Mang theo kho hàng xuyên về thập niên 70, nhặt được anh chồng điên khùng - Chương 76

Cập nhật lúc: 2026-02-22 02:45:30
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Tình hình của Chu Tư Niên phía công xã từng mời bác sĩ ở thành phố về xem, đều chữa nữa.”

 

Thanh niên tri thức Minh càn, cô chữa là chắc chắn cách chữa.

 

Ánh mắt thím Hoàng Minh Đại sáng thêm vài phần, đây đúng là một bảo bối mà!

 

Tiếc là, đứa con thím sinh là một con cóc ghẻ!

 

“Được!

 

Nếu cháu thể chữa khỏi cho , cả công xã chắc đ-ánh trống khua chiêng đến cảm ơn cháu!"

 

Minh Đại ha ha :

 

“Cháu sẽ cố hết sức!"

 

Hai đùa một hồi, thím Hoàng bắt đầu phổ cập chuyện bát quái trong làng cho Minh Đại, nào là vợ của Nhị Cẩu T.ử thích chiếm tiện nghi vặt, hái rau ngang qua cửa nhà thím cũng vặt trộm một cây hành!

 

Vợ của Lại T.ử ở đầu làng phía Đông nhờ mua đồ mà thiếu mấy xu, da mặt dày thật!

 

Gà nhà góa phụ Trương thích sang nhà hàng xóm chơi, mất trứng, cứ khăng khăng là nhà hàng xóm lắp lấy, góa phụ Trương chặn cửa nhà lắp c.h.ử.i bới cả ngày, ép bằng đền cho một quả trứng.

 

Lại còn đến của La Thành là góa phụ La.

 

“Bà mạnh mẽ, một nuôi năm đứa con khôn lớn, một đứa con còn đại đội trưởng, coi như là tiền đồ nhất vùng .

 

Đáng tiếc là lòng góa phụ La lệch, chỉ thích con trai cả và con trai út, thích đứa con thứ hai tiền đồ nhất.

 

La Thành là hiếu thảo mù quáng, tiền lương và phụ cấp đều gửi hết cho già, góa phụ La mang trợ cấp cho con cả và con út, để cho nó chút nào.

 

Hồi cuối năm còn xây nhà mới, con cả một căn, con út một căn, tịnh phần của con thứ hai.

 

Cũng nghĩ xem, thằng Hai nhà bà bao nhiêu tuổi , lo cưới xin cho nó là vì hy vọng thằng Hai chu cấp thêm cho và em nó vài năm nữa, cứ thế mà lỡ dỡ hết cả."

 

Minh Đại thím đầy sùng bái, thím Hoàng ở hiện đại đúng là “ phát ngôn Internet" , phân tích quá chuẩn xác.

 

Thấy sự sùng bái nhỏ nhoi trong mắt Minh Đại, thím Hoàng kiêu ngạo lên tiếng:

 

“Hừ hừ, cách của góa phụ La chính là cách ngu xuẩn nhất, nhà đông con trai thì sợ nhất là bát nước bưng bằng, bây giờ thì thấy là cho thằng Cả thằng Út, nhưng thực chất là đẩy quan hệ của ba em ngày càng xa , trừ phi thằng Hai cả đời lấy vợ, nếu thì góa phụ La sẽ ngày nếm mùi!"

 

Minh Đại nịnh nọt rót thêm cho thím một bát mạch nha, trố mắt chờ thím kể thêm.

 

Thím Hoàng uống một ngụm, tặc lưỡi dư vị, trịnh trọng dạy bảo Minh Đại:

 

“Loại như La Thành , thể gả thì đừng gả, vẻ ngoài hào nhoáng thế thôi chứ bên trong chẳng .

 

Cái gì cũng lời , thì vẻ là hiếu thảo, nhưng ai vợ thì đó , đó mới thực sự là ngâm trong hũ thu-ốc đắng thoát nổi, ấm ức cũng với ai, còn thể c.ắ.n cháu một phát là bất hiếu!"

 

Minh Đại gật đầu lia lịa, quá đúng!

 

Đây chẳng là “mama boy" điển hình !

 

Cô hận thể vỗ tay như hải cẩu để tán thưởng thím Hoàng!

 

Thím Hoàng tỉ mỉ dạy cô một vài điều, đều là những điều thực dụng, cách để nhận xem đó là gia đình chồng .

 

Nào là đừng chọn gia đình trọng nam khinh nữ, giống như gia đình của con dâu thứ hai nhà thím, cưới về dâu thì , chứ gả thì xong , sinh một đứa con cũng đủ cháu khổ ch-ết .

