“Đợi Chu Chu lớn thêm chút nữa, con sẽ đưa thằng bé đến thủ đô thăm và ba.”......
Sau khi Tần Nhã Quân về thủ đô, trách nhiệm chăm sóc bé Chu Chu rơi lên vai đôi vợ chồng trẻ Thẩm Dao và Chu Luật.
Dù đó đều từng qua, nhưng khi thiếu sự giúp đỡ của các bà , hai lúc đầu vẫn chút lúng túng, cuống cuồng, nhưng dần dần cũng trở nên thành thạo hơn.
Vì Chu Luật , Tiền Quế Hương và mấy chị dâu thường xuyên ghé qua thăm Thẩm Dao, giúp đỡ một tay.
Trưa hôm đó, vì Chu Luật nhiệm vụ bay, Tô Dương đến đưa cơm trưa cho Thẩm Dao.
Thẩm Dao thấy Tô Dương, đột nhiên nhớ khi hết thời gian ở cữ bệnh viện kiểm tra, Nhậm Mẫn Nghi con gái bà là Kỷ Niệm năm mới sẽ điều chuyển đến bệnh viện quân khu của họ, lúc đó sẽ giới thiệu cô và Thẩm Dao quen.
“Anh trai, dì Nhậm chị Kỷ Niệm nộp đơn xin điều chuyển đến quân khu của chúng , chuyện ?”
Tô Dương đang trêu đùa Chu Chu đang thức, thấy lời Thẩm Dao thì khựng một chút, ngay đó mỉm :
“Anh .”
Thẩm Dao nhướn mày, tươi như , xem là tình hình đây!
“Vậy nên và chị Kỷ Niệm đang đối tượng với ?”
“Vẫn .”
Kỷ Niệm chính miệng lời tỏ tình của thì mới đồng ý.
“Vẫn... , nên chẳng bao lâu nữa sẽ ?”
Tô Dương đỏ mặt :
“Em còn nhỏ tuổi mà hỏi thăm nhiều thế gì?”
Thẩm Dao lườm Tô Dương một cái:
“Anh thì lớn tuổi đấy, vẫn đối tượng?
Em đây đến con cũng !”
Lúc , bé Chu Chu trong nôi đột nhiên bật , dường như cũng đang trêu chọc Tô Dương .
Bị em gái và cháu ngoại luân phiên nhạo, Tô Dương bất lực :
“Đợi cô chuyển tới đây sẽ giới thiệu cho quen.”
Tô Dương từng nhắc đến Thẩm Dao với Kỷ Niệm, Kỷ Niệm hứng thú với cô em gái thường xuyên đưa chủ kiến cho Tô Dương .
“Được thôi, hy vọng đến lúc giới thiệu chị với em thì sẽ đây là đối tượng của .
Cố lên nhé, đồng chí Tô Dương.”
Buổi tối, Chu Luật bế Chu Chu b.ú sữa xong để vỗ ợ .
“Chị Kỷ Niệm điều chuyển tới đây chắc chắn là liên quan đến trai em.”
Chính Chu Luật là đưa Thẩm Dao kiểm tra, cũng chuyện Kỷ Niệm sắp chuyển đến bệnh viện quân khu.
“Tô Dương ?”
Chu Luật nhẹ nhàng vỗ lưng Chu Chu.
“Coi như là tự khai .”
Thẩm Dao kể cho Chu Luật chuyện Tô Dương lỡ miệng hôm nay.
“Có lẽ năm bà ngoại cần thúc giục nữa .”
Tô Dương là con lớn nhất nhà họ Tô, các em nhỏ tuổi hơn đều kết hôn sinh con, chỉ còn mỗi là vẫn độc , ít trong nhà hối thúc.
“Hy vọng trai và chị Kỷ Niệm tình sẽ thành quyến thuộc.”
Tết năm một chín bảy mươi lăm, bé Chu Chu ba tháng tuổi, từ một chú khỉ con biến thành một cục bột nhỏ trắng trẻo mềm mại.
Vì Chu Chu còn quá nhỏ, họ cũng chơi xa, mỗi ngày đều ở nhà “nghịch” con.
Chu Luật nhân lúc nghỉ Tết phẫu thuật thắt ống dẫn tinh.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/mang-theo-tiem-vang-xuyen-den-nhung-nam-70-nu-phu-phao-hoi-chi-muon-nam-yen/chuong-132.html.]
