“Đây là cho Thẩm Dao mà, múc riêng mới nêm muối đấy, chú cứ cầm lấy ."
Tiền Quế Hương chẳng màng sự từ chối của Chu Luật, đặt bình giữ nhiệt lên nắp ca-pô xe bỏ .
Chu Luật thấy Tiền Quế Hương đặt bình giữ nhiệt xuống là ngay, đành nhận lấy:
“Cảm ơn chị dâu ạ!"
Tô Dương xách bình giữ nhiệt lên mỉm , Dao Dao nhà họ đúng là nhân duyên thật đấy.
Lúc Chu Luật và Tô Dương đến bệnh viện, Thẩm Dao và bé con vẫn thức dậy.
Chu Luật bên giường ngắm Thẩm Dao và đứa trẻ đang ngủ say, Tô Dương cũng ghé sát cháu ngoại mới chào đời.
Tô Dương đứa trẻ, Chu Luật và Thẩm Dao, chẳng tìm một điểm nào giống cả.
Tô Diệp thấy như , nhịn :
“Vẫn nảy nở mà, qua một thời gian nữa là giống ai ngay thôi."
Tô Diệp cảm thấy đứa trẻ thừa hưởng hết những ưu điểm của bố và .
Để phiền Thẩm Dao nghỉ ngơi, Tô Dương và Chu Luật bê hai chiếc ghế ngoài phòng bệnh ăn cơm.
Tô Dương đặt hộp cơm lên ghế:
“Cô ơi, mau ăn cơm ạ."
Tô Dương mỉm hỏi Chu Luật:
“Bé đặt tên ?"
“Tên mụ là Chu Chu, tên chính là Chu Ngật Lâm."
Tô Dương cảm thấy tên khá :
“Ai đặt ?"
“Dao Dao đặt đấy."
Hồi đó Thẩm Dao quyết định để con mang họ Chu, suy nghĩ lâu mới nghĩ cái tên .
Tên của cháu ngoại thì Tô Diệp .
Lúc đó Thẩm Dao đặc biệt thư cho Tô Diệp và Thẩm Hòa Lâm kể về việc thông gia đặt tên cho bé.
Lúc xem thư họ vô cùng kinh ngạc, chẳng thể ngờ thông gia để bé mang họ của Thẩm Dao.
Thẩm Dao cũng rõ quyết định của trong thư, Tô Diệp và Thẩm Hòa Lâm đều vô cùng ủng hộ cô.
Chu Luật bày biện cơm canh của ba , xới cơm cho Tô Diệp:
“Mẹ, vất vả cho ạ."
Tô Diệp đón lấy bát cơm từ tay Chu Luật:
“Người một nhà đừng lời khách sáo."
Chu Luật rót cho Tô Diệp một bát canh:
“Lúc nãy khỏi cửa gặp chị dâu Quế Hương, chị đưa cho chúng một bình canh, là cho Dao Dao ạ."
“Quế Hương là ."
Tô Diệp cảm thán :
“Dao Dao bảo mấy chị dâu đều chăm sóc nó."
Tô Dương cầm đũa lên, :
“Mối quan hệ đều là tương hỗ cả thôi, chứng tỏ Dao Dao nhà cũng mà."
Ăn cơm xong Thẩm Dao vẫn tỉnh, Tô Dương ngắm nghía cháu ngoại thêm một lúc lái xe về, chiều mai sẽ đến đón Thẩm Dao xuất viện.
Nhậm Mẫn Nghi qua phòng bệnh một chuyến, thấy Thẩm Dao và bé con đều đang ngủ, dặn dò vài điều cần lưu ý về văn phòng.
Chu Luật thấy Thẩm Dao ngủ mãi dậy thì chút lo lắng, Tô Diệp bảo mới sinh xong mệt quá nên sẽ ngủ lâu một chút mới yên tâm.
Sáu giờ sáng hôm , Thẩm Dao tỉnh dậy.
Nhìn nhóc con vẫn đang ngủ say sưa, Thẩm Dao cảm thấy nhóc đúng là ham ngủ thật.
“Dậy ?
Có đói con?"
Tô Diệp bên giường thấy Thẩm Dao tỉnh giấc, khẽ hỏi.
Tô Diệp hỏi xong, Thẩm Dao thấy đói đến mức dán cả bụng lưng :
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/mang-theo-tiem-vang-xuyen-den-nhung-nam-70-nu-phu-phao-hoi-chi-muon-nam-yen/chuong-130.html.]
