“Ngon quá ~”
“Ngon thì con ăn nhiều nhé.”
Thẩm Dao đút thêm một thìa cơm nữa miệng con.
Bạch Điềm Điềm nhịn :
“Em cứ thế mà lừa con trai ?”
“Tranh thủ lúc nó còn nhỏ thì lừa nhiều, chứ lớn thêm chút nữa là lừa nổi ạ!”
“Cũng đúng, cái đứa An An nhà chị bây giờ cũng chẳng dễ lừa như nữa .”
“Chứ , An An nhà chị bây giờ bằng nghiệp nhà trẻ , dễ lừa thế .”
Bạch Điềm Điềm buồn :
“Cái đứa nhà em chẳng cũng đang nhà trẻ ?”
“Đứa nhà em là nhà trẻ cho lệ thôi, từ hồi mới hơn ba tháng mà lị.”
Nói xong cả hai cùng rộ lên, Chu Chu chẳng hiểu gì thấy và mợ cũng theo.
Thẩm Dao thấy dáng vẻ đó của con liền thở dài:
“Bảo nó ngốc mà nó còn hớn hở thế , chẳng giống ai nữa!”
“Thì giống em chứ giống ai!
Cô với chú đều bảo tính cách Chu Chu y hệt em hồi nhỏ đấy!”
“Giống em cũng , dù cũng là em sinh mà.”
Thẩm Dao xong hỏi Chu Chu, “ con?”
Chu Chu hiểu gì vẫn gật đầu:
“Mẹ.”
Ăn cơm xong, Thẩm Dao định đưa Bạch Điềm Điềm về cửa hàng bách hóa.
“Có mấy bước chân thôi, cần em tiễn , em mau đưa Chu Chu về , lát nữa thằng bé buồn ngủ quấy đấy.”
“Chị bây giờ là đối tượng cần bảo vệ đặc biệt, em đưa chị về mới yên tâm .”
Thẩm Dao với Chu Chu, “Chúng đưa mợ nhỏ mới về nhà ngủ nhé?”
Chu Chu ngoan ngoãn tựa vai gật đầu.
Bạch Điềm Điềm thấy khuyên Thẩm Dao nên đành thôi.
Tiễn Bạch Điềm Điềm xong, Thẩm Dao đưa Chu Chu bắt xe về nhà.......
Sáng chủ nhật hơn bảy giờ, Thẩm Dao vẫn còn đang ngủ, Tô Diệp nhẹ nhàng bế Chu Chu ngoài để xi tè cho thằng bé, sáng nào tầm giờ Chu Chu cũng vệ sinh.
Ngày thường Thẩm Dao đều chuẩn bữa sáng cho Tô Diệp và Thẩm Hòa Lâm, hôm qua Thẩm Hòa Lâm dặn Thẩm Dao cứ ngủ thêm một lát, để ông chuẩn bữa sáng.
Tô Diệp xi tè cho Chu Chu xong thì mặc quần cho thằng bé, nhỏ giọng hỏi:
“Chu Chu dậy luôn là ngủ tiếp với nào?”
“Mẹ.”
Chu Chu dụi dụi mắt, ngáp một cái.
Tô Diệp dáng vẻ đáng yêu của Chu Chu, nhịn hôn lên mặt thằng bé một cái, nhẹ nhàng bế thằng bé phòng đặt bên cạnh Thẩm Dao.
Nhìn Thẩm Dao ngủ ngang dọc mà bà nhịn , may mà Chu Chu cô đá xuống giường, xem trong tiềm thức Thẩm Dao vẫn Chu Chu đang ngủ bên cạnh .
Hơn tám giờ, Thẩm Dao tỉnh dậy con trai đang chơi với đôi tay nhỏ bên cạnh , dáng vẻ đáng yêu quá đỗi khiến nựng cho mấy phát.
Thẩm Dao cũng quả thực thế, cô nâng mặt Chu Chu lên hôn mạnh hai cái, khiến Chu Chu nắc nẻ.
Ôm lấy hình mềm mại của Chu Chu, Thẩm Dao đột nhiên chút nhớ Chu Luật.
“Chu Chu ơi, con nhớ ba ?”
“Nhớ ba.”
“Nhớ ở nào?”
Chu Chu sờ sờ cái bụng nhỏ của , khiến Thẩm Dao ngất!
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/mang-theo-tiem-vang-xuyen-den-nhung-nam-70-nu-phu-phao-hoi-chi-muon-nam-yen/chuong-139.html.]
