấy thực sự chịu nổi.
Kiếp cô về uy lực của nước đậu lên men, xem Douyin thấy uống đến mức phát nôn nên cô bao giờ thử.
Hôm nay uống một cái, cái mùi vị đó cô thực sự tiếp nhận nổi.
Tô Diệp và Thẩm Hòa Lâm nếm thử xong cũng đều lắc đầu nguầy nguậy.
Tần Nhã Quân nhịn :
“Mẹ và ba Chu Luật đều thích uống, Chu Luật từ nhỏ chịu nổi cái mùi .”
“Hồi nó còn nhỏ bọn ít lấy nước đậu lên men trêu nó, cái biểu cảm nhỏ đó y hệt như Chu Chu lúc uống nước đậu lên men !”
Chu Chu và ba khẩu vị giống , cũng uống nước đậu lên men.
Nghe thấy Tần Nhã Quân nhắc tới Chu Chu, Chu Luật mới phát hiện Chu Chu và hai cha đều ở nhà.
“Chu Chu ?”
“Ba con bế thằng bé chơi .”
Chu Văn Viễn hôm nay cũng bắt đầu nghỉ, ăn sáng xong là cùng Thẩm Hòa Lâm bế Chu Chu khỏi cửa luôn, là tới nhà bạn chơi một lát.
Tần Nhã Quân :
“Ba con chính là bế Chu Chu khoe khoang đấy.”
Lúc Chu Chu đời thì còn đỡ, Chu Văn Viễn thấy con cái nhà khác cũng thèm thuồng gì.
Sau khi Chu Chu đời, những tấm ảnh Thẩm Dao gửi về, Chu Văn Viễn cực kỳ yêu thích đứa cháu trai từng gặp mặt .
Mấy bạn chiến đấu cứ bế cháu trai tới trêu chọc ông, Chu Chu về , ông thể bế khoe khoang cho chứ.
“Nhà ông Thẩm chúng cũng thế thôi, nghỉ hè Dao Dao dẫn Chu Chu về, hễ thời gian là ông dắt đứa nhỏ chơi nhà hàng xóm.”
“Cứ về đến nhà là kể với chúng ai ai khen Chu Chu thông minh, cái dáng vẻ đắc ý đó thực sự là nỡ luôn!”
Tần Nhã Quân lời Tô Diệp xong, bảo:
“Cô tin , lát nữa ông Chu nhà về cũng sẽ những lời như cho xem.”