“Thẩm Dao từ bếp thì thấy Chu Luật đang bế Chu Chu mắt nhắm mắt mở xuống lầu.”
“Tỉnh ?”
“Anh phòng là nhóc con mở mắt thấy .”
Giấc ngủ trưa của nhóc con kéo dài hơn ba tiếng đồng hồ, lát nữa buổi tối còn ngủ đây.
Chu Chu thấy Thẩm Dao liền vươn tay đòi bế:
“Mẹ bế.”
“Ba bế ?”
Chu Luật buồn hỏi bé.
Chu Chu bò lên vai ba, lầm bầm:
“Thôi .”
Chu Luật vỗ vỗ cái m-ông nhỏ của Chu Chu:
“Cái giọng điệu chê bai của con là hả?”
Chu Văn Viễn đang đ.á.n.h cờ tướng với Thẩm Hòa Lâm ở phòng khách thấy cháu trai tỉnh dậy, vội vàng dậy tới:
“Chu Chu, để ông nội bế một cái nào?”
Chu Chu thấy đó là ông tặng mô hình xe tăng cho :
“Được ạ!”
“Ôi chao, cháu ngoan của ông!”
Cuối cùng cũng bế cháu trai, Chu Văn Viễn hớn hở:
“Đi, ông nội dạy Chu Chu đ.á.n.h cờ.”
Trước đó Tần Nhã Quân cứ bế khư khư cháu trai chịu buông tay, mãi đến khi Chu Chu buồn ngủ đòi ba mới giao đứa nhỏ cho Chu Luật.
Chu Văn Viễn mong mỏi nửa ngày trời , giờ cuối cùng cũng bế .
Thế là Thẩm Dao thấy hai cha cùng dắt Chu Chu chơi cờ tướng, Chu Chu phá phách họ cũng giận, còn hớn hở dạy Chu Chu nhận mặt quân cờ.
Chu Chu cầm quân cờ đặt loạn xạ, họ cũng thuận theo, giả vờ như bé đ.á.n.h bại.
Khiến Chu Chu nắc nẻ.
Thẩm Dao và Chu Luật ghế sofa cảnh , .
Xem đúng là “thương cháu hơn thương con” !......
Buổi tối, Thẩm Dao tắm rửa trong nhà vệ sinh ở tầng hai.
Ở tàu mấy ngày trời, chỉ thấy cả khó chịu vô cùng.
Chu Chu ngủ , chuyện Thẩm Dao lo lắng lúc là tối nay bé ngủ xảy .
Chu Luật tới phòng việc của cha để bàn chuyện công việc.
Thẩm Dao về phòng bao lâu thì thấy tiếng gõ cửa.
“Mời .”
Tần Nhã Quân mở cửa bước :
“Chưa ngủ chứ con?”
“Dạ ạ.”
Thẩm Dao :
“Mẹ muộn thế tìm con việc gì ạ?”
Thẩm Dao dậy kéo ghế mời Tần Nhã Quân .
Sau khi xuống, Tần Nhã Quân đưa chiếc hộp gỗ nhỏ tay cho Thẩm Dao.
“Đây là quà bà nội Chu Luật tặng khi và cha con kết hôn, bây giờ tặng cho con.”
Thẩm Dao mở hộp , bên trong là một bộ trang sức ngọc lục bảo với nước ngọc cực kỳ .
Thẩm Dao qua một cái trả hộp cho Tần Nhã Quân:
“Mẹ, cái quý giá quá, con thể nhận .”
Mỗi món trong ở đời đều trị giá hàng chục triệu, đến cả một bộ như thế .
Tần Nhã Quân đẩy hộp về phía Thẩm Dao:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/mang-theo-tiem-vang-xuyen-den-nhung-nam-70-nu-phu-phao-hoi-chi-muon-nam-yen/chuong-155.html.]
“Đây là đồ nhà họ Chu cho con dâu, con cứ giữ lấy.”
“Lúc con và Chu Luật mới cưới đáng lẽ đưa cho con , nhưng hồi đó những thứ đều là tai họa, nên mang .”
“Bây giờ ngày tháng , những thứ cũng thể lộ diện , giờ chính thức tặng nó cho con.”
