Không ngờ Minh Đại đột nhiên lật mặt nhận , Tưởng Mục Vân vội vàng lắc đầu:
“Không , đồng ý đồng ý, sẽ đưa con về nhà ngay, hằng ngày đều sẽ cầu nguyện bình an cho con mặt Phật tổ."
Minh Đại hài lòng xua tay:
“Sao thể ở nhà , cầu thần bái Phật đương nhiên đến chùa miếu mới tính là thành tâm chứ!"
Tưởng Mục Vân trợn tròn mắt, dường như hiểu cô đang gì.
Minh Đại vẻ nghiêm túc đề nghị:
“Thế , ông đến chùa Hàn Sơn ở kinh thành, còn bà đến am Tĩnh Vân đối diện, hai trực tiếp xuất gia luôn , tóc cũng chẳng cần cạo nữa, tiện lợi thành tâm, quá hợp lý còn gì!!"
Tưởng Mục Vân há hốc miệng, nửa ngày trời mới thốt một câu:
“Như ... hợp ?"
Minh Đại nghiêm túc gật đầu:
“Hợp chứ!"
Nói xong, cô sang Chu Tư Niên:
“Không tin ông hỏi xem, hợp ?"
Tưởng Mục Vân thật sự ngoan ngoãn qua, Chu Tư Niên khóe miệng giật giật, phối hợp gật đầu.
Nhất Chỉ Nhĩ ở bên cạnh cũng hùa theo, bắt chước gật đầu.
“Xem kìa!
Cả hổ cũng thấy hợp lý đấy!"
Lần , Tưởng Mục Vân còn cái cớ nào nữa, đờ đẫn gật đầu.
Minh Đại mãn nguyện mỉm , liếc Chu Tư Niên một cái:
“Giao cho đấy!"
Chu Tư Niên gật đầu, vỗ tay một cái, nhanh đó mấy , lôi hai đất mất.
Khi xốc nách lôi , Tưởng Mục Vân đầu , Minh Đại đang mỉm đàn ông cao lớn dắt tay, lòng ông trống rỗng lạ thường.
Tại nhà họ Tưởng, khi Điền Phi ôm bó hoa hồng về đến nhà, đ-ập mắt chính là chồng đang sốt ruột bế đứa nhỏ .
“Mẹ, chuyện gì ạ?"
Tưởng nhị phu nhân thấy cô về, vội vàng lên tiếng:
“Vừa nãy bác gái cả của con qua , bà nội đưa chú ba ngoài, đến tận bây giờ vẫn thấy về.
Bác cả và cha con bọn họ đều tìm , vẫn tin tức gì, lo ch-ết !"
Điền Phi đặt hoa xuống, đón lấy đứa bé:
“Mẹ, đừng nóng ruột, lẽ là xe lăn của chú ba tiện lắm nên về muộn chút thôi."
Tưởng nhị phu nhân cũng chỉ gật đầu.
Tìm suốt một đêm mà thấy gì, Tưởng lão đại và Tưởng lão nhị dẫn thất thểu trở về.
Vừa đến cửa nhà, Tưởng Hưng Nghiệp tinh mắt phát hiện điểm bất thường ở đầu ngõ, bèn tới, thấy một chiếc xe con hư hỏng nghiêm trọng.
Càng càng thấy quen mắt, biển xe, mặt liền tái mét .
Vội vàng kéo cửa xe , khuôn mặt tái nhợt lập tức đỏ bừng lên tận mang tai, “rầm" một tiếng đóng sầm cửa xe .
Trời đất ơi!!
Bà nội ngoại tình ?!!
Lại còn ngoại tình với một thanh niên trẻ măng nữa!!!!
Trông còn trẻ hơn cả !!!!
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/mang-theo-kho-hang-xuyen-ve-thap-nien-70-nhat-duoc-anh-chong-dien-khung/chuong-680.html.]
Ngay khi Tưởng Hưng Nghiệp đang liên tục xây dựng thế giới quan của , thì Tưởng lão nhị thấy động tĩnh bên cũng tới.
Nhìn chiếc xe hình thù gì, ông cũng giật , thấy biển xe thì m-áu huyết sôi trào.
