Mang Theo Không Gian Mười Tỷ Vật Tư, Tung Hoành Thập Niên 60 - Chương 97: Ước Mơ Của Mỗi Người
Cập nhật lúc: 2026-01-02 05:53:23
Lượt xem: 1
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/6AeSWUhaKG
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Sáng sớm thứ hai, Thẩm Yểu ăn xong bữa sáng, liền đeo túi vải bố cửa.
Bởi vì tâm trạng hai ngày nay , cho nên cô tích cực chạy tới trường học.
Việc đầu tiên khi bước lớp, nộp bài tập.
Hai tiết học xong, Thẩm Yểu nóng đến mức khó chịu, cô cảm giác cứ tiếp tục như , nhất định sẽ nổi đầy rôm sảy.
Cô xoay các bạn học xung quanh, phát hiện cũng đều nóng đến mồ hôi đầy đầu!
Có bạn học cầm sách quạt, cũng bạn học cầm quạt lá cọ mang từ nhà đến, chỉ ít mấy dùng quạt xếp.
Thẩm Yểu ở chỗ , cầm quạt xếp ngừng quạt gió, thật sự là trong phòng học quá oi bức.
Cả phòng học cứ như cái lò nướng, nướng đến mức ai nấy đều vực dậy nổi tinh thần.
Mà lúc nhiệt độ khí còn đang tiếp tục tăng lên, trường học quạt máy thể cho thổi, chỉ thể cứ thế gồng chịu đựng.
"Haizz - trời cũng quá nóng , cứ nóng tiếp như , mà chịu nổi đây."
Thẩm Thu buồn bực lên tiếng, ngày nào cũng ở trong phòng học oi bức, mũi cô đều bắt đầu nổi rôm sảy .
Mấy ngày nay cô đều dám mặt trời chiếu , nếu mùi vị nổ tung , thật sự quá khó chịu.
"Quần áo tớ đều mồ hôi ướt , cái mới cuối tháng sáu thôi, nóng như . Đợi đến tháng bảy thi đại học, tớ đều lo lắng sẽ ngất xỉu."
Tiết Tiểu Tuyết cầm quạt quạt, dùng khăn tay lau mồ hôi trán.
Cô vốn sợ nóng, vì , hàng năm chỉ cần đến mùa hè, đối với cô mà đều đặc biệt khó khăn.
mùa hè năm nay nóng hơn năm, mỗi ngày mặt trời đỏ rực chiếu xuống, bất kể đến đều là nóng hầm hập, cho cô đặc biệt bực bội.
Thẩm Yểu hai lải nhải, cô tỏ vẻ tán thành, bởi vì cô cũng nóng đến tâm trạng phiền muộn.
mà, Chu Linh Linh hôm nay vô cùng yên tĩnh, đối với chủ đề Tiết Tiểu Tuyết và Thẩm Thu , cô cũng tham gia như ngày xưa, cô như vẻ khác thường.
Thẩm Yểu về phía Chu Linh Linh đang bò bàn, đôi mày thanh tú nhướng lên, trong lòng chút nghi hoặc.
Người bình thường luôn nhảy nhót tưng bừng, cũng nhiều, nghỉ cuối tuần trở về liền đổi ?
Chu Linh Linh lúc , cả vẻ ủ rũ, giống như nụ hoa nhỏ gặp mưa gió dập vùi.
Cô chọc chọc má Chu Linh Linh, hỏi cô : "Linh Linh, nghỉ lễ gì thế? Sao hôm nay một chút tinh thần cũng ?"
Chu Linh Linh ngẩng đầu cô, hữu khí vô lực : "Yểu Yểu, bố tớ cứ bắt tớ thi y học, bảo tớ khi nghiệp bộ đội bác sĩ, nhưng tớ thích bác sĩ, thật ông nghĩ thế nào."
Hôm qua nhà cô mở một cuộc họp gia đình, nội dung chính là để cô đại học học y, lúc thấy tin tức , trực tiếp cô choáng váng!
Cô bao giờ nghĩ tới bác sĩ, đột nhiên cha quyết định con đường , điều cho cô thế nào cũng chấp nhận .
Cô ở nhà tranh luận với bố cô lâu, đều lay chuyển quyết định của ông, điều cho cô cảm thấy vô cùng bất lực.
Cuối cùng cô lóc cãi với bọn họ một trận, nhốt trong phòng suy nghĩ lâu, mãi cho đến sáng nay cửa cô đều nghĩ thông suốt.
Thẩm Yểu xoa đầu cô , khẽ hỏi thăm: "Linh Linh, nếu thích bác sĩ, ước mơ ban đầu của là chuẩn gì?"
"Tớ vốn dĩ là thi đại học sư phạm, đợi khi nghiệp, một giáo viên!" Chu Linh Linh buồn bực mở miệng. Cô vẫn luôn kính phục những thầy cô giáo dạy học và giáo d.ụ.c con .
Cho nên từ nhỏ đến lớn, cô đều nghĩ đợi lớn lên, cũng một giáo viên ưu tú.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/mang-theo-khong-gian-muoi-ty-vat-tu-tung-hoanh-thap-nien-60/chuong-97-uoc-mo-cua-moi-nguoi.html.]
