Mang theo kho hàng xuyên về thập niên 70, nhặt được anh chồng điên khùng - Chương 57
Cập nhật lúc: 2026-02-22 02:37:17
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/2qORev24qW
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Bắt gà xong, Minh Đại thấy mãn nguyện, họ dự định sẽ bắt thỏ.”
So với gà rừng thì thỏ ở Đỉnh Dã Trợ mới gọi là tràn lan.
Minh Đại chợt nhớ ở đây gọi là Đỉnh Dã Trợ, chẳng lẽ ở đây lợn rừng ?!
Chu Tư Niên gật đầu, dĩ nhiên là !
Phản ứng đầu tiên của Minh Đại là sợ hãi, phản ứng thứ hai là hưng phấn!
Không thịt lợn rừng ngon nhỉ!
Lúc về, Minh Đại bắt đầu tìm gỗ mục trong núi.
Không để củi đốt mà là để tìm mộc nhĩ.
Vừa tìm, chẳng mấy chốc tìm hơn mười khúc gỗ mục mọc đầy mộc nhĩ.
Cô để tất cả chúng dựa tường ngoài của biệt thự, để chúng tự do sinh trưởng, thể hái lâu dài.
Gà con , trong kho nấm, nhất định một bữa gà hầm nấm rừng chứ!
Thế là buổi tối, Minh Đại xa xỉ g-iết luôn bốn con gà.
Hai con gà hầm nấm rừng, một con hầm canh gà, một con món gà thu-ốc bắc.
Có điều kế hoạch nuôi gà của Minh Đại phá sản, gà rừng hiếu chiến, mấy con gà họ ăn hôm nay chính là ch-ết do cuộc hỗn chiến giữa ba ổ gà.
Hiện giờ Chu Tư Niên đang ở bên ngoài thịt gà, cô định sẽ g-iết hết gà cất kho, khi nào ăn thì lấy .
Cân nhắc đến bầu khí căng thẳng ở sân , bữa tối của Minh Đại và đều nấu trong gian và ăn luôn trong gian.
Minh Đại còn dùng nồi cơm điện thổi một nồi cơm trắng thật lớn.
Ăn gà hầm nấm rừng thì nhất định kèm cơm trắng!
Gà rừng dai hơn gà nhà nhiều nhưng đều là thịt dính xương, vô cùng chắc thịt.
Đối với hai hàm răng mà thì chẳng vấn đề gì cả!
Trái Minh Đại vốn quen ăn gà công nghiệp ở kiếp càng thích những con gà rừng hơn.
Canh gà càng thơm nữa, vả hề ngấy, uống thấy thanh, bên trong bỏ thêm đương quy, hồng táo và hoàng kỳ, giúp bổ khí dưỡng huyết, hợp với hai .
Ăn món gà hầm nấm kèm với cơm trắng, linh hồn con một nữa gột rửa bởi mỹ vị.
Buổi tối lúc uống thu-ốc, Chu Tư Niên cũng phối hợp hơn hẳn.
Ngâm bồn xong, mỗi hai cái túi chườm nóng ấm chăn, cái ngày tháng thần tiên tới cũng đổi nhé!
Để phát hiện, Minh Đại dùng túi sưởi điện nữa mà chuyển sang dùng túi sưởi bằng cao su.
Chu Tư Niên còn bảo Minh Đại cho túi sưởi của một cái vỏ cùng tông màu với dây đeo gùi của , vô cùng hường phấn.
Căn phòng của Chu Tư Niên còn trống trải như nữa.
Anh chỉ thêm tủ giường lò, bàn giường lò mà cửa sổ cũng lắp kính và rèm che sáng.
Trên nền nhà trong phòng đặt giá để giày, góc tường đặt tủ gỗ, phía tủ là gương soi.
Vỏ chăn giường vẫn là cái cũ, nhưng ruột bên trong bằng bông mới, phồng xốp mềm mại, cảm giác như đang ngủ mây .
Minh Đại may chăn dài thêm cho , từ nay cần ngủ co quắp nữa.
Lần đầu tiên mặc đồ ngủ để ngủ, cảm thấy ngay cả đầu cũng còn đau nữa!
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/mang-theo-kho-hang-xuyen-ve-thap-nien-70-nhat-duoc-anh-chong-dien-khung/chuong-57.html.]
Lúc , đang trong chăn xem truyện tranh, ánh sáng của đèn sạc khẩn cấp dịu nhẹ, chẳng hề ch.ói mắt chút nào.
Anh như thể đang sống thiên đường .