Thẩm Dao dậy, xoa xoa đầu Chu Chu:
“Bạn nhỏ Chu Dực Lâm ơi, đến giờ dậy nè!”
“Chu Chu.”
Chu Chu lên tiếng đính chính, bé ngoan mà, quậy.
Thẩm Dao bật , bình thường chỉ khi Chu Chu nghịch ngợm quấy phá thì cô và Chu Luật mới gọi tên đầy đủ của thằng bé.
“Bạn nhỏ Chu Chu ơi, dậy thôi nào!”
Chu Chu lồm cồm bò dậy, giang tay để Thẩm Dao mặc quần áo cho.
Lúc nãy Tô Diệp bế Chu Chu vệ sinh, Thẩm Dao mơ màng , chỉ là mở mắt thôi.
Thẩm Dao mặc cho Chu Chu chiếc áo hải quân kẻ sọc phối với quần đùi trắng, giày cho thằng bé, vỗ vỗ m-ông nhỏ:
“Đi , bảo ông ngoại rửa mặt cho con.”
Thẩm Dao mở cửa phòng , Chu Chu bước đôi chân ngắn ngoài.
Lúc Thẩm Dao đồ xong thì thấy Chu Chu đang đùi Thẩm Hòa Lâm, ôm một cái bánh bao gặm ngon lành.
Thấy Thẩm Dao , Chu Chu giơ giơ cái bánh bao trong tay:
“Mẹ ơi, bánh bánh.”
Thẩm Hòa Lâm cũng giục Thẩm Dao rửa mặt ăn sáng.
Vì thời tiết quá nóng nên mấy cũng ngoài, ăn sáng xong Thẩm Hòa Lâm liền đẩy Chu Chu chơi quanh xóm.
Chiếc xe đẩy nhỏ là Thẩm Hòa Lâm đặc biệt nhờ , chính là để khi Chu Chu về chơi thì thể đẩy thằng bé chơi.
Mỗi Thẩm Hòa Lâm dắt Chu Chu chơi về đều kể là ai ai khen Chu Chu thông minh, ai ai khen Chu Chu trai kháu khỉnh.
Thẩm Dao và Tô Diệp đều hiểu ông chính là dắt cháu ngoại khoe khoang khắp nơi.
Bữa trưa là Tô Diệp nấu, để chiều theo khẩu vị của Chu Chu, ngoại trừ món vịt xào tiết mà Thẩm Dao thích ăn nhất thì các món khác đều cho ớt.
Sườn hấp, củ niễng xào thịt, trứng hấp thịt băm, và một đĩa rau dền xào.
“Chu Chu một bát trứng hấp là đủ , cho ớt thì với ba ăn quen ạ?”
Tô Diệp đút cho Chu Chu một miếng cơm:
“Quen chứ, với ba bây giờ cũng chẳng thích ăn cay nữa.”
“Mẹ con đúng đấy.”
Thẩm Hòa Lâm hớn hở phụ họa, gắp một miếng vịt xào tiết ăn với cơm.
Tô Diệp cũng gắp một miếng sườn lớn cho Chu Chu, để thằng bé tự cầm gặm.
Thẩm Dao bất lực lắc đầu, mà xào rau xanh cũng cho ớt như cô mà bảo thích ăn cay, cô mà tin chứ.
Thẩm Dao bếp pha một bát nước chấm ớt đặt lên bàn, để Tô Diệp và Thẩm Hòa Lâm nếu ăn cay thì chấm thêm.
Nhìn Chu Chu đang ôm miếng sườn gặm ngon lành, Thẩm Dao hỏi:
“Thịt bà ngoại ngon con?”
Chu Chu híp mắt gật đầu:
“Ngon ạ.”
Nói xong còn chu cái miệng nhỏ đầy dầu mỡ định hôn bà ngoại một cái.
Thẩm Dao chê bai ngăn thằng bé :
“Ăn cơm xong lau sạch miệng mới hôn nhé.”
Tô Diệp gạt tay Thẩm Dao , hôn một cái lên khuôn mặt đầy dầu mỡ của Chu Chu.
Thẩm Dao:
“Thật ngại quá .”
Ăn cơm xong, Tô Diệp và Thẩm Hòa Lâm giường tre dỗ Chu Chu ngủ.
Thẩm Dao cảnh tượng , nhịn nghĩ đến hồi nhỏ ba và ông bà cũng dỗ dành như thế.
Cô dậy về phòng lấy máy ảnh ghi khoảnh khắc .