“Tiền Oánh lạnh một tiếng, cô cứ chờ đấy, chờ xem đứa con trai bảo bối của bố cô sẽ phụng dưỡng bọn họ như thế nào!”
Thứ tư chị Dương nghỉ, quầy xe đạp chỉ còn Thẩm Dao và Bạch Điềm Điềm.
Thẩm Dao đang chơi xơi nước, Bạch Điềm Điềm dùng khuỷu tay huých huých Thẩm Dao một cái, hất cằm hiệu cho cô về phía quầy đài phát thanh.
Thẩm Dao ngẩng đầu lên, quả nhiên thấy Thái Lai Nam đang lườm .
Thẩm Dao theo lệ cũ mỉm nhẹ nhàng với cô , đúng , cô chính là chọc tức cô đấy!
Thái Lai Nam chính là đồng nghiệp mua vị trí công việc nhưng chị Kim từ chối.
Ngày đầu tiên Thẩm Dao thì cô nghỉ, ngày thứ hai thấy Thẩm Dao là mặt mũi mấy gì, trong giờ việc thỉnh thoảng lườm Thẩm Dao một cái.
Thẩm Dao cũng giận, cứ thích cái kiểu bạn tớ ngứa mắt mà chẳng gì tớ .
Ăn xong bữa trưa, Thái Lai Nam đột nhiên xuất hiện ở lối lên cầu thang chặn đường Thẩm Dao.
Thái Lai Nam kéo Thẩm Dao một góc khuất, “Em trai xuống nông thôn .”
Thẩm Dao nhíu mày hất tay cô , “Em trai cô là ai?
Cậu xuống nông thôn thì liên quan gì đến ?”
“Nếu tại cô, em trai xuống nông thôn.”
Thái Lai Nam Thẩm Dao với ánh mắt giận dữ, chính là cái con nhỏ , hại em trai cô xuống nông thôn, hại cô mắng cho vuốt mặt kịp!
Thẩm Dao cô chuyện, cảm thấy chắc chắn là bệnh, dõng dạc , “Đồng chí , thứ nhất, quen em trai cô.
Thứ hai, quyền quyết định một xuống nông thôn .
Thứ ba, tiếp quản vị trí của dì họ , sơ hữu biệt, công việc cho mà cho một ngoài như cô ?
Thứ tư, đầu óc cô vấn đề , bệnh viện kiểm tra .”
“Đừng tưởng , cô là mua…”
“Thái Lai Nam!
Cô bậy bạ gì đó!”
Hà Linh Linh cùng quầy với Thái Lai Nam lên tiếng ngắt lời cô .
Chuyện mua bán công việc , đều tự hiểu trong lòng, phần lớn công việc của đều nguồn gốc như .
Thái Lai Nam hét to lên như thì thật quá đáng .
Hà Linh Linh lườm Thái Lai Nam một cái tự về quầy, sớm Thái Lai Nam định gây sự thì cô chẳng ăn cơm trưa cùng cô .
Thái Lai Nam tức đỏ cả mắt, lườm Thẩm Dao một cái, “Nếu tại cô, công việc là của em trai !
Em trai công việc thì cũng sẽ xuống nông thôn!
Em trai xuống nông thôn thì cũng sẽ mắng .”
Tất cả chuyện , đều trách Thẩm Dao!
Bốn chị em bọn họ tìm kiếm lâu, khó khăn lắm mới đợi công việc của chị Kim bán, em trai cô cũng hài lòng với công việc , mấy chị em tiền cũng gom đủ , kết quả là Thẩm Dao cướp mất!
Mạch suy nghĩ của Thái Lai Nam khiến Thẩm Dao bật vì tức, thấy ai khác ở đó, lời cũng chẳng còn kiêng dè gì nữa.
“Cô trách , chẳng thà trách chính bản cô .
Em trai cô là con một trong nhà các mà, cô nhường công việc của cho ?
Cô nhường việc cho em trai , mà xuống nông thôn , chị như cô thật sự gì, hèn chi cô mắng cô, còn mắng cô đây .”
