“Một đứa cũng , lo lắng thiên vị.”
Bạch Điềm Điềm , “Dao Dao , chị thực sự sợ thể đối xử công bằng giữa các con.”
Bạch Điềm Điềm từ nhỏ cưng chiều nhất nhà, các trai cũng đều nhường nhịn cô.
Bạch Điềm Điềm em họ kể rằng, mỗi khi ba bảo cô nhường em trai em gái thì trong lòng cô cảm thấy khó chịu, Bạch Điềm Điềm lo cũng sẽ mắc sai lầm như .
Thẩm Dao từng xem qua nhật ký thường ngày của một bà hai con Tiktok, cô cảm thấy bà đó .
Thẩm Dao suy nghĩ một chút :
“Không về bên nào, chỉ trích, so sánh, khen ngợi các con, quan trọng nhất là vì đứa nhỏ mà bỏ lơ đứa lớn.”
Sau đó cô lấy ví dụ cho Bạch Điềm Điềm:
“Nếu chị đang bế em bé nhỏ, em bé đang quấy, mà An An cũng bế, thì chị sẽ thế nào?”
Bạch Điềm Điềm nghĩ ngợi bảo:
“Đặt em bé xuống hoặc đưa cho lớn, đó bế An An.”
Thẩm Dao câu trả lời của Bạch Điềm Điềm thì mỉm :
“Cách đó của chị chính là phương pháp đúng đắn đấy, để An An cảm thấy vì chị em bé nhỏ mà yêu nó nữa.”
Bạch Điềm Điềm gật gật đầu, cô dường như hiểu thế nào .
“Những gì em cũng chắc đúng , chị tự mày mò thôi.”
“Điềm Điềm, Thẩm Dao?”
Một giọng bất ngờ cắt ngang cuộc trò chuyện của hai .
Bạch Điềm Điềm và Thẩm Dao đầu , là Chung Tuyết.
Chung Tuyết tới bàn của hai , :
“Thẩm Dao, đúng là , lâu lắm gặp.”
Thẩm Dao dậy chào hỏi:
“Chung Tuyết, lâu quá gặp.”
“Cậu hết thời gian ở cữ ?”
Bạch Điềm Điềm hỏi.
Chung Tuyết lúc m.a.n.g t.h.a.i tám tháng xin nghỉ việc, hai tháng sinh một bé gái.
“ , hết cữ .
Chồng tớ đưa tớ ngoài ăn cơm.”
Nói đoạn cô chỉ tay về phía đàn ông ở cái bàn cách đó xa.
Chồng của Chung Tuyết luôn chú ý bên , thấy Chung Tuyết như đang giới thiệu với đồng nghiệp, liền mỉm gật đầu chào Thẩm Dao và .
Chung Tuyết cũng chồng mỉm , nụ mặt khó để nhận tình cảm của hai .
Chung Tuyết bé Chu Chu trắng trẻo kháu khỉnh:
“Thẩm Dao, đây là con ?
Trông đáng yêu quá!”
Thẩm Dao gật đầu, với Chu Chu đang nghịch s-úng gỗ:
“Chu Chu, gọi dì con.”
“Dì ạ ~”
“Ngoan quá.
Chẳng cái đứa nhà tớ bao giờ mới lớn như thế !”
Chung Tuyết phiền não .
Bạch Điềm Điềm bảo:
“Trẻ con nhanh lớn lắm!”
Chung Tuyết cũng trò chuyện nhiều, nhân viên phục vụ đang gọi bàn của họ, chồng cô cũng đang gọi cô ăn cơm, nên cô vài câu bàn của chồng .
Bạch Điềm Điềm hai vợ chồng đang ăn cơm cách đó xa, hạ thấp giọng kể bát quái với Thẩm Dao.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/mang-theo-tiem-vang-xuyen-den-nhung-nam-70-nu-phu-phao-hoi-chi-muon-nam-yen/chuong-138.html.]
Chị Dương nhắc qua với Thẩm Dao một câu là Chung Tuyết kết hôn, chồng là đồng nghiệp của trai cô , cũng việc ở cơ quan chính phủ.
“Chồng của Chung Tuyết và chồng của Vương Duyệt ở cùng một khu tập thể đấy, nhưng Chung Tuyết sống sướng hơn Vương Duyệt nhiều.”