 

Nào là đừng chỉ bản đàn ông, mà cả cha , nếu cha hoặc những lớn tuổi trong nhà đ-ánh vợ, thì gia đình như cân nhắc kỹ, khả năng đàn ông cũng sẽ đ-ánh vợ.

 

Nào là đừng tìm đàn ông khéo mồm khéo miệng, hạng đó đào hoa, dễ lăng nhăng, cũng đừng tìm cạy miệng một lời, hiền lành mà bộc phát mới là đáng sợ nhất, tìm trách nhiệm, sẵn sàng hy sinh vì cháu.......

 

Minh Đại thấy điều nào cũng là tinh túy, vội vàng ghi nhớ .

 

Thím Hoàng cảm thấy như thỏa cơn nghiện con gái, thỏa mãn.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/mang-theo-kho-hang-xuyen-ve-thap-nien-70-nhat-duoc-anh-chong-dien-khung/chuong-76.html.]

 

“Sau thím sẽ từ từ dạy cháu, vấn đề gì hai con cùng bàn bạc, đừng để đầu óc cuồng là ."

 

Minh Đại vô cùng tâm đắc, trịnh trọng gật đầu.

 

Thím Hoàng hài lòng, chuyển sang chuyện ở sân .

 

“Lần điểm thanh niên tri thức của các cháu đúng là một sửa đ-ập nước, chính là cô tiểu thư cùng đến với các cháu ."

 

Minh Đại hiểu :

 

“Phương Nhu ạ?"

 

Thím Hoàng gật đầu:

 

“Ừ, chính là cô , Viên Nhu Phương Nhu gì đó.

 

Chú cháu bản lĩnh lớn lắm, thành phố trực tiếp xuống lệnh, cho dạy ở trường tiểu học công xã.

 

là no cơm dửng mỡ, rỗi việc sinh nông nổi.

 

Thấy xuống nông thôn vất vả thì đăng ký xuống gì, hại chú cháu phê bình một trận, là ngược đãi cô ."

 

Minh Đại nghĩ chắc là hiện giờ nhà họ Phương vẫn đổ đài nên vẫn còn quan hệ, vì thế mới thể sắp xếp cho Phương Nhu.

 

“Dù cháu cứ cách xa bọn họ một chút, cả một căn phòng ám khí bừng bừng, thể dính dáng thì nhất đừng dính dáng."

 

Minh Đại ngoan ngoãn gật đầu.

 

Hai tán chuyện thêm một vòng, đôi bên đều vui vẻ, Thiết Đản và Cẩu Đản ăn ngon, xem cũng say mê.

 

Thím Hoàng sắc trời định về nhà nấu cơm, liền gọi hai đứa cháu về.

 

Cẩu Đản vẫn xem xong sách, chút , cứ hừ hừ hì hì, thím Hoàng giơ tay định đ-ánh nó.

 

Minh Đại vội ngăn , lấy một cái giỏ nhỏ, gói riêng hoa quả còn , bỏ cả quyển sách Cẩu Đản đang xem dở , hộp dầu sò dùng cho hai đứa cũng bỏ luôn.

 

Sẵn tiện đưa chiếc khăn mặt lau mặt cho hai đứa nhỏ cho thím Hoàng:

 

“Thím, chiếc khăn cho hai cháu dùng ạ, trong nhà cháu còn nhiều lắm, đều là đổi ở thành phố về đấy."

 

Thím Hoàng nghĩ đến hai đứa cháu lem luốc, nước mũi thò lò, liền gật đầu đồng ý, là đổi ở thành phố, thím thấy động lòng.

 

“Cái Đại , mấy thứ ở thành phố dễ đổi ?"

 

Minh Đại gật đầu:

 

“Dễ đổi ạ, thành phố thiếu lương thực, nhưng mấy thứ thì thiếu, mỗi dịp lễ tết nhà nào cũng phát, nhà máy dệt khăn phát khăn mặt, nhà máy găng tay phát găng tay, đều rẻ lắm ạ."

 

Mắt thím Hoàng sáng lên:

 

“Nếu nhờ cháu đổi, còn đổi ?"

 

Minh Đại chỉ chờ thím câu :

 

“Được chứ ạ, cháu đang định gửi đồ cho lãnh đạo của ba cháu ở thành phố, lúc đó thể tiện thể đổi luôn."

 

Thím Hoàng mừng rỡ:

 

“Ái chà!

 

Thế thì quá, để về nghĩ xem, hỏi xem những khác đổi gì ?

 

Lúc đó sẽ cho cháu , cái Đại chúng nhé, cháu chỉ giúp chúng đổi đồ thôi, tiền nong và phí bưu điện chúng tự chịu."

 

 

Loading...