Tại điểm thanh niên trí thức ở sân , Phương Nhu căn phòng bài trí mới mẻ của mà hài lòng gật đầu.
Một căn phòng cô ngăn hai, gian ngoài nhà bếp, diện tích nhỏ chỉ đủ để nấu cơm.
Trong gian phòng chính thứ lớn nhất là cái giường lò, Phương Nhu dùng rèm lụa ngăn một gian riêng tư đó.
Rèm lụa màu hồng buông xuống trông thiếu nữ và mộng mơ, điều nó chẳng ăn nhập gì với cái trần nhà đen sì sì cả.
Vả cô kinh nghiệm sống, ngày nào cũng đốt giường lò, cộng thêm trong phòng thêm cái bếp, đoán chừng đầy một tuần cái rèm lụa màu hồng đó sẽ đổi màu mất thôi.
Chuyện đó để hãy , dù hiện giờ cô cũng thấy mãn nguyện.
Bàn giường lò và tủ giường lò đều bày biện, cô còn đặt một cái bàn trang điểm đất, bên bày đầy các chai chai lọ lọ.
Góc tường đặt một cái tủ quần áo lớn, bên trong chật ních những bộ quần áo mới mà cô gửi từ thành phố về.
Bên cạnh tủ quần áo là một chiếc máy khâu, mới tinh và bóng loáng.
Cạnh gian ngoài là một cái bàn, hai cái ghế và một cái tủ đựng bát đĩa xếp đầy ắp.
Cuối cùng là một bức rèm hạt chuỗi ngăn cách giữa gian trong và gian ngoài.
Các thanh niên trí thức mới khi tới tham quan phòng cô đều ngưỡng mộ thôi, đặc biệt là Liễu Yến, cứ âm thầm dọn ở cùng.
Phương Nhu trực tiếp đưa tờ biên lai do đại đội trưởng , cô bỏ hai mươi đồng một năm để thuê căn phòng , vả giường lò cũng là do cô tự đắp, nếu dọn ở cùng cũng thôi nhưng chia đều chi phí.
Liễu Yến lập tức im bặt.
Còn Tề Chí Quân ở gian phòng khác cũng thấy vui, ngờ với đến thế, chẳng những gửi xe đạp mà còn gửi cả đài radio cho nữa.
Ở kinh thành cũng chắc hưởng đãi ngộ , xuống nông thôn quả nhiên là đúng đắn !
Nào rằng lúc Tề đang hối hận hùi hụi vì nên giận dỗi với Phương mà bỏ bao nhiêu tiền gửi xe đạp và đài radio như .
Tề Chí Quân những khoản tiền đều sẽ trừ tiền trợ cấp của , lúc vẫn còn đang nhe răng hớn hở.
Sau đó, nhóm thanh niên trí thức mới cũng trở nên đoàn kết hơn.
Họ nấu cơm ở bếp nhà Phương Nhu và ăn cơm bàn nhà Tề Chí Quân.
Cái rèm lụa của Phương Nhu quả nhiên trụ quá một tuần dỡ xuống, nhưng cô cũng chẳng còn cách nào khác.
Cô thực sự nấu ăn, vì chuyện mà ở kiếp cô nhà chồng chê bai đủ đường.
Kiếp cô cũng học nhưng cơm cô nấu đến ch.ó cũng thèm ăn, chẳng còn cách nào khác đành hợp tác ăn chung với các thanh niên trí thức mới.
Tuy nhiên, cô nhiều đồ để thể bí mật ăn mảnh.
Sau vì Tề Chí Quân xe đạp nên hai thường xuyên rủ ăn tiệm, chuyện gây ít lời xì xào bàn tán trong thôn.
Chẳng mấy chốc đều tập trung sự chú ý Phương Nhu và Tề Chí Quân, nhờ đó mà sự quan tâm dành cho Minh Đại và Chu Tư Niên cũng dần ít .
Chương 42 Lên công xã dạo phố, Cô Ngốc
Sau khi trải qua hai tuần công việc tước ngô, ngô trong kho lương thực cuối cùng cũng tước xong hết.
Tiếp theo đây tranh thủ khi sương giá kéo đến để thu hoạch hết chỗ củ cải và cải thảo.
Đại đội trưởng cho các xã viên vườn rau ở nhà nghỉ một ngày để việc nhà .
Nhóm thanh niên trí thức mới việc gì nên xin phép lên công xã dạo chơi.
Sau khi hỏi qua gia đình thím Hoàng thấy cần giúp đỡ gì, Minh Đại liền dẫn Chu Tư Niên thực hiện ý định mua đồ công xã.