Mang theo kho hàng xuyên về thập niên 70, nhặt được anh chồng điên khùng - Chương 70
Cập nhật lúc: 2026-02-22 02:37:31
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Minh Đại chạy đến chỗ chuồng ngựa tìm Chu Tư Niên - đang dọa con ngựa đến mức sắp quỳ xuống - để bàn bạc chuyện mổ dê.”
Chu Tư Niên đồng ý, nhưng từ chối cõng con dê, thực sự ghét cay ghét đắng cái mùi hôi .
Cuối cùng là chị dâu nhà họ Hoàng cõng con dê bờ sông, Minh Đại giúp một tay, treo con dê lên cây.
Lúc bọn họ cõng dê qua, trong thôn đang rửa củ cải sông nhỏ, trong làn nước sông lạnh giá, từng cái bắp chân đông cứng còn đỏ hơn cả củ cải, thật là khổ sở, cho nên cũng đặc biệt mong chờ món canh dê hầm trưa nay.
Lúc , thấy thím Hoàng mang dê tới, ánh mắt cứ tự chủ mà liếc về phía đó.
Đám trẻ con lập tức phấn khích, vứt củ cải xuống lượt chạy qua.
Người lớn cũng quản, khó khăn lắm mới thấy g-iết dê một , chúng nó thích xem thì cứ để cho xem.
vì tên điên ở đó, nên lũ trẻ đều từ xa , dám gần.
Chỉ thấy con dê treo ngược một chân lên cây, tên điên rút con d.a.o lê ba cạnh khiến làng Liễu Gia Loan hồn xiêu phách lạc , về phía con dê.
Lũ trẻ lượt bịt miệng, tên điên lột da dê.
Người của điểm thanh niên trí thức cũng ở đó, Minh Đại tới giúp đỡ mà chút ghen tị.
Tống Lan Lan giơ bàn tay sưng vù như củ cải lên bên miệng hà một cái, Minh Đại bờ lườm một cái sắc lẹm:
“Chẳng nặng nhẹ bao nhiêu, đừng hỏng cả một nồi canh dê ngon!"
Trần Nhị Hồng lo lắng Minh Đại đang hì hì, sang Phương Minh Dương đang nhíu mày, lời nào.
Liễu Yến cũng tức giận hùa theo:
“Minh Đại nhà ở phía Tây thành phố, chắc là uống canh dê bao giờ nhỉ, chẳng cô nấu nữa?"
Nói xong còn Phương Nhu và Tề Chí Quân đang việc bên cạnh để nổi bật sự thiết của bọn họ.
Phương Nhu căn bản thèm để ý đến cô , chỉ thẩn thờ bóng hình tên điên đang giơ cánh tay, cảm thấy chuyện càng lúc càng xa rời ký ức của cô .
Tề Chí Quân thì con d.a.o lê trong tay tên điên thu hút, nhà cũng ở đại viện quân đội, đương nhiên quen thuộc với những loại v.ũ k.h.í .
con d.a.o của tên điên, rõ ràng giống với d.a.o găm quân dụng thông thường.
Chẳng lẽ, tên điên còn bối cảnh ghê gớm gì ?
Thấy hai đều phản hồi, Tống Lan Lan nhạo Liễu Yến một tiếng:
“Hì hì, đa tình tự chuốc lấy nhục!"
Mặt Liễu Yến lập tức đỏ bừng, cô tự chữa thẹn một câu:
“Cũng chẳng tên điên lột da dê , đây là việc cần kỹ thuật đấy, ông chủ quán thịt dê đến bảo, chỉ riêng tay nghề lột da dê thôi học mất ba năm ."
Tống Lan Lan trợn mắt sắp lộn ngược lên tận trời xanh, cứ khoe khoang việc cô quán thịt dê mãi thôi!
Tiếp theo đó, động tác của Chu Tư Niên như những cái tát bôm bốp mặt.
Nhìn tên điên hề do dự hạ đao, mũi d.a.o mượt mà rạch mở da dê, men theo các khớp xương mà uốn lượn, lúc thì rẽ ngang, lúc thì c.h.ặ.t c.h.é.m, một loạt động tác trôi chảy như nước chảy mây trôi, cực kỳ tính thẩm mỹ.
Đây là Minh Đại nghĩ như .
Những khác:
“Tên điên quả nhiên đáng sợ, đây là g-iết bao nhiêu mới luyện sự thành thạo như thế chứ!
