Mang theo tiệm vàng xuyên đến những năm 70, nữ phụ pháo hôi chỉ muốn nằm yên - Chương 120

Cập nhật lúc: 2026-05-05 12:25:44
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Kỷ Niệm là con gái út, năm nay hai mươi sáu, cũng ở miền Bắc, là một bác sĩ quân y.”

 

Cả hai đứa nhỏ đều kết hôn cũng đối tượng, Nhậm Mẫn Nghi cũng sốt ruột lắm.

 

Nói xong bà sực nhớ điều gì đó liền hỏi Tô Dương:

 

“Con Kỷ Niệm nhà dì liên lạc với cháu ?”

 

Con bé Kỷ Niệm nhà bà từ nhỏ thích bám đuôi Tô Dương chạy nhảy khắp nơi, đuổi cũng , bà cũng khi Tô Dương nhập ngũ hai đứa còn liên lạc với .

 

Vẻ mặt Tô Dương chút tự nhiên, lắc đầu:

 

“Dạ ạ, cháu và Kỷ Hành thỉnh thoảng thư cho .”

 

Nhậm Mẫn Nghi xong thì gật đầu, cũng hỏi thêm gì nữa, chỉ tưởng con bé nhà lớn nên thích chơi cùng đám con trai như Tô Dương nữa.

 

Ba Thẩm Dao cũng nhà Nhậm Mẫn Nghi quá lâu, từ chối lời mời ở ăn cơm của bà, ba đạp xe về nhà.

 

Thẩm Dao ở ghế xe đạp của Chu Luật, Tô Dương chút tâm hồn treo ngược cành cây, mím môi thầm.

 

Tô Dương nửa đường bỗng nhiên đầu với Thẩm Dao:

 

“Anh về nhà ăn cơm , chút việc.”

 

Thẩm Dao nhướng mày, “Được thôi, tạm biệt .”

 

Sau khi Tô Dương , Thẩm Dao túm lấy vạt áo Chu Luật hào hứng :

 

“Anh trai em biến !”

 

“Anh cũng .”

 

Kể từ lúc dì Nhậm nhắc đến con gái dì, Tô Dương bắt đầu lơ đãng.

 

“Em cứ tưởng gặp thích cơ, hóa là đang tơ tưởng cô bạn thanh mai .”

 

Nói xong cô hỏi Chu Luật:

 

“Trước đây ai bám đuôi chạy khắp nơi thế?”

 

Chu Luật tại ngọn lửa cháy đến , vội vàng thanh minh:

 

“Không , bọn là một lũ con trai chơi với thôi, em thể hỏi mà.”

 

Thẩm Dao cũng nghĩ nhiều, chỉ là thuận miệng hỏi thôi, một lát cô cảm thán :

 

“Thanh mai trúc mã thích thật đấy, hai nhỏ vô tư, cùng lớn lên từ bé.”

 

“Nghe giọng điệu của em vẻ như đang thấy tiếc nuối ?”

 

“Hình như là một chút xíu.”

 

Nghe ý trong giọng của Thẩm Dao, Chu Luật cũng mỉm :

 

“Thẩm Dao, em thấy bây giờ em nên em đắc ý ?”

 

!”

 

Kể từ khi Thẩm Dao nghi ngờ thai, Chu Luật vẫn luôn “ăn chay".

 

Thỉnh thoảng Thẩm Dao sẽ trêu chọc một chút, nào cũng hôn cô đến mức ch.óng mặt mới tắm nước lạnh.

 

Cũng may thành phố Y bắt đầu mặc áo dài tay nên cũng đến mức cảm lạnh.

 

Về đến nhà, Chu Luật dừng xe để Thẩm Dao xuống, thấy tiếng động, Tiền Quế Hương từ trong sân nhà .

 

“Tiểu Thẩm ơi, cây ớt giống đấy, em lấy một ít về trồng .”

 

“Vâng, em sang ngay đây ạ.”

 

Thẩm Dao đưa túi cho Chu Luật bảo mang nhà, còn thì sang nhà Tiền Quế Hương lấy cây ớt giống.

 

Tiền Quế Hương bảo đợt ớt sẽ cay hơn đợt trồng tháng một chút.

 

Tháng Chu Luật dọn dẹp xong mảnh vườn nhỏ trong nhà, trồng dưa chuột, cà chua, mướp, cà tím, đậu cove các thứ .

 

Diện tích lớn, nhà chỉ hai ăn nên mỗi loại chỉ trồng vài cây, mấy trận mưa, chúng lớn nhanh.