Vừa định mở cửa xe xác nhận thì Tưởng Hưng Nghiệp giữ c.h.ặ.t t.a.y.
“Cha, tiện , gọi... gọi qua đây !!"
Tưởng lão nhị lườm một cái, nhất quyết kéo cửa xe , khi rõ tình hình bên trong cũng ngây tại chỗ.
Tưởng Hưng Nghiệp những sợi gân xanh ngừng giật thái dương của lão cha, đồng tình lên tiếng:
“Ưm, lẽ bà nội chỉ là nhất thời suy nghĩ lệch lạc thôi, cố ý ngoại tình ..."
Tưởng lão nhị khó khăn đầu , nhằm thẳng đầu tặng cho một cú tát trời giáng!
“Ngoại cái con khỉ!!
Đó là em họ của mày!!!
Gọi mày lấy quần áo của bà nội đây!!!"
Tưởng Hưng Nghiệp ôm đầu, ấm ức chạy về nhà.
Vợ cha tức là con cũng đẻ trứng mà cha bảo con khỉ!!!
Sắc mặt Tưởng lão đại xanh mét, trong xe chỉ hai đang đắp ga trải giường, hề thấy bóng dáng của Tưởng Mục Vân, lông mày thể kẹp ch-ết con muỗi.
Rất nhanh, ông chú ý thấy kính vô lăng để một bức thư.
Nghiêng lấy qua, mở xem một cái, thể tự chủ mà run rẩy.
Tưởng lão nhị vội vàng đỡ ông xuống một phiến đ-á bên cạnh, móc viên thu-ốc trong túi ông cho uống.
Nhìn ông hồi sức, lúc mới cầm lấy tờ thư xem cùng.
Nửa phút , ông run rẩy xuống một băng ghế đ-á khác, móc túi lão đại, tự cho uống một viên.
Hai em , trong mắt đều là sự đồng cảm dành cho đối phương.
Có bà hại con và thằng em hại như thế , bọn họ sống nổi đây!!!
Kể từ đó, nhà họ Tưởng thêm một bà cụ bệnh thể khỏi cửa;
Chùa Hàn Sơn thêm một vị sư chân tay linh hoạt;
Am Tĩnh Vân thêm một vị ni cô phát điên.
Chương 459 Một ngày một đêm, Tiểu Oa Đậu, kết thúc !!!
Sau khi đám cưới kết thúc, Chu Tư Niên để một bức thư, chỉ là đưa Minh Đại hưởng tuần trăng mật, chứ .
Điều khiến Bạch Liên Hoa - đang chờ “tái hiện kỳ tích" để đến phá phách - oán niệm thôi.
Ngay khi đang đoán già đoán đoán hai , thì trong gian, Chu Tư Niên đang tâm trạng bận rộn trong bếp.
Trên bếp, trong chiếc nồi đất nhỏ, nồi cháo đậu đỏ đang sôi sùng sục “ục ục".
Thắt tạp dề, với dáng vẻ của một đàn ông , Chu Tư Niên cầm chiếc muỗng nhỏ, cẩn thận múc nửa bát.
Không vội vàng mang lên ngay, mà đặt bát lên bàn, dùng chiếc nĩa bạc nhỏ, cẩn thận tỉ mỉ nhặt hết lớp vỏ đậu đỏ trong bát cháo .
Đợi đến khi nhặt xong, nhiệt độ cũng giảm xuống đủ.
Cởi tạp dề, chỉnh đốn mái tóc bồn rửa mặt, xác định vẫn là một trai trai, mới bưng bát cẩn thận lên tầng hai.
Đẩy cửa phòng Minh Đại , rèm cửa chắn sáng che chắn hết ánh nắng rực rỡ bên ngoài.
Trong bóng tối, khối u nhô lên nhẹ ở giữa giường trông rõ ràng lắm.
Chu Tư Niên nhẹ nhàng bước tới, khi đặt bát lên tủ đầu giường, cúi xuống gọi .
“Vợ ơi~~ vợ ơi~~ dậy ăn chút gì em, em một ngày một đêm ăn gì ."
Minh Đại đang ngủ ngon, bỗng nhiên bên tai vang lên tiếng vo ve đáng ghét, phiền đến mức cô giơ bàn tay lên định tát qua.