Sau vài thoái thác, cuối cùng Thẩm Dao cũng chấp nhận món quà .
“Con cảm ơn ạ.”
“Ngốc ạ, nhà với khách sáo gì.”
Tần Nhã Quân vỗ vỗ tay Thẩm Dao, ánh mắt cô đầy vẻ từ ái:
“Nếu con, nhà chúng náo nhiệt như bây giờ.”
Thẩm Dao chính là công thần của nhà họ, giúp họ thêm một đám họ hàng bạn bè, một đứa cháu trai đáng yêu, một con dâu còn thiết hơn cả con gái ruột.
Hai chồng nàng dâu trò chuyện một lúc, Tần Nhã Quân sực nhớ chuyện gì đó, :
“Nhà chúng một căn nhà ở gần Hậu Hải, là ông bà ngoại Chu Luật để .
Hôm nào bảo Chu Luật đưa con xem nhé.”
Chu Luật kể với Thẩm Dao rằng năm đó nhà họ Chu và nhà họ Tần dốc hết gia sản ủng hộ quân đội kháng chiến.
Ông nội Chu Luật là những đầu tiên tham gia cách mạng, đây cũng là lý do vì nhà họ Chu thể vững trong mười năm sóng gió đó.
Thời kỳ kháng chiến, những trẻ tuổi của hai nhà đều ngần ngại dấn cách mạng, cuối cùng còn sống sót chỉ Chu Văn Viễn và Tần Nhã Quân.
Hai nhà Chu, Tần vì cách mạng hy sinh quá nhiều , nên căn nhà đó năm xưa mới thu hồi.
Nhà họ Chu ban đầu cũng một căn nhà, kích thước tương đương với nhà họ Tần, Chu Văn Viễn và Tần Nhã Quân khi bàn bạc hiến tặng cho nhà nước.
Chu Văn Viễn , còn nữa, giữ nhà cũng chẳng để gì.
Tần Nhã Quân Chu Chu đang ngủ say:
“Dao Dao, con dạy dỗ Chu Chu .”
Chu Chu tuy tuổi còn nhỏ nhưng hiểu chuyện, cũng lễ phép, lúc nào cũng hì hì, khi ăn cơm cũng ngoan.
Dù gặp bà và Chu Văn Viễn bao giờ nhưng thể họ là ông bà nội, Thẩm Dao chắc chắn tốn nhiều tâm sức để dạy bé.......
Không lâu , Chu Luật trở về.
Thẩm Dao đưa hộp trang sức cho xem:
“Mẹ mang qua đấy.”
“Mẹ cho thì em cứ nhận lấy.”
Chu Luật lấy từ trong hộp một chiếc vòng tay đeo tay Thẩm Dao.
“Ừm, quả nhiên là cực kỳ xứng với vợ !”
Chu Luật nhịn hôn một cái lên tay Thẩm Dao, định ghé sát hôn cô.
Thẩm Dao rút tay , vỗ một cái:
“Đi tắm mau !”
“Tuân lệnh.”
Chu Luật :
“Đợi đấy nhé!”......
Sau khi chuyện kết thúc, Thẩm Dao bò trong lòng Chu Luật ngủ gà ngủ gật.
Chu Luật khẽ vuốt ve Thẩm Dao:
“Mẹ bảo đưa em xem căn nhà tứ hợp viện.”
“Vâng.”
Sức hấp dẫn của tứ hợp viện lớn, nhưng hiện tại Thẩm Dao thực sự còn chút sức lực nào nữa.
“Hay là mai nhé?”
Chu Luật Thẩm Dao mệt đến mức mắt mở nổi, hôn lên trán cô một cái, ôm cô lòng, chìm giấc ngủ sâu.
Sáng hôm khi Thẩm Dao tỉnh dậy hơn mười giờ sáng.
Cũng may tối qua khi ăn cơm Tần Nhã Quân hôm nay sẽ đưa Tô Diệp và Thẩm Hòa Lâm dạo thủ đô.
Vì Chu Văn Viễn nên ông sẽ ăn trưa luôn tại nhà ăn cơ quan.
Lúc Thẩm Dao xuống lầu chỉ Chu Luật đang ở phòng khách báo.