......
Hôm đó, Thẩm Hòa Lâm mua một quả dưa hấu lớn về nhà, Chu Chu kinh ngạc cái “quả bóng" tròn vo , lăn nó lăn đất, chơi đến nỗi mệt là gì.
Thẩm Dao năm nào cũng mua dưa hấu ăn, năm ngoái lúc ăn dưa hấu thì Chu Chu đang ăn dặm, hèn chi thằng bé nhận .
Đợi Chu Chu chơi một lúc, Thẩm Hòa Lâm mới bế quả dưa lên:
“Ông ngoại mang ngâm nước cho mát nhé, đợi Chu Chu ngủ trưa dậy cùng ăn dưa hấu nào?”
Nghe cái quả bóng thể ăn , mắt Chu Chu sáng rực lên:
“Ăn!”
Cái đồ mèo tham ăn cả ngày hôm đó cứ luôn miệng nhắc đến quả dưa hấu , việc đầu tiên khi ngủ trưa dậy là kéo tay ông ngoại xem quả dưa đang ngâm nước:
“Ăn!”
Thẩm Dao b-úng mũi Chu Chu:
“Con chỉ ăn thôi!”
Tô Diệp cũng để cháu ngoại chờ lâu, cầm d.a.o bổ quả dưa đôi, chia một nửa cho Thẩm Dao, cô thích dùng thìa xúc ăn.
Thẩm Dao tiên xúc hai miếng ở giữa chia cho Tô Diệp và Thẩm Hòa Lâm mới tự ăn, Chu Chu cứ há miệng nhỏ ở bên cạnh kêu “a a a", hiểu vì chia cho bà ngoại và ông ngoại mà cho ăn.
“Mẹ ơi, Chu Chu ăn.”
Chu Chu thấy Thẩm Dao vẫn cho ăn, nhịn lên tiếng nhắc nhở.
Tô Diệp lườm Thẩm Dao một cái:
“Đừng để ý đến con, để bà ngoại cắt cho Chu Chu.”
Thẩm Dao cũng trêu thằng bé nữa, xúc một miếng dưa nhỏ đưa cho Chu Chu.
Dưa hấu giòn sần sật, ngọt lịm, ngon đến nỗi Chu Chu híp cả mắt .
Nói bà cắt nửa quả dưa còn thành từng miếng, bảo Thẩm Hòa Lâm đút cho Chu Chu.
“Chu Chu ơi, đây với ông ngoại nào.”
Thẩm Hòa Lâm cầm miếng dưa hấu Tô Diệp cắt thành hình tam giác nhỏ, giường tre gọi Chu Chu.
Chu Chu Thẩm Dao đang ăn ngon lành, bước đôi chân ngắn về phía ông ngoại.
Thẩm Hòa Lâm bế Chu Chu lên giường tre, để thằng bé tựa tường, cầm lấy cái yếm bên cạnh đeo cho Chu Chu, đặt miếng dưa hấu tay cho thằng bé tự cầm ăn.
Thẩm Dao con trai ăn dưa chảy đầy nước mặt, tựa tường, còn vắt chân chữ ngũ nữa chứ.
Thẩm Dao bưng nửa quả dưa của ghé sát mặt Chu Chu, chỉ những hạt dưa màu đen miếng dưa :
“Cái hạt màu đen ăn nhé, hạt mà chui bụng là trong bụng Chu Chu sẽ mọc một quả dưa hấu to đùng đấy.”
Nói xong cô còn xoa xoa cái bụng nhỏ của Chu Chu.
Chu Chu trợn tròn mắt Thẩm Dao, miếng dưa trong tay, dưa đúng là hạt màu đen.
Vẻ mặt hoang mang dường như đang nghĩ xem lỡ ăn hạt bụng .
Thẩm Dao dáng vẻ ngốc nghếch của con:
“Sao bụng Chu Chu to thế nhỉ?
Có mọc dưa hấu to ?”
Chu Chu bụng , cuống quýt lắc đầu:
“Không .”
Thẩm Dao đưa tay sờ sờ cái bụng nhỏ của thằng bé:
“Có mà, trong bụng Chu Chu một quả dưa hấu tròn to.”
Chu Chu Thẩm Dao, đột nhiên òa nức nở, miệng vẫn luôn miệng lẩm bẩm là .
