“Dao Dao, cháu cháu ở thành phố Y giáo viên, cháu giúp bác khuyên bảo nó với!”
Khang Khang từ nhỏ thích chạy theo đuôi Thẩm Dao, bác gái Đặng hy vọng lời Thẩm Dao cháu trai sẽ .
“Khai giảng là lên lớp bốn nhỉ?”
Thẩm Dao mỉm Khang Khang.
Bị bà nội bóc mẽ, Khang Khang ngượng ngùng gật gật đầu.
Thẩm Dao híp mắt Khang Khang:
“Khang Khang, cháu vì máy bay thể bay lên ?
Và tại nó thể bay nhanh như thế ?”
Khang Khang tưởng Thẩm Dao sắp cho câu trả lời, trợn to mắt hào hứng :
“Muốn ạ!”
Thẩm Dao :
“Những câu hỏi , đợi cháu lên cấp hai, cấp ba sẽ thôi.”
Khang Khang bày vẻ mặt “cô đừng lừa cháu" Thẩm Dao.
Thẩm Dao thấy nhóc vẻ mặt tin:
“Cô thật đấy, tin cháu thể hỏi chú Chu Luật.”
Thẩm Dao dù là dân khối xã hội, nhưng vẫn việc máy bay cất cánh là dựa một nguyên lý cơ bản của vật lý học.
Bác gái Đặng thấy cháu trai tin, liền vội vàng :
“Cô Dao Dao nhà cháu bao giờ lừa cháu ?”
Khang Khang suy nghĩ một chút, cô Thẩm Dao đúng là từng lừa , hồi nhỏ còn thường xuyên cho đồ ăn ngon nữa.
“Có chỉ cần cháu học giỏi là thể giỏi như chú Chu Luật ạ?”
Khang Khang Thẩm Dao hỏi.
Thẩm Dao gật đầu:
“Biết cháu còn giỏi hơn cả chú Chu Luật chứ!”
Khang Khang lời Thẩm Dao xong, lập tức chạy biến về phòng.
Bác gái Đặng gọi với theo:
“Cháu đấy?”
Khang Khang từ trong phòng vọng :
“Đi học ạ!”
“Cái thằng bé , đúng là gió bảo mưa!”
Bác gái Đặng với Thẩm Dao:
“Kỳ thi cuối kỳ kết quả , ba nó mắng cho một trận.”
“Mẹ nó bảo nếu học giỏi thì sớm mà tiếp quản công việc của nó nhà máy, Khang Khang chịu, bộ đội, còn phi công cơ.”
Trẻ con dường như đều một sự sùng bái khó hiểu đối với quân nhân, lúc khi Chu Luật ở nhà, Khang Khang thích sang chơi, quấn lấy Chu Luật hỏi đủ thứ chuyện, ngờ thằng bé lớn lên cũng phi công.
“Có lý tưởng là ạ, Khang Khang từ nhỏ thông minh .”
“Biết lớn lên Khang Khang thật sự thể trở thành một phi công xuất sắc!”
Thẩm Dao xong vọng phòng Khang Khang:
“Khang Khang, cháu thể sang hỏi chú Chu Luật xem phi công thì cần những yêu cầu gì nhé.”
Trẻ con niềm tin là một chuyện .
Bây giờ bãi bỏ thi đại học, nhiều đứa trẻ học nữa, cảm thấy học xong vẫn xuống nông thôn, chi bằng sớm bộ đội hoặc .
Cũng may sang năm là khôi phục kỳ thi đại học , theo Thẩm Dao thấy, đối với đại đa ở thời đại , học là con đường duy nhất để đổi đời......
Chu Luật ở thành phố X hai ngày thì về thành phố Y, hẹn là một thời gian nữa sẽ đến đón hai con Thẩm Dao về nhà.
Chu Chu đầu xa rời Chu Luật, lúc đầu hai đêm đầu tiên cứ đòi tìm ba, ở nhà hầu như lúc nào cũng là Chu Luật dỗ thằng bé ngủ, ba ở đây, Chu Chu cũng quen.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/mang-theo-tiem-vang-xuyen-den-nhung-nam-70-nu-phu-phao-hoi-chi-muon-nam-yen/chuong-136.html.]
Lần Thẩm Dao đưa Chu Chu về, Tô Diệp và Thẩm Hòa Lâm đều xin nghỉ phép để ở bên họ, nhưng Thẩm Dao ngăn .