 

Chủ nhật tuần Chu Luật dựng giàn cho dưa chuột và đậu cove xong xuôi, chỉ đợi chúng hoa kết quả thôi.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/mang-theo-tiem-vang-xuyen-den-nhung-nam-70-nu-phu-phao-hoi-chi-muon-nam-yen/chuong-120.html.]

Tiền Quế Hương cũng đang trồng ớt giống, thấy Thẩm Dao đến liền chỉ mớ cây giống đất:

 

“Đây , em tự lấy .”

 

Thẩm Dao thụp xuống lấy vài cây, “Chị ơi, loại cay lắm ạ?”

 

“Cay chứ, đây là chị dâu chị đặc biệt gửi hạt giống từ quê lên cho chị đấy.”

 

Tiền Quế Hương , tay vẫn ngừng việc.

 

“Dạ , em cảm ơn chị.”

 

“Khách sáo gì chứ, mau mang về bảo Đại đội trưởng Chu nhà em trồng xuống .”

 

“Vâng, chị em về đây.”

 

Thẩm Dao cũng khách sáo với Tiền Quế Hương, mớ cây giống đây trong nhà cũng đều là Tiền Quế Hương cho, bảo thế nào chị cũng lấy tiền.

 

Trước Thẩm Dao cứ thỉnh thoảng mang ít đường hoặc bánh quy nhỏ cho cặp sinh đôi nhà chị.

 

Tiền Quế Hương bảo cô còn thế nữa chị sẽ cho cây giống nữa, còn bắt Thẩm Dao trả cây giống cho chị, Thẩm Dao dở dở chỉ đành đồng ý.

 

Thẩm Dao cầm cây giống về nhà, Chu Luật đón lấy mớ cây từ tay cô, “Em rửa tay , gọt xoài để bàn đấy.”

 

Thẩm Dao híp mắt hôn lên môi Chu Luật một cái, “Cảm ơn ông xã.”

 

Sau đó lũn cũn rửa tay ăn xoài.

 

Chu Luật cầm cái xẻng nhỏ trồng ớt giống, Thẩm Dao bưng đĩa xoài một bên xem, thỉnh thoảng đút cho một miếng xoài.

 

Đất xới tơi từ nên chỉ việc đặt cây xuống là xong.

 

“Anh ăn nữa , em nhà , ngoài trời nắng lắm.”

 

Thẩm Dao ngoan ngoãn gật đầu, bưng đĩa xoài nhà.

 

Sau khi trồng xong ớt giống, Chu Luật sân xách nước tưới rau.

 

“Chu Luật!”

 

Thẩm Dao như sực nhớ điều gì đó từ trong nhà .

 

Chu Luật dừng động tác tưới nước, đầu Thẩm Dao đang hiên:

 

“Sao thế em?”

 

“Chúng ít xoài sấy !

 

Để gửi cho bố và các nữa.”

 

“Được.”

 

Thẩm Dao xoài sấy, vì gọt vỏ nên Chu Luật gọi cả Tô Dương đến giúp một tay.

 

Trước đây vải sấy thì đơn giản hơn, là Chu Luật tự thành sự chỉ đạo của Thẩm Dao.

 

Ngày mùng một tháng Năm đúng lúc nghỉ, Chu Luật và Tô Dương dậy sớm mua xoài về, sự chỉ huy của Thẩm Dao mà gọt vỏ.

 

“Anh cả, gọt vỏ dày quá, mất hết thịt xoài , gọt giống em .”

 

Nói cô đưa tay đến mặt Tô Dương cho xem gọt thế nào.

 

“Khả năng việc tay chân kém là nhé, cẩn thận chị dâu chê đấy ạ.”

 

“Không chỉ các đồng chí nam thích vợ khéo tay , các đồng chí nữ chúng em cũng thích chồng khéo tay lắm đấy.”

 

“Anh ơi, gửi xoài sấy cho bạn nào ạ?”

 

“Anh ơi, chị Kỷ Niệm mà dì Nhậm nhắc đến trông thế nào ạ?

 

Có xinh ?”......

 

Thẩm Dao ngừng lảm nhảm, Tô Dương cuối cùng nhịn nữa liền cắt một miếng xoài nhét miệng cô:

 

“Ăn nhiều một chút, ít thôi.”

 

Thẩm Dao nhét xoài cũng giận, híp mắt ăn xong miếng xoài tiếp tục gọt vỏ .

 

Chu Luật ở bên cạnh mỉm lắc đầu, kể từ hai ngày phát hiện Tô Dương gì đó bất thường, tính tò mò của cô trỗi dậy, lúc nào cũng moi tin từ miệng Tô Dương.

 

 

Loading...