Thẩm Hòa Lâm vội vàng nín dỗ dành:
“Mẹ lừa đấy, trong bụng Chu Chu dưa hấu to .”
Tô Diệp từ phía vỗ Thẩm Dao một cái:
“Có ai như con cơ chứ.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/mang-theo-tiem-vang-xuyen-den-nhung-nam-70-nu-phu-phao-hoi-chi-muon-nam-yen/chuong-140.html.]
Tô Diệp và Thẩm Hòa Lâm dỗ dành mãi mà , Tô Diệp lườm Thẩm Dao đang thản nhiên như :
“Mau dỗ nó nín .”
“Chu Chu .”
Thẩm Dao xúc một miếng dưa thật to, đó còn mấy cái hạt, sự chứng kiến đầy nước mắt của Chu Chu, cô “ngoạm" một cái bỏ miệng.
Ăn xong cô xoa xoa cái bụng phẳng lì của cho Chu Chu xem:
“Con nè, trêu con thôi mà, bụng mọc dưa hấu nhé.”
“Bụng Chu Chu vốn luôn tròn trịa thế mà, dưa hấu .”
Chu Chu bụng phẳng lì của , lúc mới chịu tin là bụng dưa hấu to.
Thằng bé thút thít trong lòng bà ngoại để ông ngoại đút dưa cho, còn giám sát xem ông ngoại nhặt hết hạt dưa nữa.
Thẩm Dao Tô Diệp mắng cho một trận, tội nghiệp ôm nửa quả dưa ăn thở dài.
Thẩm Dao:
“Địa vị gia đình sụt giảm !......”
Những ngày ở nhà cứ thế trôi qua bình dị mà hạnh phúc, mỗi ngày đều ở bên , trêu đùa con trẻ, thời gian trôi qua thật nhanh.
Nhoáng một cái đến giữa tháng tám, Chu Luật đến đón Thẩm Dao và Chu Chu về thành phố Y.
Chu Luật đến sáng thứ bảy, Tô Diệp và Thẩm Hòa Lâm đều , vì Chu Luật hôm nay về nhà nên Thẩm Dao dắt Chu Chu ngoài.
Từ lúc ngủ dậy, bạn nhỏ Chu Chu liên tục hỏi ba bao giờ mới về đến nhà.
Hơn một tháng gặp, Chu Chu nhớ ba .
Hơn mười giờ, Thẩm Dao đang cùng Chu Chu chơi giường tre thì cánh cửa viện đang khép hờ đẩy .
Thẩm Dao thấy động tĩnh liền dậy, chỉ thấy một bóng dáng màu xanh lục quân phục bước sân, tay xách hai cái túi lớn.
Nhìn thấy Chu Luật, Thẩm Dao phấn khích đến nỗi chẳng kịp xỏ dép lao đến nhảy bổ lên .
Chu Luật đặt đồ trong tay xuống đất, đón lấy Thẩm Dao.
“Dép cũng chẳng thèm xỏ.”
Chu Luật nhẹ nhàng vỗ m-ông Thẩm Dao, bế cô trong nhà.
“Thấy là em mừng quá mà!”
“Ba ơi!”
Chu Chu chậm hơn Thẩm Dao hai nhịp cũng từ giường tre bò xuống, ôm lấy chân Chu Luật đòi bế.
“Anh thả em xuống , bế con trai kìa.”
Thẩm Dao vùng vẫy từ Chu Luật xuống.
Chu Luật thấp hôn Thẩm Dao một cái, đặt cô xuống, bế Chu Chu đang leo lên lên.
“Có nhớ ba nào?”
“Nhớ ba, hôn hôn.”
Thấy ba mới hôn , Chu Chu cũng chu mỏ đòi ba hôn.
Chu Luật mỉm hôn lên mặt con trai:
“Chu Chu lời nào?”
Chu Chu cũng hôn Chu Luật, gật đầu :
“Chu Chu ngoan, ... ngoan.”
Nói xong bắt đầu líu lo mách tội.
Chu Chu một tuổi tám tháng khi những từ ngắn gọn thì phát âm rõ ràng.
Lúc mách tội với Chu Luật, Chu Luật chỉ hiểu mấy từ.
Mẹ... dưa hấu... lừa Chu Chu.
Chu Chu , Thẩm Dao phiên dịch cho .