Mang theo kho hàng xuyên về thập niên 70, nhặt được anh chồng điên khùng - Chương 581

Cập nhật lúc: 2026-02-22 03:27:53
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Ông cụ Tưởng ch.óng mặt hoa mắt, lảo đảo một cái, suýt nữa ngã ngửa .”

 

Bác Cả Tưởng vội vàng cõng ông cụ trong.

 

Vừa đến nơi thấy cửa phòng bà cụ vây kín , bậc thềm còn một cái đầu trọc quen thuộc đang xổm.

 

Nghe thấy tiếng động, cái đầu trọc ngẩng lên, chính là chú Hai Tưởng, trán cũng là những chữ bằng b.út lông tương tự:

 

“Lỗi tại ".

 

“Cha!"

 

Thấy cha cõng về, chú Hai Tưởng vội vàng tiến lên giúp đỡ:

 

“Sao cha về ?!

 

Bác sĩ còn cần viện theo dõi ?"

 

Tưởng Hưng Nghiệp và Điền Phi đều , thấy tiếng động liền vội vàng khiêng ghế để ông cụ xuống.

 

Ông cụ Tưởng vẫn còn choáng váng, thở dốc nên lời.

 

Bác Cả Tưởng cũng chẳng buồn giữ thể diện nữa, khổ gỡ chiếc khăn mặt quấn đầu xuống.

 

Nhìn cái đầu trọc quen thuộc, chú Hai Tưởng kinh ngạc:

 

“A!!

 

Anh cũng...?!"

 

Bác Cả Tưởng chậm rãi lắc đầu, hiệu về phía ông cụ Tưởng.

 

Chú Hai Tưởng trợn tròn mắt.

 

Ông cụ Tưởng định nhịp thở, cái trán của con trai thứ hai, khổ một cái cũng gỡ khăn mặt xuống.

 

Ba cái đầu trọc, tại cha, tại .

 

Lần , kẻ mù cũng họ ai liên lụy !!

 

Chưa đợi họ bắt đầu bàn bạc xem là ai , trong phòng bà cụ Tưởng bắt đầu c.h.ử.i bới đ-ập phá đồ đạc.

 

Lần , ông cụ Tưởng vốn nay vô cùng chiều chuộng bà cụ, lạnh lùng liếc phòng trong, bảo các con và cháu cùng phòng khách.

 

Vào đến nơi, mới phát hiện bàn bát tiên đồ vật.

 

Chiếc b.úa gỗ nhỏ dùng để gì, nhưng hũ thu-ốc mỡ chú Hai Tưởng mở .

 

Mùi thu-ốc thơm quen thuộc khiến chú Hai Tưởng sợ đến mức vứt ngay hũ thu-ốc ngoài.

 

Tưởng Hưng Nghiệp món đồ vứt tới, theo bản năng đưa tay đón lấy, ngón tay dính một mảng nhỏ, cũng để ý, quẹt bừa một cái.

 

Ông cụ Tưởng đồ vật bàn, trong lòng suy đoán.

 

Ông cụ vẫy tay gọi Tưởng Hưng Nghiệp:

 

“Hưng Nghiệp, con đến đồn công an và bệnh viện xem tình hình hiện tại của ba kẻ gây họa thế nào."

 

Tưởng Hưng Nghiệp lập tức gật đầu, xoay đến đồn công an .

 

Trên đường vì chạy vội nên mồ hôi vã đầy trán, theo bản năng dùng tay vuốt tóc.

 

Đang lúc vội vàng, nhận rằng theo cú vuốt tóc của , thứ gì đó bay theo gió.

 

Cứ thế, đội cái đầu hói từng mảng đến đồn công an, xác nhận thông tin Tưởng Mục Vân và Tưởng Tư Tư , và thể bảo lãnh.

 

Sau đó, đội những ánh mắt kỳ dị suốt dọc đường đến nơi Triệu Tuyết Oánh viện để xem tình cảnh t.h.ả.m hại của bà .

 

Cũng là một cái đầu trọc lốc, điểm khác biệt là trán bà chỉ hai chữ:

 

“Súc sinh".

 

Tưởng Hưng Nghiệp cơ bản thể khẳng định, đàn bà hại nhà họ Tưởng bọn họ!!

 

Lúc đang giận dữ bốc hỏa, suýt chút nữa nhịn tay đ-ánh thì thấy hai bàn tay của Triệu Tuyết Oánh băng bó kỹ lưỡng.

 

Hỏi y tá một chút, mới cả hai bàn tay bà đều đ-ập nát, tuy cần đoạn chi nhưng tay coi như phế .