Thẩm Dao chị Dương kể qua, của Thái Lai Nam là vợ kế, đối xử với đứa con trai của vợ để , một lòng chỉ sinh con trai để nâng cao địa vị của .
khi cô cửa thì liên tục sinh bốn đứa con gái, đó cuối cùng mới sinh một mụ con trai, cưng chiều đến mức vô pháp vô thiên, mấy đứa con gái cũng giáo d.ụ.c từ nhỏ là đặt em trai lên vị trí hàng đầu.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/mang-theo-tiem-vang-xuyen-den-nhung-nam-70-nu-phu-phao-hoi-chi-muon-nam-yen/chuong-15.html.]
Bây giờ em trai cô đến tuổi xuống nông thôn, bà bên nhà ngoại Thái Lai Nam bảo bốn chị em bọn họ tìm một công việc cho em trai, nếu xuống nông thôn.
Bây giờ công việc dễ tìm như , bốn chị em đều là gả với tiền sính lễ lớn, chỉ Thái Lai Nam là gả cho bạn học cấp hai, tiếp quản vị trí của chồng nên mới việc .
Nếu nhà chồng cô nếu cô nhường việc cho em trai thì sẽ ly hôn, ước chừng công việc sớm đưa cho em trai cô .
Loại chỉ cung phụng nhà đẻ thế , từ nhỏ đến lớn, tư duy bình thường trong đầu tẩy não sạch sẽ .
“Cô cái gì, công việc của là của nhà chồng .”
Nhà chồng , mất việc là ly hôn, cô mắng cũng dám đưa công việc của cho em trai.
Thời buổi , phụ nữ thể ly hôn chứ!
“Cô thế mà vì một đàn ông mà màng đến sống ch-ết của em trai ?!
Em trai chỉ một, chồng thì vẫn thể tìm khác mà!
Công việc đưa cho em trai, thể về thành phố .
Cô tìm khác nữa để kết hôn, bảo tìm cho một công việc khác, như cô và em trai cô đều việc , ngay cả cô cũng cô với ánh mắt khác đấy!”
Thẩm Dao lạnh .
Chẳng là tẩy não , ai mà chứ.
Thái Lai Nam lời Thẩm Dao xong thì chút ngẩn ngơ, nửa ngày mới phản ứng , đỏ mặt mắng Thẩm Dao, “Cô… cô thật hổ!”
Thế mà thể lời đàn ông thể tìm khác như !
“ đây là đang hiến kế cho cô đấy.”
Thái Anh Nam lườm Thẩm Dao một cái chạy mất.
Thẩm Dao nhướn mày, nếu lúc nãy cô nhầm thì biểu cảm mặt Thái Lai Nam là tức giận, mà hình như là… thẹn thùng?
Cũng nghĩ nhiều nữa, Bạch Điềm Điềm còn ăn cơm nữa mà!
Thẩm Dao rảo bước chạy lên lầu, Bạch Điềm Điềm đang chuyện với nhân viên bán hàng ở quầy máy may bên cạnh.
Thẩm Dao vội vàng xin , “Thật ngại quá Điềm Điềm, lỡ việc ăn cơm của , hộp cơm của gửi ở chỗ chị Trịnh ở căng tin , mau ăn .”
Ở cửa hàng bách hóa, ăn đều sẽ giúp ăn lấy cơm sẵn để ở căng tin.
Mỗi ngày căng tin đều thông báo món ăn hôm nay, chỉ cần món ăn, lấy bao nhiêu cơm cho đối phương, đưa tiền và phiếu lương thực là xong.
Giá của thức ăn là cố định, giá cơm thì đổi theo lượng, đều tính toán rõ ràng.
Lấy xong đều để ở căng tin, đều sẽ ký hiệu hộp cơm hoặc tên lên đó.
“Không , hôm nay lâu thế?
Không xảy chuyện gì chứ?”
Thẩm Dao bình thường ăn cơm tốc độ khá nhanh, Bạch Điềm Điềm linh cảm chuyện trì hoãn.
“Không chuyện gì lớn , Thái Lai Nam tìm tâm sự mà.”
Thẩm Dao nháy mắt với cô nàng.
Bạch Điềm Điềm hiểu ý, , “Được, ăn cơm đây.”
Ăn cơm xong Bạch Điềm Điềm cứ quấn lấy Thẩm Dao hỏi xem Thái Lai Nam những gì.
Thẩm Dao giấu giếm, đều kể hết cho cô nàng .
Gần hai tuần tiếp xúc, Thẩm Dao phát hiện Bạch Điềm Điềm là một cô gái đáng yêu, e thẹn nhưng xử sự hào phóng.
Hai hợp tính , trở thành bạn .