Mang theo kho hàng xuyên về thập niên 70, nhặt được anh chồng điên khùng - Chương 675

Cập nhật lúc: 2026-02-22 03:37:58
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Người đàn ông đáng lẽ là...”

 

Chu Tư Niên cảm nhận ánh , tầm mắt quét qua, ánh mắt sắc lẹm như d.a.o ngay lập tức khiến Lâm Thanh Nhã tỉnh táo .

 

Tỉnh !!

 

Người đàn ông chỉ dịu dàng với Minh Đại thôi!

 

Với những khác thì đáng sợ hơn cả ác quỷ đấy!!!

 

Về phía Minh Đại, ngoài những từ Hiệp hội Trung y đến góp mặt, dân ở vịnh Liễu Gia cũng mặt với tư cách là nhà ngoại của Minh Đại.

 

Trong phòng Minh Đại, Hoàng Đại Liên chiếc váy cưới đính vô hạt kim cương vụn giá áo, đến hoa cả mắt.

 

“Trời đất ơi!

 

Những viên đ-á vụn đính lên cũng gớm nhỉ!"

 

Phan Tiểu Tứ chiếc váy cưới đặt may tốn kém như thế cũng vô cùng ngưỡng mộ.

 

“Đây là kim cương đấy, đính kim cương bộ bằng thủ công, đắt lắm!

 

Không một hai vạn !"

 

“Cái gì?!"

 

Nghe bà , Hoàng Đại Liên lập tức buông tay đang sờ kim cương , lùi xa thật xa, dám chạm nữa.

 

Minh Đại bàn trang điểm tự điểm phấn, thím Hoàng một bên .

 

Minh Đại của ngày hôm nay đều tỏa hương vị hạnh phúc, nụ mặt càng thể giấu nổi.

 

Nhìn mãi, thím Hoàng kìm mà đỏ hoe mắt.

 

Lần đến kinh thành, bà cũng dần thêm ít chuyện của Minh Đại, càng càng thấy xót xa.

 

Năm đó, Minh Đại một một nhỏ bé gia đình bác cả lương tâm ép buộc xuống nông thôn, đến một nơi đất khách quê quen ai, ép ở cùng với Chu Tư Niên đang phát điên.

 

Người bình thường chắc sớm sợ đến phát , nhưng cô những mà còn thu phục Chu Tư Niên, dựa y thuật mà vững gót chân.

 

Sau đó, cô còn giúp vịnh Liễu Gia tìm thấy phương hướng phát triển.

 

Có thể , vịnh Liễu Gia ngày hôm nay, công thần lớn nhất chính là Minh Đại.

 

một cô gái như , mà họ hận thể là con ruột của , tại cha đáng ghét đến thế chứ!!

 

Lau khóe mắt, nở một nụ , bà dậy cầm chiếc lược bàn trang điểm, :

 

“Con ngoan, con gái nhà gả lễ chải đầu, thím mạn phép đến chải cho con ?"

 

Nhìn thấy sự xót xa trong mắt bà, Minh Đại mỉm gật đầu:

 

“Vậy phiền thím ạ."

 

Thím Hoàng âu yếm vuốt ve mái tóc đen nhánh của cô, chải hát:

 

“Một chải chải đến đầu, phú quý chẳng cần lo;

 

Hai chải chải đến đuôi, liền cánh cùng bay đôi;

 

Ba chải chải đến đầu, con cháu đầy đàn thọ."......

 

Nhìn khuôn mặt hiền từ và giọng ấm áp của thím Hoàng trong gương, Minh Đại cảm thấy cũng còn gì hối tiếc nữa.

 

Cả hai kiếp cô đều bạc bẽo tình với cha , nhưng điều đó cũng ngăn cản việc những khác đến yêu thương .

 

Hiện tại, cô sống .

 

Chương 456 Đám cưới

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/mang-theo-kho-hang-xuyen-ve-thap-nien-70-nhat-duoc-anh-chong-dien-khung/chuong-675.html.]

 

Đinh Kim và Lữ Tam từ sáng sớm đưa gia đình vội vã chạy đến Đại Viên.

 

Vừa mới rẽ ngã ba đường dẫn đến Đại Viên, họ sốc bởi những quả khinh khí cầu bay phấp phới và dải lụa đỏ tung bay ở hai bên đường.

 

Nên rằng, bình thường mua một ít vải đỏ còn khó, mà Chu Tư Niên dùng lụa đỏ để trang trí!