 

Không chỉ tay phế, Triệu Tuyết Oánh cả cũng dọa cho ngây dại, công an đến hỏi chuyện bà chỉ :

 

dám nữa!

 

dám nữa!"

 

Ngoài hỏi thêm câu nào khác.

 

Tưởng Hưng Nghiệp nghĩ đến chiếc b.úa gỗ nhỏ bàn bát tiên, rùng một cái thật mạnh.

 

Gia đình chú Ba phường hại rốt cuộc chọc giận ai !!

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/mang-theo-kho-hang-xuyen-ve-thap-nien-70-nhat-duoc-anh-chong-dien-khung/chuong-581.html.]

 

Tưởng Hưng Nghiệp nơm nớp lo sợ trở về nhà, trong ánh mắt kỳ quặc của , kể chuyện ở đồn công an và bệnh viện.

 

Người nhà họ Tưởng im lặng.

 

Điền Phi Tưởng Hưng Nghiệp vẫn đang ngừng gãi đầu, thôi.

 

Đừng gãi nữa, sắp thành đầu hói địa trung hải !!

 

Im lặng hồi lâu, ông cụ Tưởng chiếc b.úa bàn, hạ quyết tâm nào đó.

 

“Lão Đại, con , bảo lãnh lão Ba và Tưởng Tư Tư , đưa về nhà."

 

Bác Cả Tưởng ngập ngừng gật đầu, chú Hai Tưởng lập tức nổ tung:

 

“Cha!

 

cha thật sự lú lẫn !

 

Cả nhà phường hại hại chúng còn đủ !

 

Cha còn rước họa nhà ?!"

 

“Lão Nhị!"

 

Bác Cả Tưởng sắc mặt ông cụ xám như tro tàn thì giật , vội vàng quát dừng em trai .

 

Chú Hai Tưởng lúc mới phát hiện sắc mặt cha , hậm hực ngậm miệng .

 

Ông cụ Tưởng đám đầy vẻ oán trách bên , chỉ chiếc b.úa gỗ bàn:

 

“Đưa lão Ba về, dùng cái , đ-ập gãy chân nó!"

 

Tất cả đều kinh ngạc ông cụ.

 

Tính cách của Tưởng Mục Vân, một phần là do bà cụ Tưởng dung túng, một phần cũng rời khỏi sự mắt nhắm mắt mở của ông cụ Tưởng.

 

Mọi nhưng cũng ông cụ thiên vị con trai út.

 

Bây giờ, ông cụ Tưởng đ-ập gãy chân con trai út, xem là thật sự đau lòng .

 

Ông cụ Tưởng đau khổ nhắm mắt :

 

“Không đ-ập gãy nữa , để b.úa xem thái độ của nhà họ Tưởng chúng .

 

Người thể nhà họ Tưởng và bệnh viện như chỗ , tuyệt đối hạng tầm thường!

 

thể vì một đứa con trai út mà đ-ánh đổi cả một gia đình lớn !"

 

Nghe giọng già nua run rẩy của ông cụ, im lặng.

 

Lần , ông cụ thật sự từ bỏ Tưởng Mục Vân .

 

“Không !

 

cho phép!!"

 

Một luồng gió lướt qua cửa, bà cụ Tưởng lúc nãy còn trốn trong phòng nhất quyết chịu , giờ trùm kín đầu lao phòng khách.

 

“Lão Đại!

 

Con dám thử xem?!

 

Đó là em trai ruột của con!!"

 

“Ông già !

 

Ông điên ?!

 

Lão Ba là con trai liều mạng sinh ở cái tuổi đó!

 

Không ai phép động nó!!"

 

Ông cụ Tưởng bà cụ đang gây gổ ở giữa sân, đáy mắt hiện lên vẻ lạnh lẽo.

 

, chính vì ông xót bà chịu nhiều khổ cực theo từ những năm đầu, nên mới hết đến khác dung túng bà , kéo theo cả lão Ba trông giống bà cũng sủng ái hết mực, mới dẫn đến việc con họ ngông cuồng, coi nhà họ Tưởng gì!

 

Do ông dung túng mà , hôm nay, chính ông sẽ dẹp xuống!

 

“Lão Nhị, giúp con thu dọn đồ đạc, tiễn bà về nhà họ Triệu!"

 

“Cái gì?!"

 

Bà cụ Tưởng rưng rưng nước mắt, thể tin ông cụ Tưởng đang đó:

 

“Ông gì?!

 

Cái ông già ch-ết tiệt , ông tiễn về nhà đẻ !!

 

 

Loading...