Mang theo tiệm vàng xuyên đến những năm 70, nữ phụ pháo hôi chỉ muốn nằm yên - Chương 119

Cập nhật lúc: 2026-05-05 12:25:43
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Nhậm Mẫn Nghi với Ngô Linh rằng Thẩm Dao khám cứ tìm bà, bảo Ngô Linh yên tâm.”

 

“Bác sĩ Nhậm hóa là bạn của mợ cả, mợ đây họ từng ở chung một khu tập thể, là hàng xóm của đấy.”

 

“Vậy thì khi nào chúng qua nhà bác sĩ Nhậm bái phỏng một chuyến nhé.”

 

“Chắc cả cũng quen đấy, lúc đó gọi cùng luôn!”

 

Trong thư của hai còn họ bàn bạc xong xuôi , sẽ luân phiên đến chăm cô ở cữ.

 

Thẩm Dao ngờ họ bàn đến chuyện cô ở cữ nhanh như .

 

Thực hai đến, cả hai đều đang , đường xá xa xôi, chủ yếu là cô sợ các vất vả.

 

“Mẹ và chồng đến chăm em ở cữ mệt lắm, chúng hỏi xem thể thuê giúp việc , trả tiền.”

 

Chu Luật gật đầu, “Cái đấy, để hỏi thăm xem , chỉ sợ cả hai đều đồng ý thôi.”

 

“Đó đúng là một vấn đề, cứ tìm , để em chuyện với các .”

 

Đọc thư xong, Thẩm Dao chỉ huy Chu Luật thu dọn đồ đạc, đống đồ , cô cảm nhận tình yêu thương đong đầy của những lớn trong gia đình.

 

Thẩm Dao sụt sịt mũi, vuốt ve cái bụng còn bằng phẳng của :

 

“Bé con ơi, con xem bao nhiêu yêu thương , đợi khi con đời, cũng sẽ nhiều yêu thương con cho mà xem.”......

 

Thẩm Dao phát hiện học sinh lớp hôm nay đặc biệt giữ trật tự, bình thường đợi đến khi cô bước lớp chúng mới im lặng.

 

Thẩm Dao bục giảng, đám trẻ trong lớp, híp mắt hỏi:

 

“Sao hôm nay các em ngoan thế nhỉ?”

 

Lớp trưởng Trịnh Tư Vũ dậy :

 

“Cô Từ bảo cô Thẩm mang em bé , dặn chúng em lời, cô Thẩm giận, càng chạy nhảy lung tung trong lớp ạ.”

 

Các bạn trong lớp đều đồng thanh gật đầu phụ họa.

 

Nhìn những gương mặt non nớt đó, Thẩm Dao vô cùng cảm động, “Cảm ơn các em quan tâm đến cô, các em đều là những đứa trẻ ngoan và hiểu chuyện.”

 

“Cô Thẩm ơi, cô mang em bé trai em bé gái ạ?”

 

“Cái đợi đến khi em bé đời mới các em ạ.”

 

“Cô Thẩm ơi bao giờ em bé của cô mới đời?”

 

“Tớ , mười tháng !

 

Mẹ tớ bảo m.a.n.g t.h.a.i mười tháng mới sinh tớ đấy!”

 

“Mẹ chắc là thật !

 

Mẹ tớ đây còn bảo hốt cứt hốt đái nuôi tớ khôn lớn, mà giờ tớ thấy chăm em gái, thấy cho em ăn cứt !”

 

Thẩm Dao xong thì dở dở , “Đó là một câu tục ngữ, ý cha nuôi nấng chúng khôn lớn vô cùng vất vả.”

 

“Mang t.h.a.i mười tháng là đúng , nhưng em bé của cô Thẩm chỉ còn bảy tháng nữa là đời thôi.”

 

“Cô Thẩm ơi, đợi em bé của cô đời chúng em sẽ dẫn em bé chơi nhé!”

 

“Được thôi, cô mặt em bé cảm ơn các em nhé.

 

Nào, các em học sinh, chúng bắt đầu bài học thôi.”

 

Sau khi tan học, Thẩm Dao văn phòng cảm ơn cô Từ:

 

“Cô Từ, cảm ơn cô nhé.”

 

Cô Từ :

 

“Hì, chuyện nên mà!

 

Đám trẻ đó thích cô lắm, cứ thích xúm xít quanh cô, chỉ sợ chúng va cô thôi.”

 

Từ Hiểu Tĩnh đó cũng Thẩm Dao mang thai, Thẩm Dao , nhưng Từ Hiểu Tĩnh phát hiện dạo Thẩm Dao hình như nhanh đói, lúc nào cũng thấy cô đang ăn gì đó, là từng trải nên Từ Hiểu Tĩnh hỏi Thẩm Dao m.a.n.g t.h.a.i .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/mang-theo-tiem-vang-xuyen-den-nhung-nam-70-nu-phu-phao-hoi-chi-muon-nam-yen/chuong-119.html.]

