Mang theo tiệm vàng xuyên đến những năm 70, nữ phụ pháo hôi chỉ muốn nằm yên - Chương 145

Cập nhật lúc: 2026-05-05 12:31:27
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Oa, hôm nay Chu Chu trai quá mất!"

 

Chu Chu híp mắt nhún nhảy mấy cái, đưa chân cho Kỷ Niệm xem.

 

Nhìn hành động nhỏ của Chu Chu, Kỷ Niệm cực kỳ hưởng ứng khen ngợi:

 

“Hóa hôm nay Chu Chu giày mới , quá !"

 

Thẩm Dao vỗ vỗ m-ông con trai thích thể hiện, đưa đôi giày nhỏ trong tay cho Kỷ Niệm:

 

“Cho Cảnh Dật ạ, để dành khi nào bé lớn chút thì ."

 

“Em mua đồ cho nó , trẻ con nhanh lớn lắm, chẳng mấy ."

 

Kỷ Niệm nhận lấy giày từ tay Thẩm Dao, kiểu dáng y hệt đôi Chu Chu đang , chỉ khác kích cỡ thôi.

 

Trước khi Kỷ Niệm sinh em bé, ngoài các trưởng bối trong nhà, Thẩm Dao cũng chuẩn quần áo nọ, giặt giũ sạch sẽ gửi tặng cô.

 

Sau khi cô sinh Cảnh Dật, Thẩm Dao và các trưởng bối đều chuẩn bao lì xì, là cho em bé.

 

Lúc đó cô nỡ nhận, chồng đây là tập tục ở quê, bảo cô cứ cầm lấy, hồi Thẩm Dao sinh Chu Chu cũng như .

 

“Em là cô thì mua đồ cho cháu trai , mấy đứa nhỏ đều cả, vả đôi giày em đặc biệt mua lớn hơn một chút."

 

Biết trẻ con nhanh lớn, giày của Chu Chu và An An cô cũng đặc biệt mua lớn hơn một chút, như lâu hơn.

 

Chủ yếu là để tránh các trưởng bối càm ràm.

 

“Em ."

 

Chu Chu nắm lấy tay Kỷ Niệm, thử giày cho Cảnh Dật.

 

“Em lớn thêm chút nữa mới ."

 

Thẩm Dao .

 

Lại kể với Kỷ Niệm chuyện Chu Chu đòi cho Cảnh Dật ăn nhãn, cô bảo Cảnh Dật ăn thì bé định bê cả hộp sữa bột ở nhà sang cho em.

 

Khiến Kỷ Niệm nhịn ôm lấy Chu Chu hôn lấy hôn để:

 

“Chu Chu ơi con đáng yêu thế hả?"

 

Kỷ Niệm nhịn thốt lên:

 

“Cái đứa nhà chị bây giờ ngoài ăn là ngủ, thật hy vọng nó mau lớn."

 

Thẩm Dao thấu hiểu điều , :

 

“Hồi đó em cũng nghĩ thế."

 

May mà Chu Chu hồi nhỏ cực kỳ dễ nuôi, đói tè dầm mới ọ ẹ vài tiếng.

 

“Anh trai em bảo tháng chín chị định bệnh viện ?"

 

“Ừm, lúc đó Cảnh Dật cũng bốn tháng ."

 

Kỷ Niệm và Tô Dương cũng quyết định đến lúc đó sẽ gửi Cảnh Dật nhà trẻ, cô sẽ cho con b.ú theo giờ.

 

Chu Chu cũng tầm từ bốn tháng là bắt đầu gửi nhà trẻ cho bảo mẫu chăm sóc.

 

Kỷ Niệm hỏi Thẩm Dao về tình hình của Chu Chu, Thẩm Dao các bảo mẫu đều tận tâm, Kỷ Niệm cũng thấy yên tâm hơn.

 

“Em ở gần, khi nào rảnh em sẽ qua thăm bé."

 

Trường học và nhà trẻ chỉ cách một bức tường, Thẩm Dao cơ bản cứ tan học là qua liếc một cái.

 

“Vậy đến lúc đó phiền cô của Cảnh Dật nhé!"

 

Kỷ Niệm , khẽ bẹo má Chu Chu:

 

“Còn cả Chu Chu nữa, đến lúc đó nhà trẻ cùng em nhé."

 

Cậu bé Chu Chu gật gật đầu, vỗ vỗ l.ồ.ng ng-ực nhỏ của :

 

“Bảo vệ em."

 

Khiến Thẩm Dao và Kỷ Niệm đều bật .

 

“Mợ mặt em cảm ơn Chu Chu nhé."