Thẩm Dao cô là về nhà chứ khách, bảo Tô Diệp và cứ yên tâm , cô tự đưa Chu Chu chơi là .
Những ngày ở nhà, Thẩm Dao theo lệ thường vẫn chuẩn bữa sáng cho Tô Diệp và Thẩm Hòa Lâm mỗi ngày.
Thẩm Dao bảo Tô Diệp và Thẩm Hòa Lâm trưa về nhà ăn cơm, hai đồng ý, bảo cô cứ tập trung chăm sóc Chu Chu là .
Nếu Thẩm Dao kiên trì, Tô Diệp còn chẳng để cô bữa sáng.
Thẩm Dao thường xuyên đưa Chu Chu sang chơi với ông bà ngoại.
An An ban ngày ở nhà trẻ, Nhiên Nhiên cũng học, hai ông bà cụ bình thường chỉ ngoài thăm thú xóm giềng trò chuyện.
Thẩm Dao về , họ ngày nào cũng mong ngóng Thẩm Dao đưa chắt ngoại sang chơi.
Hôm nay, Thẩm Dao đưa Chu Chu đến cửa hàng bách hóa thăm chị Dương.
Hôm về thành phố X, Thẩm Dao bảo Chu Luật mang cho nhà chị Dương một ít xoài và vải, hẹn hai ngày nữa sẽ đến cửa hàng bách hóa tìm chị Dương ôn chuyện.
Cửa hàng bách hóa vẫn như cũ, quầy hàng ở tầng một vì ngày lễ, trời nóng nên hiếm khi vắng , nhân viên bán hàng cũng hiếm khi chút thời gian rảnh rỗi, tụ tập tán gẫu.
Tại quầy bánh kẹo tầng một, Thẩm Dao định mua ít bánh quế hoa, bánh ở nhà sắp hết , nhân lúc quầy vắng tranh thủ bổ sung hàng ngay.
“Chị Đinh, cân cho em ít bánh quế hoa với.”
Đinh Hồng Mai vẫn còn nhớ Thẩm Dao, đây tuần nào Thẩm Dao cũng đến chỗ cô mua bánh kẹo.
“Tiểu Thẩm ?
Lâu lắm gặp em, em về thăm quê đấy ?”
Lại đứa bé Thẩm Dao đang dắt tay, “Đây là con em ?
Trông kháu thế, mấy tuổi ?”
Lúc Thẩm Dao kết hôn, cô cũng ăn kẹo hỷ mà, Thẩm Dao lấy một quân quan theo quân đội luôn.
“Vâng, một tuổi tám tháng ạ.”
Nói đoạn cô bế Chu Chu lên, “Chu Chu, gọi cô con.”
Chu Chu cũng sợ lạ, ngoan ngoãn lên tiếng chào.
“Ơi!
Ngoan quá!”
Nói cô lấy hai viên kẹo sữa Đại Bạch Thỏ đưa cho Chu Chu, “Cô mời con ăn kẹo nè.”
Chu Chu viên kẹo sữa trong tay cô Đinh, Thẩm Dao.
Thẩm Dao với Chu Chu:
“Phải cảm ơn cô nhé con.”
Chu Chu nhận lấy kẹo từ tay cô Đinh và lời cảm ơn.
“Cái thằng bé nhà em đúng là hiểu chuyện thật.”
Cô Đinh dáng vẻ ngoan ngoãn của Chu Chu, nhịn khen ngợi.
Thẩm Dao :
“Cũng lúc nghịch ngợm lắm ạ.”
Thẩm Dao mua thêm một vật dụng sinh hoạt tại quầy đồ dùng hàng ngày, trò chuyện với các nhân viên bán hàng một lúc dắt Chu Chu lên tầng hai.
Nhân viên bán hàng ở tầng hai còn nhàn rỗi hơn tầng một, từng tốp hai ba đang buôn chuyện.
Có nhận Thẩm Dao.
Thẩm Dao bế Chu Chu suốt quãng đường chào hỏi, thẳng đến quầy xe đạp.
Chị Dương sớm chú ý đến động tĩnh Thẩm Dao lên lầu, mỉm cô:
“Cuối cùng chị cũng gặp em !”
Nói xong vẫy tay bảo Thẩm Dao trong quầy .
“Đây là Chu Chu đúng , thằng bé trông xinh quá!”
Chị Dương Thẩm Dao, “Còn hơn cả em với Tiểu Chu nữa!”