Truyện mới vừa ra lò của nhà Vân Vũ Miên Miên đây:
- Thập Niên 70: Mẹ Kế Nuôi Con, Chồng Bá Đạo Cưng Chiều Lên Trời
- Thập Niên 70: Vợ Béo Mềm Mại Được Chồng Sĩ Quan Cưng Chiều Như Mạng
- Xuyên Về Thập Niên 70 Gả Cho Trưởng Quan Tuyệt Hậu, Ta Nằm Không Cũng Thắng
- Mang Theo Không Gian Mười Tỷ Vật Tư, Tung Hoành Thập Niên 60
Thẩm Thu xong Chu Linh Linh , kích động lắc cánh tay cô : "Linh Linh, hai chúng thể nghĩ cùng một chỗ , tớ cũng thích nghề giáo viên, thi đại học , tớ chuẩn điền Học viện Sư phạm Hải Thị."
Cô cũng thích giáo viên, nếu Linh Linh thể cùng thi học viện sư phạm thì , như hai các cô còn thể chiếu ứng lẫn .
"Sao sở thích của hai đều nghĩ cùng một chỗ thế, tớ thì thích hợp giáo viên, bảo tớ mỗi ngày đối mặt với một đám học sinh lớn, cảnh tượng như tớ ứng phó ."
Tiết Tiểu Tuyết lắc đầu, với tính tình thẳng thắn như của cô , thật đúng là thích hợp giáo viên.
Nếu thật sự chạy giáo viên, đến lúc đó đừng là quản học sinh, đoán chừng cô và học sinh đ.á.n.h thành một đoàn đều khả năng.
Thẩm Yểu che mặt thở dài một , thật đúng là sợ cái gì đến cái đó, cô ngờ, hai cô gái tính cách hào sảng , thể đều thích giáo viên, còn chấp nhất với việc giáo viên như .
Nếu là ở hai mươi năm , cô chắc chắn ủng hộ các cô theo đuổi ước mơ của , nhưng bây giờ thì .
Tuy rằng đối với cảnh mắt mà , nghề giáo viên ưa chuộng, cũng khiến kính phục!
tình huống như nhiều nhất còn thể duy trì vài năm, ở bảy năm , giáo viên đó chính là nghề nghiệp nguy hiểm cao!
Thật , cô suy xét qua nhiều nghề nghiệp cho Thẩm Thu, duy chỉ suy xét qua giáo viên. mà, suy nghĩ của cô gái trái ngược với cô.
Điều cho cô đau đầu, cô nhất định đ.á.n.h tan suy nghĩ của các cô mới , cô ở vài năm , thấy chị em của học sinh bức t.ử hoặc thất nghiệp!
Nếu lúc thi đại học, các cô thật sự điền học viện sư phạm, đợi đến khi nghiệp đại học, cũng là năm sáu ba , cách thời kỳ đặc biệt cũng càng ngày càng gần.
Đến lúc đó, giáo viên, chính là nghề nghiệp đòi mạng!
Cho nên, nghề nghiệp như giáo viên bây giờ tuyệt đối thể chọn.
Nếu , đợi đến khi thời kỳ đặc biệt tới, phần t.ử trí thức đều sẽ gặp xui xẻo lớn, còn xui xẻo bình thường.
Thẩm Yểu điều chỉnh cảm xúc, cô khoác cánh tay Thẩm Thu, với cô : "Chị Tiểu Thu, chị đồng ý cùng em mà, em đều là báo thi Đại học Phục Đán, học chuyên ngành ngoại ngữ. Mà chị chọn học viện sư phạm, chị đây là định bỏ mặc em ?"
"Yểu Yểu, em yên tâm, chị chắc chắn sẽ cùng em, em chị theo đó, tuyệt đối sẽ bỏ mặc em ."
Thẩm Thu nụ của cô mê hoặc, trực tiếp ngây ngốc gật đầu trả lời cô.
"Em ngay chị Tiểu Thu nỡ bỏ mặc em mà." Thẩm Yểu , trong mắt xẹt qua một tia tinh quang, đó, cô tiếp tục : "Chị Tiểu Thu, cứ quyết định như thế nhé, hai chúng cùng báo thi Đại học Phục Đán Hải Thị!"
Thẩm Thu thấy lời , suýt chút nữa c.ắ.n lưỡi, cô phản ứng Yểu Yểu hố , trong lòng trong nháy mắt lệ rơi ngừng, thật đúng là nhan sắc hại cô mà.
Cô bất đắc dĩ gật đầu : "Được - chị nhớ kỹ !" Nói xong, cô thở dài một thật sâu.
Haizz, cô thật đau thương, một chị em học bá, cái gì cũng đối phương nghiền ép, mỗi thảo luận vấn đề, cô một cũng thắng.
Thẩm Yểu nhéo nhéo má cô , đó, cô về phía Chu Linh Linh.
Khóe miệng treo ý : "Linh Linh, thật thể suy nghĩ thật kỹ về việc học y, nghề nghiệp . Còn nữa, từng nghĩ tới, với tính tình của , thật sự thích hợp giáo viên ."
Chu Linh Linh ngẩng đầu cô, miệng há hốc, Yểu Yểu và cô đều gần giống , cô cũng tính tình cô thích hợp giáo viên.
Nói cô bình thường tùy tính quen , nếu thật sự để cô mỗi ngày đối mặt với một đám trẻ con nghịch ngợm, cô thật sự lòng tin thể kiên trì tiếp .
Có lẽ cô thật sự cần bình tĩnh một chút, chỉ như mới thể đưa lựa chọn đúng đắn.
Cô đáp: "Yểu Yểu, tớ , tớ sẽ suy nghĩ thật kỹ, đợi nghĩ kỹ sẽ cho các !"
Thẩm Yểu khẽ nhếch khóe miệng, lộ nụ nhạt với các cô ...