Hai ngay từ đầu thỏa thuận chỉ sinh một con, để tránh ngoài ý xảy , Chu Luật chủ động phẫu thuật.
Em bé ba tháng tuổi đổi lớn, bắt đầu tự lật .
Chu Luật Thẩm Dao dạy Chu Chu cách lật, từ dùng tay giúp đỡ đến đích mẫu, Chu Chu cứ ngỡ đang chơi cùng , hớn hở.
Nhìn thấy cảnh tượng , Chu Luật cảm thấy là hạnh phúc nhất thế gian.
Anh lấy chiếc máy ảnh từ trong ngăn kéo bên cạnh , ghi khoảnh khắc .
Từ khi con chào đời, Thẩm Dao bắt đầu thích chụp ảnh cho thằng bé, vì thế Chu Luật đặc biệt mua mấy cuộn phim về để cô chụp cho thỏa thích.
Họ cũng gửi ảnh về cho lớn trong nhà, ông bà ngoại và ông bà nội vì thấy nhiều ảnh của Chu Chu hơn nên đều gửi phim chụp ảnh cho Thẩm Dao, bảo cô hãy chụp nhiều .
Thẩm Dao con trai đang ha ha mà nước miếng chảy ròng ròng:
“Oa, con đúng là em bé nước miếng đấy.”
Chu Luật thấy liền cầm khăn tay lau nước miếng cho Chu Chu.
“Cọc cọc ~” Chu Chu tưởng đang đùa với , vẫn tít mắt.
“Vui thế ?
Sau gọi con là bé nước miếng nhé?”
“Cọc cọc ~” Đôi tay nhỏ vốn đang chống đột nhiên mất lực, bé Chu Chu bẹp xuống giường.
Thẩm Dao lật Chu Chu , đầu với Chu Luật:
“Con trai ngốc thật đấy, gọi thằng bé là bé nước miếng mà nó còn vui thế .”
Chu Luật buồn Thẩm Dao, đột nhiên nhớ khi sinh con cô từng sinh một đứa bé để chơi cho vui.
Giờ xem , cô chơi vẻ khá vui đấy.......
Đầu tháng bảy năm một chín bảy mươi sáu, Thẩm Dao dọn dẹp đồ đạc rời khỏi trường học, chuẩn bắt đầu kỳ nghỉ hè.
Từ trường học , Thẩm Dao thẳng đến nhà trẻ bên cạnh.
Cô bảo mẫu thấy Thẩm Dao đến đón con, liền dắt Chu Chu ngoài.
Cậu bé Chu Dực Lâm một tuổi tám tháng thấy Thẩm Dao, bước đôi chân ngắn củn “tạch tạch tạch" chạy về phía cô.
“Mẹ ơi ~”
“Con chạy chậm thôi.”
Nhìn đôi chân ngắn , Thẩm Dao thật sự lo lắng thằng bé sẽ ngã, vội vàng tiến lên đón lấy.
Thẩm Dao đặt Chu Chu vững trong giỏ xe đạp, nhận lấy đồ dùng cá nhân của Chu Chu từ tay cô bảo mẫu, khi lời cảm ơn, cô đầu với Chu Chu đang trong giỏ xe:
“Chào cô giáo con.”
Chu Chu ngoan ngoãn vẫy vẫy tay về phía cô bảo mẫu ở cửa:
“Chào cô ạ.”
Trên đường về nhà, cái miệng nhỏ của nhóc trong giỏ xe đạp cứ líu lo chuyện với .
“Mẹ ơi, bà ngoại!”
Từ khi Chu Chu bắt đầu , hầu như tối nào Thẩm Dao cũng cầm ảnh nhà dạy Chu Chu nhận mặt, các danh xưng ông nội bà nội, ông ngoại bà ngoại Chu Chu đều trôi chảy .
“ , nghỉ , thể đưa Chu Chu về nhà bà ngoại nghỉ hè !”
Thẩm Dao gần đây ngày nào cũng lẩm bẩm ở nhà chuyện nghỉ hè sẽ đưa thằng bé về nhà bà ngoại, thằng bé ghi nhớ kỹ.
“Ba cùng.”
“Ba đưa chúng , đó ba về .”
“Mẹ, Chu Chu .”
“ , đưa Chu Chu , Chu Chu vui nào?”