 

Sau khi nhận câu trả lời khẳng định, Từ Hiểu Tĩnh liền nghĩ dặn dò học sinh một tiếng.

 

“Bọn trẻ đều ngoan, còn bảo sẽ dẫn con em chơi nữa.”

 

“Toàn là những đứa trẻ ngoan.”......

 

Chủ nhật ngày hai mươi tám tháng Tư, Tô Dương đưa Thẩm Dao và Chu Luật đến nhà bác sĩ Nhậm bái phỏng.

 

Chẳng cần đợi Thẩm Dao với Tô Dương, bà Ngô Linh gọi điện cho con trai , Dao Dao mang thai, chỉ bên cạnh, chăm sóc cô cho .

 

Nhậm Mẫn Nghi là bác sĩ khám cho Thẩm Dao, Tô Dương quen bác sĩ Nhậm, nên bảo đưa Thẩm Dao và Chu Luật qua nhà bác sĩ Nhậm chơi một chuyến, Ngô Linh còn hẹn cả thời gian .

 

Chồng của Nhậm Mẫn Nghi là Kỷ Vi Minh, tham mưu trưởng Lục quân, nhà ở khu gia đình Lục quân, là một căn nhà nhỏ hai tầng sân vườn.

 

Nhậm Mẫn Nghi hôm nay nghỉ, thấy Tô Dương đưa Thẩm Dao và Chu Luật đến thì vô cùng vui vẻ.

 

“Các cháu đến ?

 

Mau nhà .”

 

Nhậm Mẫn Nghi híp mắt đón ba nhà.

 

“Chào dì Nhậm ạ, cháu đưa em gái và em rể qua thăm dì, mong là phiền dì ạ.”

 

“Chào bác sĩ Nhậm ạ, phiền bác .”

 

“Không phiền phiền, cháu với dì từ sớm .”

 

Rồi bà với Thẩm Dao và Chu Luật:

 

“Không ngờ trùng hợp thế, hai cháu hóa là cháu ngoại và cháu rể của Ngô Linh.”

 

“Hai cháu cũng đừng khách sáo quá, cứ gọi dì là dì Nhậm như Tiểu Dương , dì và mợ cháu là bạn bao nhiêu năm , dì Tiểu Dương lớn lên mà.”

 

“Dì Nhậm ạ.”

 

Thẩm Dao và Chu Luật mỉm gọi.

 

Chu Luật đặt hộp bánh kẹo lên bàn , “Đây là bánh kẹo gia đình gửi từ quê lên, mang sang biếu dì ăn thử ạ.”

 

“Đến chơi là quý , còn mang đồ gì!

 

Lần mang nữa nhé!”

 

Nhậm Mẫn Nghi giả vờ giận dỗi :

 

“Các cháu mau .”

 

Nói xong bà pha .

 

Nhậm Mẫn Nghi pha xong thì xuống ghế sofa, vỗ vỗ tay vịn ghế, với Thẩm Dao:

 

“Dì cũng gọi cháu là Dao Dao như mợ cháu nhé, nào, để dì bắt mạch cho cháu một chút.”

 

Thẩm Dao ngoan ngoãn đặt tay lên tay vịn ghế sofa để Nhậm Mẫn Nghi bắt mạch.

 

“Dạo chỗ nào thấy khó chịu chứ?”

 

Thẩm Dao lắc đầu, “Dạ thấy khó chịu ạ.”

 

“Mạch tượng định, sắp ba tháng , và bé đều khỏe mạnh.”

 

Nhậm Mẫn Nghi dặn dò thêm một điều cần lưu ý, mấy bắt đầu hàn huyên chuyện gia đình.

 

“Tiểu Dương, từ lúc cháu nhập ngũ dì cũng mấy khi gặp cháu, cháu bảo cháu vẫn tìm đối tượng ?”

 

Nhậm Mẫn Nghi hỏi Tô Dương.

 

Tô Dương ngượng ngùng lắc đầu, “Cháu còn trẻ, vội ạ.”

 

“Bọn trẻ các cháu đứa nào cũng thế, thằng Kỷ Hành nhà dì cũng bảo vội, đến cả con Kỷ Niệm nhà dì cũng bảo vội, chỉ mấy bậc phụ như chúng dì là sốt ruột thôi.”

 

Nói xong bà giải thích cho Thẩm Dao và Chu Luật rằng Kỷ Hành là con trai lớn, hơn Tô Dương một tuổi, năm nay hai mươi tám, đang lính ở miền Bắc.

 

 

Loading...