Chung Tuyết kết hôn năm , chồng là con út trong nhà, trai bộ đội, còn một chị gái là cán bộ công đoàn nhà máy, rể cũng việc ở cơ quan chính phủ.
Mặc dù Chung Tuyết khi kết hôn sống cùng ba chồng, nhưng ba chồng đều là , cũng mấy khi can thiệp chuyện của đôi vợ chồng trẻ, cuộc sống của Chung Tuyết thoải mái.
Người chồng cũng đối xử với cô, còn chu đáo, thường xuyên đưa đón Chung Tuyết .
Lúc m.a.n.g t.h.a.i thì chồng và đẻ phiên chăm sóc, đồng nghiệp ở cửa hàng bách hóa thường thấy chồng Chung Tuyết mang cơm đến cho cô.
Chị Dương thường , cuộc sống của Chung Tuyết và Vương Duyệt thể là một trời một vực.
Cũng chính vì luôn đem so sánh nên Vương Duyệt ít cạnh khóe Chung Tuyết.
Đang chuyện, Bạch Điềm Điềm đột nhiên hỏi Thẩm Dao:
“Em bảo liệu chồng Vương Duyệt thực sự giao công việc cho cô ?”
Thẩm Dao :
“Ai mà chứ.”
Thẩm Dao sực nhớ điều gì đó liền thì thầm hỏi Bạch Điềm Điềm:
“Chị ôn tập sách vở như em bảo đấy?”
Bạch Điềm Điềm gật đầu, khi Thẩm Dao nhắc đến trong thư thì cô bắt đầu xem sách .
Dù dụng ý của Thẩm Dao là gì, nhưng đúng như Thẩm Dao , sách nhiều luôn hại, cô theo quân đội cũng thể giáo viên giống Thẩm Dao thì .
Lúc , nhân viên phục vụ cuối cùng cũng gọi đến bàn của họ, món ăn xong .......
Chu Chu ăn cái thứ đen đen , trông vẻ ngon mà cho ăn.
Chu Chu nuốt nước miếng, chỉ tay đĩa đậu phụ thối:
“Chu Chu ăn.”
“Cái con ăn , đợi con lớn lên mới ăn.
Bây giờ con cứ ăn là .”
Thẩm Dao xong gắp một miếng đậu phụ thối bỏ miệng, còn vẻ say sưa mà lắc lắc đầu.
Đậu phụ thối đúng là ngon tuyệt cú mèo!
Chu Chu trợn tròn mắt Thẩm Dao, hiểu tại như .
Bạch Điềm Điềm thấy dáng vẻ đó của Thẩm Dao thì buồn , gắp cho Chu Chu một miếng bánh đường dầu:
“Chu Chu ăn cái ?”
Chu Chu hớn hở gật đầu, cái thứ trong tay mợ nhỏ trông cũng ngon!
Bạch Điềm Điềm dùng đũa xắn một miếng bánh đường dầu mềm mại bỏ miệng Chu Chu.
“Có ngon nào?”
Mắt Chu Chu sáng rực lên:
“Ngon ạ!”
Vị ngọt lịm, Chu Chu thích lắm.
“Ngon cũng ăn nhiều nhé.”
Dù cũng là đồ chiên rán, Bạch Điềm Điềm đút cho Chu Chu một miếng nhỏ nữa, còn thì ăn nốt chỗ còn .
Món ngon hết , Chu Chu mếu máo sắp , Thẩm Dao liền đút một thìa cơm trộn trứng hấp miệng thằng bé.
“Chu Chu còn nhỏ, những thứ ăn quá nhiều , nếu bụng sẽ đau đấy.”
Nghe đau bụng, Chu Chu sờ sờ cái bụng tròn lẳn của :
“Chu Chu đau!”
“Bởi vì Chu Chu ngoan ăn nhiều nên mới đau, Chu Chu giỏi quá!”
Được khen ngợi, Chu Chu vui sướng vỗ vỗ đôi bàn tay nhỏ.
Chu Chu vui vẻ ăn cơm trộn trứng hấp Thẩm Dao đút cho, còn bắt chước dáng vẻ lúc nãy của cô mà lắc lư cái đầu nhỏ.