“Đói lắm ạ."
“Ngủ mười mấy tiếng đồng hồ đói mới lạ đấy!"
Tô Diệp lấy bàn chải và cốc nước đưa cho Thẩm Dao, cầm một cái chậu tráng men hứng nước súc miệng.
Thẩm Dao đ.á.n.h răng xong, Tô Diệp đưa cho cô hai miếng bánh ngọt:
“Ăn tạm miếng bánh lót , Chu Luật sáng sớm về đồ ăn cho con ."
Thẩm Dao ngủ từ bốn giờ chiều qua đến tận bây giờ, mặc dù cháo và canh hôm qua vẫn luôn giữ ấm trong bếp bệnh viện, nhưng dù cũng qua đêm, họ dám cho Thẩm Dao ăn.
Chu Luật sáng sớm về nhà nấu cơm, những thứ ăn hết hôm qua thì mấy họ tự giải quyết.
Chiều hôm đó, khi sự đồng ý của Nhậm Mẫn Nghi, Thẩm Dao xuất viện.
Về đến nhà lâu, Tiền Quế Hương và Hứa Văn Tú mấy mang trứng gà và hồng táo sang thăm Thẩm Dao và bé con.
Chu Luật và Tô Dương đang nấu cơm trong bếp, Tô Diệp ở trong phòng trông Thẩm Dao và Chu Chu.
Lúc mấy họ đến, Thẩm Dao đang tựa đầu giường Tô Diệp tã cho Chu Chu.
“Thẩm Dao, dì ạ, chúc mừng nhé!"
Tiền Quế Hương ở cửa phòng, mỉm Thẩm Dao và Tô Diệp .
“Ôi, là các cháu , mau ."
Tô Diệp chào đón phòng, đôi tay thoăn thoắt nốt việc.
Tô Dương đang đun lửa trong bếp thấy đến thăm Thẩm Dao, liền chạy bê mấy chiếc ghế phòng:
“Các chị ạ."
“Không , tụi chị xem bé một lát ngay thôi, còn về nấu cơm nữa."
Thái Xuân Hoa xua tay .
“Thẩm Dao, em thấy thế nào ?"
Hứa Văn Tú mỉm hỏi cô.
“Dạ cũng khá ạ, cảm ơn các chị đến thăm em."
“Đứa trẻ trông kháu khỉnh thật đấy, giống Thẩm Dao."
“Lớn lên chắc chắn là một trai tuấn tú ."
Thẩm Dao mỉm các chị dâu khen ngợi Chu Chu, dù hiện tại cô chẳng thấy đứa trẻ giống chỗ nào cả.
Mấy họ cũng nán lâu, khi giao những thứ mang đến cho Tô Diệp thì chuẩn rời .
“Dì ạ, đây là chút lòng thành của chúng cháu cho Thẩm Dao bồi bổ thể."
“Cái , các cháu mang về cho sắp nhỏ trong nhà ăn ."
Tô Diệp vội vàng xua tay từ chối.
“Dì ơi, chúng cháu coi Thẩm Dao như em gái, dì mà nhận thì chúng cháu chẳng dám sang chơi nữa !"
Tô Diệp từ chối đành nhận lấy.
Vì Tô Diệp chăm sóc em bé nên Chu Luật Thẩm Dao đuổi sang phòng ngủ phụ ngủ.
Ba ngày khi sinh con, cuối cùng Thẩm Dao cũng sữa.
Tô Diệp dáng vẻ lúng túng của Thẩm Dao, nhịn :
“Mới đầu ai cũng quen, qua hai ngày là thôi."
Thẩm Dao nhóc con đang nhắm mắt “ăn cơm" trong lòng , càng càng thấy đáng yêu.
“Mẹ ơi, cảm ơn ."
Lần sinh con Thẩm Dao cũng coi như nếm trải cái gọi là cơn đau cấp độ mười hai trong truyền thuyết.
Cơn đau , Thẩm Dao đ.á.n.h ch-ết cũng chịu đựng thứ hai.
Tô Diệp mỉm xoa tóc Thẩm Dao, trách khéo:
“Con cứ mấy lời ngớ ngẩn gì thế."
Sau khi Chu Chu ăn no, Tô Diệp bế bé đặt bên cạnh Thẩm Dao, hai con cùng ngắm nhóc con đang ngủ say sưa.
Thẩm Dao mỉm hỏi Tô Diệp:
“Mẹ ơi, con đặc biệt lợi hại ạ?"