Mang theo kho hàng xuyên về thập niên 70, nhặt được anh chồng điên khùng - Chương 55
Cập nhật lúc: 2026-02-22 02:37:15
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Nghĩ đến lương thực còn ít ỏi và gian bếp , Tần Phương Phương thấy hoang mang, cho .”
Vẫn là Thái Minh Thành an ủi cô, bảo chuyện cứ theo những khác, chúng chỉ phụ trách việc thôi, cô mới bình tâm , mang theo vẻ mặt ưu sầu việc.
Vấn đề giải quyết khi Phương Nhu nắm tình hình.
“Giường lò của chúng đắp xong ?
Tiện thể ngăn một gian ngoài trong phòng để bếp, cứ nấu cơm ở chỗ ."
Nhóm thanh niên trí thức mới vui mừng khôn xiết, vấn đề cuối cùng giải quyết, cái lưng cũng thẳng lên .
Còn nhóm thanh niên trí thức cũ vì thêm Phương Nhu và Tề Chí Quân gia nhập nên cắt đứt với nhóm cũ, cuối cùng phát triển đến mức gặp cũng thèm chào hỏi.
những chuyện đó chẳng liên quan gì đến Minh Đại, cuộc sống của cô vẫn diễn bình thường.
Chương 40 Liễu Chính, bánh bao thịt lớn
Hôm nay cũng như khi khi tan , cô cho Phương Nhu mượn dùi đục tìm thím Hoàng hỏi xem trong thôn ai nghề đan lát thủ công .
Chẳng mấy chốc thím Hoàng giới thiệu cho cô một gia đình.
Theo vị trí thím Hoàng , Minh Đại gõ cửa một ngôi nhà ở cuối làng.
“Cửa khóa , đẩy là mở thôi."
Minh Đại thử một cái, quả nhiên đẩy .
Sau khi trong, Minh Đại xuống phía , thấy một đàn ông đang bệt nền đất ngay lối .
Người đàn ông tên là Liễu Đại Chính, cùng vai vế với Liễu Đại Trụ nhưng nhỏ tuổi hơn một chút.
Dị tật ông là từ nhỏ , thì dài nhưng tay chân mãi chịu dài , cũng sức lực.
Thực đó chính là bệnh bại liệt trẻ em, còn gọi là viêm tủy xám.
Thông thường bệnh phát tác khi trẻ năm tuổi, đoán chừng lúc đó ông điều trị.
Tình trạng ở nông thôn hề hiếm gặp, hầu như làng nào cũng một .
Lời xưa là do gia đình thiếu đức nên báo ứng lên con cái, nhưng thực tế đó là một loại bệnh truyền nhiễm cấp tính ở trẻ em.
Sau giai đoạn trẻ nhỏ đều uống kẹo vắc-xin thì tự nhiên sẽ còn tình trạng nữa, nhưng trình độ y tế hiện nay rõ ràng là đạt tới mức đó.
“Xin hỏi đây chú Đại Chính ạ?"
Liễu Đại Chính ngẩng đầu lên , thấy một gương mặt lạ.
“Các cháu là?"
Vì ông quanh năm khỏi cửa, chỉ việc ở nhà nên ông là một trong ít ở Liễu Gia Loan từng Chu Tư Niên đ-ánh, cũng nhận .
“Cháu đặt ít đồ ạ.
Bốn cái chiếu lớn dùng để phơi đồ khô, cái sẵn cũng ; hai cái chiếu trải giường lò, cái vội, mùa xuân năm giao cũng ; ba cái rèm cửa cũng dùng cho mùa xuân năm ạ.
Cháu chọn thêm mấy cái sọt nữa."
Nhiều đồ như Liễu Đại Chính sững sờ trong chốc lát, đó là vui mừng khôn xiết:
“Được, chứ!
Chiếu ở đằng kìa, sọt cũng , cháu tự xem ."
Minh Đại gật đầu, dẫn Chu Tư Niên tới:
“Anh xem , thích cái nào , chúng mua."
Đây là đầu tiên Chu Tư Niên quyền lựa chọn khi mua sắm, hào hứng sờ tới sờ lui mấy cái sọt.
Minh Đại ngại ngùng lên tiếng:
“Cái nào sờ hỏng thì chúng cháu mua ạ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/mang-theo-kho-hang-xuyen-ve-thap-nien-70-nhat-duoc-anh-chong-dien-khung/chuong-55.html.]