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/mang-theo-tiem-vang-xuyen-den-nhung-nam-70-nu-phu-phao-hoi-chi-muon-nam-yen/chuong-145.html.]

Chu Chu giọng sữa:

 

“Không gì ạ."......

 

Ngày chủ nhật, gia đình hai em cùng thành phố chơi.

 

Mấy ngày Thẩm Dao chủ nhật định đưa Chu Chu thành phố chơi, Kỷ Niệm nhốt mấy tháng ngoài liền lập tức đòi cùng.

 

Kỷ Niệm hỏi lịch trình của Thẩm Dao xong là ngay cô lấy cớ đưa Chu Chu chơi để ăn ngon!

 

Thẩm Dao cũng phủ nhận:

 

“Thế chị ?"

 

Kỷ Niệm vội gật đầu :

 

“Đi chứ!"

 

Cô cũng ăn bồ câu , vả cô cũng lâu ngoài, nhân cơ hội hít thở khí, đợi đến khi thì càng thời gian .

 

Tô Dương đây từng đưa Kỷ Niệm ăn, là quán Thẩm Dao giới thiệu cho Tô Dương, hương vị cực kỳ ngon.

 

Cứ như , gia đình ba chơi biến thành hai gia đình sáu .

 

trẻ con nên mấy cũng vội vàng, hơn chín giờ mới xuất phát từ khu quân đội.

 

Đến quán bồ câu thì gần đến giờ cơm, vì là chủ nhật nên đến ăn đông.

 

Mấy gọi món xong xuống bàn theo chỉ dẫn của nhân viên phục vụ.

 

Tô Dương quầy tìm nhân viên xin nước ấm để pha sữa cho Cảnh Dật.

 

Vì Kỷ Niệm sợ khi lúc phẫu thuật rút thời gian về cho con b.ú, nên từ tháng bắt đầu cho b.ú xen kẽ với b.ú bình .

 

May mà nhóc con ngoan ngoãn, chẳng kén ăn chút nào.

 

Sau khi lên món, Kỷ Niệm ăn món bồ câu hồng xíu mềm ngọt mọng nước mà khen ngợi ngớt lời:

 

“Dao Dao, em tìm nhiều quán ngon thế?"

 

Hồi cô và Tô Dương đang tìm hiểu, mỗi Tô Dương đưa cô ăn đồ gì đó đều là quán Thẩm Dao giới thiệu, quán nào cũng ngon.

 

Thẩm Dao Chu Luật đang đút đồ ăn cho Chu Chu, :

 

“Chu Luật nhà em tìm đấy ạ."

 

Chu Luật Thẩm Dao thích ăn ngon, nên đặc biệt ngóng hương vị và danh tiếng của những quán lâu đời đưa cô ăn, hiện tại vẫn nào “hố" cả.

 

Nghe Thẩm Dao gọi tên , Chu Luật ngẩng đầu Thẩm Dao mỉm .

 

Kỷ Niệm thấy cảnh , nhịn với Tô Dương đang bế Cảnh Dật:

 

“Anh em rể mà xem!"

 

Dao Dao thích ăn ngon là chú chuyên tìm quán ngon đưa Dao Dao ăn.

 

Tô Dương Kỷ Niệm, :

 

“Lần cũng tìm quán ngon đưa em ăn nhé."

 

“Thế thì cũng cần, hai chúng cứ tọa hưởng kỳ thành là nhất ."

 

Kỷ Niệm , sang với Thẩm Dao:

 

“Cô em chồng , phiền em nhé!"

 

Chủ yếu là vì những quán Thẩm Dao thấy ngon thì cô cũng thấy ngon!

 

“Dạ, vấn đề gì ạ!"

 

Thẩm Dao cảm thấy hai thể trở thành bạn của , chuyện chuyện hợp quan trọng, mà chuyện ăn uống hợp cũng quan trọng kém!

 

Trước đây cô và Điềm Điềm, chị Dương thường xuyên lén ăn vặt khi đang việc, bây giờ cô và Kỷ Niệm cũng thể ăn uống cùng .

 

Bàn của họ, Thẩm Dao và Kỷ Niệm ăn uống rôm rả, Chu Luật và Tô Dương thì chăm con, thu hút ít ánh của thực khách xung quanh.

 

Ai nấy đều cảm thấy kinh ngạc thôi, hóa là hai đàn ông chăm con, còn phụ nữ thì ăn cơm trò chuyện.

 

Nhìn sang các bàn khác xem, bàn nào mà chẳng đàn ông ăn uống nhậu nhẹt, còn phụ nữ thì chăm con đút con ăn.

 

 

Loading...