 

Đinh Kim nhịn , chép miệng thốt lên:

 

“Thằng nhóc Chu Tư Niên bày vẽ thật đấy, đừng , trông cũng phết."

 

Lữ Tam những chậu hoa hồng đặt hai bên đường, gật đầu đồng tình:

 

là xa xỉ thật."

 

Đến cổng, Ngụy Yến và Bạch Tĩnh Nghi đang đón khách, thấy họ xuống xe liền lập tức tiến chào hỏi, mời họ nhà.

 

Vừa trong sân, tại vị trí quen thuộc chiếc xe nhỏ trang trí bằng hoa tươi và dải lụa màu đang dừng đỗ.

 

Những con vật nhỏ phía xe đều mặc lễ phục màu đen, ngoan ngoãn đợi sẵn để kéo xe.

 

Mọi thấy lạ lẫm, tự lựa chọn chiếc xe nhỏ mà thích lên, những con vật qua huấn luyện kéo về phía viện chính.

 

Ngửi thấy mùi d.ư.ợ.c hương thanh khiết trong khí, ngắm những khóm hoa tươi rực rỡ nối tiếp hai bên đường, càng thêm mong đợi đám cưới hôm nay.

 

Đến viện chính, bức tường hoa hồng khổng lồ và hội trường phủ đầy hoa tươi, ngay cả những ở Bộ Ngoại giao từng chứng kiến đám cưới của nước ngoài cũng sững sờ.

 

“Đây là đám cưới t.h.ả.m cỏ nhỉ, lãng mạn quá mất!"

 

Hội trường chỉ sắp xếp tiệc buffet ngoài trời mà còn bố trí chuyên chụp ảnh, ít bắt đầu xếp hàng để chụp ảnh kỷ niệm bức tường hoa hồng.

 

Tại nhà họ Tưởng, Điền Phi giao đứa bé cho chồng cầm thiệp mời khỏi cửa.

 

Ngay khi cô , bà cụ Tưởng đang ở nhà con thứ hai liền tìm một cái cớ, đẩy xe lăn đưa Tưởng Mục Vân ngoài.

 

Sau khi thấy Điền Phi đạp xe rời , một chiếc xe con từ góc phố chạy đón bà cụ Tưởng và Tưởng Mục Vân.

 

Giúp Tưởng Mục Vân vững xong, bà cụ Tưởng liếc mắt đầy hằn học Triệu Tuyết Oánh đang trùm kín mặt mũi ở ghế .

 

Nếu vì để lão Tam già phụng dưỡng, bà gì cũng giúp đàn bà đê tiện gặp Minh Đại!

 

Cuối cùng bà dứt khoát lên ghế phụ, mắt thấy thì tâm phiền.

 

Triệu Tuyết Oánh ghét bỏ, trong mắt lóe lên tia tàn độc, mụ già đáng ch-ết!

 

khi đối mặt với Tưởng Mục Vân, bà mang vẻ mặt đầy tủi .

 

Tưởng Mục Vân an ủi vỗ vỗ bà , chút lo âu về phía xa.

 

Cho đến tận bây giờ ông vẫn , quyết định đến hiện trường đám cưới là đúng sai.

 

Đối chiếu danh sách khách mời, khi xác định tất cả khách khứa đến đông đủ, Ngụy Yến và Bạch Tĩnh Nghi dẫn đóng cửa , đến hội trường chính của đám cưới.

 

Không lâu khi họ rời , hai bóng âm thầm nhảy xuống từ tường, chạy dọc theo con đường đầy hoa, nhanh ch.óng biến mất trong rừng cây hai bên.

 

Người dẫn chương trình của đám cưới, Chu Tư Niên đặc biệt mời Bộ trưởng Tuân.

 

Giờ lành đến, Bộ trưởng Tuân chào hỏi chỗ bãi cỏ, bắt đầu lễ cưới.

 

Tiếng nhạc du dương vang lên, ánh mắt của đổ dồn về giàn hoa hồng.

 

Phía cuối sân khấu, ánh mắt Chu Tư Niên rực cháy Minh Đại đang cầm bó hoa hồng đối diện con đường hoa.

 

Minh Đại mặc bộ váy cưới trắng tinh khôi như một thiên thần, chỉ thôi cũng khiến đỏ hoe mắt.

 

Anh thực sự sắp cưới con gái yêu nhất !

 

Ngụy Yến tiến lên, đưa khuỷu tay , Minh Đại hít sâu một , đưa tay khoác .

 

 

Loading...