Liễu Đại Chính xua tay, chỗ ông hiếm khi tới, trong thôn ai cũng chê ông là may mắn, cho con cái tới gần.
Bình thường cũng chỉ đại đội trưởng ghé qua thăm ông, đưa ít đồ ăn, và đứa cháu trai của ông tới xem ông ch-ết để còn thừa kế cái sân .
Hiếm khi hai trẻ tuổi ghé qua, ông cảm thấy cũng vui vẻ thêm vài phần.
Cuối cùng, Chu Tư Niên chọn một cái gùi.
Lý do đơn giản, cái to nhất, đeo lên trông giống một món đồ chơi.
Liễu Đại Chính cũng hì hì :
“Cái là do quá tay, xong cứ vứt xó đấy, ngờ thực sự tìm phù hợp , trai cao thật đấy!"
Chu Tư Niên sờ sờ dây đeo, nhún thử mấy cái, cuối cùng thế mà sang cảm ơn Liễu Đại Chính đang đất.
Minh Đại thầm nghĩ, cảnh mà để dân làng thấy thì chắc chắn là sẽ rớt cả cằm.
Liễu Đại Chính dường như quý Chu Tư Niên, ông bàn bạc với để cho một cái dây đeo khác, cái dây đối với thì mảnh quá.
Chu Tư Niên nhíu mày lắng , nửa ngày mới đồng ý, nhưng khi chọn màu dây đeo thì hai nảy sinh bất đồng.
Số vải dây đeo của Liễu Đại Chính là vải vụn mà thôn trưởng tranh cướp từ tay mấy bà thợ dệt điên khùng huyện, chủ yếu là màu đen, trắng, xám, hoa văn ít.
Chu Tư Niên chỉ dây đeo họa tiết hoa nhí.
Liễu Đại Chính chiếc khăn rằn đỏ rực đầu thanh niên mặt, bày tỏ sự thấu hiểu nhưng tìm quanh một vòng cũng thấy cái nào hoa nhí cả.
Ngay lúc hai đang bối rối, Minh Đại bí mật lấy từ trong túi một miếng vải hoa nhí, nhờ đó mới giải quyết vấn đề cấp bách.
Nhìn cảnh tượng một cao một thấp, một già một trẻ chung sống hòa hợp, Minh Đại yên tâm chọn đồ.
Đợi khi cô chọn xong, dây đeo của Liễu Đại Chính cũng xong luôn.
Minh Đại ngạc nhiên tay nghề kim chỉ của ông, đường kim mũi chỉ thua kém gì may bằng máy.
Liễu Đại Chính khen ngợi tay nghề cũng thấy vui.
Chu Tư Niên chọn cái gùi ưng ý, dây đeo hoa nhí nên cũng vui.
Cả cái sân ai nấy đều vui vẻ.
Sau khi tính giá tiền, cô hỏi ý kiến của Liễu Đại Chính, chỉ trả một phần tiền đặt cọc, phần còn sẽ dùng lương thực để khấu trừ.
Liễu Đại Chính Chu Tư Niên nhanh nhẹn buộc đồ đạc , cõng lưng, cô bé nhỏ nhắn phía cầm cái sàng theo, nụ càng thêm hiền từ.
Cuối cùng Liễu Đại Chính hiếm khi tiễn họ tận cửa, ông cứ hì hì mãi, chẳng hề lo lắng họ sẽ bùng tiền.
Mãi đến khi về tận nhà, Minh Đại vẫn thấy Chu Tư Niên vui.
“Thích mua đồ lắm ?"
Mắt Chu Tư Niên sáng rực lên.
Minh Đại bật :
“Thể hiện thì sẽ đưa lên công xã mua đồ."
Chu Tư Niên chủ động cất đồ đạc chỗ cũ.
Minh Đại đống hạt dẻ đất, tuy nắng bây giờ gắt nhưng gió to, lúc hạt dẻ gió khô .
Thế là cô thu hồi nhanh ch.óng, hạt dẻ cất .
Những chiếc chiếu mua, Minh Đại bảo Chu Tư Niên trải trong sân.
Sau khi trải xong, hạt thông của bốn chiếc chiếu rải đều đất, tận hưởng nắng ấm.
Thấy thời tiết , Minh Đại định luôn cái lán che củi.
Cái lên núi chọn mấy cành cây to mới .
Trước khi , Minh Đại nhào bột sẵn, cô định tranh thủ buổi chiều lúc sẽ hấp bánh bao, như bữa sáng của họ sẽ bánh bao để ăn.