Hu hu hu!”
Liễu Yến/
Tống Lan Lan:
“Hu hu, đáng sợ quá!”
Phương Nhu:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/mang-theo-kho-hang-xuyen-ve-thap-nien-70-nhat-duoc-anh-chong-dien-khung/chuong-70.html.]
“Tên điên lợi hại như ?”
Tề Chí Quân:
“Tiếc thật, một con d.a.o găm như ở một tên điên.”
Rất nhanh đó, một tấm da dê mỹ tháo xuống, ghét bỏ ném xa tám trượng, thím Hoàng nhặt về.
Thím hớn hở giơ cho Minh Đại xem:
“Minh Đại , đợi thím giặt sạch thuộc da cho cháu, cháu cái áo da dê mà mặc."
Cái Minh Đại từ chối, đồng ý.
Rất nhanh, Chu Tư Niên bắt đầu lọc thịt, d.a.o lê tới là xương thịt tách rời tới đó, lặng lẽ quan sát, dám phát tiếng động, chỉ Minh Đại bê cái giỏ hứng từng miếng thịt và xương ném xuống.
Rất nhanh, cả con dê rã sạch sẽ.
Chu Tư Niên cầm d.a.o khua khoắng vài cái, một giỏ thịt và một giỏ bộ xương mà vô cùng thỏa mãn.
Hôm nay tay quá!
Chị dâu cả tranh giành rửa thịt và bộ xương, từng váng mỡ loang trong nước, mà sướng mắt.
Thím Hoàng thì mang lòng dê và dày dê xuống hạ lưu rửa.
Sau khi xử lý xong hết, bọn họ bê giỏ đến trụ sở đại đội, nơi những cái nồi gang lớn để từ thời nhà ăn tập thể đây, vặn dùng để nấu canh dê.
Thím Hoàng và cọ nồi, Minh Đại thì bê bộ xương gọi Chu Tư Niên tìm cối đ-á.
Cối đ-á dùng để giã nát thức ăn, sử dụng rộng rãi ở nông thôn.
Minh Đại lấy những khúc xương lớn , dùng chày đ-á đ-ập thành từng đoạn nhỏ, xương sống dê cũng c.h.ặ.t thành đoạn nhỏ, bỏ trong cối giã.
Chu Tư Niên huỳnh huỵch giã, nhanh thu hút sự chú ý của thím Hoàng.
Thím thấy vô cùng lạ lẫm:
“Ôi ơi, bao giờ là xương cũng thể ăn đấy?"
Minh Đại thấy xương sống dê đều giã thành bùn thịt, liền bảo Chu Tư Niên dừng , múc bùn thịt để chậu.
“Cháu , cái để gì ?"
Thím Hoàng lén lút ghé sát , Minh Đại đ-ập hai quả trứng chậu, cho thêm hai nắm bột mì, cùng một ít gia vị.
Minh Đại khuấy trả lời:
“Thím ơi, đây là viên xương dê, thế chẳng là lãng phí ?
Chúng đông , mỗi một viên cũng là ."
Thím Hoàng Minh Đại càng lúc càng thấy hài lòng, đứa trẻ thành phố , chẳng những đỏng đảnh chút nào, mà còn một tay nghề nấu nướng tuyệt vời, chậc chậc, thật sự là mười dặm tám làng cũng tìm một cô gái như thế .
Chẳng qua là còn nhỏ, nếu lớn thêm hai tuổi nữa, thím đều hỏi xem đồng ý gả cho thằng ba nhà thím .
Chợt nghĩ , là thành phố, e là coi trọng dân quê.
Tuy nhiên, thế của Minh Đại khá đặc biệt, ông nhà kể sơ qua tình hình của cô cho thím , thật sự khả năng giữ chân con phượng hoàng vàng .
bây giờ Minh Đại còn nhỏ, một tên điên kéo chân, đợi hãy .
Vạn nhất thằng ba nhà thím cái phúc thì ?
Thím Hoàng hì hì Minh Đại tay chân lanh lẹ nặn từng viên nhỏ thả nồi, trong lòng thầm tính toán chuyện cưới vợ cho thằng ba cứ để muộn hai năm nữa hẵng .
Minh Đại nấu cơm một cách vui vẻ, nhận rằng, thím Hoàng nảy ý định dụ cô về nhà con dâu .
Chương 52 Chắc là thơm ch-ết mấy bà già luôn quá!