Mang theo kho hàng xuyên về thập niên 70, nhặt được anh chồng điên khùng - Chương 535

Cập nhật lúc: 2026-02-22 03:22:20
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Nghĩ đến lời của ông nội, Võ Lỗi gan tự về nhà bắt đầu theo Cố Tư Niên chạy khắp nơi, cuối cùng chiếc xe tải của đội vận tải mê hoặc, lên công xã học lái xe tải.”

 

Minh Đại bận rộn tìm bảo mẫu cho dê con, Cố Tư Niên thì bắt đầu huấn luyện sói.

 

Lần tham gia huấn luyện chỉ đám Đại Lang, mà còn cả lứa sói con lai ch.ó ổ.

 

Khác với vẻ ham ăn nhát ch-ết của đám Đại Lang, lứa sói con chỉ sự thông minh và hung dữ của sói, mà còn sự trung thành và tính phục tùng cao của ch.ó.

 

Cố Tư Niên thử huấn luyện một thời gian, đó cho đám Đại Lang dẫn lứa sói con lên núi chăn dê.

 

Quả nhiên, đám Đại Lang thường xuyên chăn một hồi là chạy sang ngọn núi bên cạnh xem lợn rừng thiền, nhưng lứa sói con thể theo sát suốt cả quá trình, chỉ dẫn đàn dê và bào t.ử khỏi cửa an , mà còn thể mang chúng về an .

 

Chúng còn ghi nhớ mùi vị của cây sâm giống, chỉ cần con dê nào đến phá hoại sâm giống, sói con sẽ lao lên c.ắ.n ngay, dê nhỏ thì c.ắ.n m-ông, dê lớn c.ắ.n tới m-ông thì c.ắ.n chân dê.

 

Mặc dù tiếng kêu vẫn còn non nớt, nhưng khí thế thể xem thường, quản lý đàn dê và bào t.ử răm rắp.

 

Cố Tư Niên quan sát một thời gian đó thư cho Lữ Tam và Đinh Kim ở kinh thành.

 

Rất nhanh, huấn luyện viên ch.ó nghiệp vụ chuyên nghiệp đến vịnh Liễu Gia.

 

Lúc thấy , Minh Đại còn ngẩn một lúc, là quen, cựu binh ở ngõ Tam Xoa, lão Liêu, Minh Đại từng phẫu thuật đoạn chi cho ông .

 

Từ đằng xa, tiếng sảng khoái của lão Liêu truyền tới:

 

“Bác sĩ Minh, thanh niên Cố, ngờ là lão Liêu qua đây ?!"

 

Ông chống gậy, ống quần bên trái trống rỗng, nhưng trông cởi mở hơn nhiều, khác hẳn với vẻ giường bốc mùi chờ ch-ết lúc .

 

Minh Đại và Cố Tư Niên mỉm tiến lên:

 

ngờ bác qua đây, hoan nghênh đồng chí lão Liêu đến vịnh Liễu Gia chúng cháu chỉ đạo công việc ạ!"

 

Lão Liêu huơ huơ cây gậy trong tay, tự giễu:

 

“Cứ gọi là lão Liêu là , nào qua đây chỉ đạo công việc, là qua đây xin hai cho bát cơm ăn thôi.

 

Hai cũng tình hình của đó, nhà về nữa, tàn tật, quân đội cũng thể giữ mãi, cứ để lão Đinh và lão Lữ nuôi mãi cũng , họ cũng gia đình sự nghiệp cả .

 

lão Đinh hai cần một huấn luyện viên ch.ó nghiệp vụ, thế là tới luôn.

 

Trước khi thương là huấn luyện viên ch.ó phá b.o.m, ch.ó công huân từ tay mấy con , tuy giờ què một chân, nhưng hai cứ yên tâm, bản lĩnh huấn luyện ch.ó của vẫn còn đó, chắc chắn thể huấn luyện ch.ó cho hai !"

 

Nói xong, ông Minh Đại và Cố Tư Niên với vẻ thấp thỏm.

 

Minh Đại sự dè dặt trong mắt ông cho xót xa, nỡ sang Cố Tư Niên, Cố Tư Niên xoa đầu cô, với lão Liêu:

 

“Chuyện ở chắc chắn là vấn đề gì, tiên xem ch.ó trong thôn huấn luyện , thì bác ở thôn, thì bác thể thử huấn luyện hổ."

 

Lão Liêu cảm động khôn xiết, định lời cảm ơn thì câu cuối cùng của cho ngây .

 

“Huấn luyện cái gì cơ?!"

 

Cố Tư Niên chỉ chỉ cây liễu cửa trạm y tế, lão Liêu thuận theo hướng tay chỉ mà ngẩng đầu lên.

 

Vừa bắt gặp một đôi mắt thú to tướng!!

 

Lão Liêu dọa cho sững sờ tại chỗ, Nhất Chỉ Nhĩ thì trượt dọc theo cây xuống, tò mò tới bệt xuống cạnh lão Liêu.

 

Vừa xuống, nó thấy ống quần trống rỗng đang đung đưa theo gió của lão Liêu, Minh Đại còn kịp ngăn cản, cái móng táy máy của Nhất Chỉ Nhĩ vươn .

 

“Xoẹt!!"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/mang-theo-kho-hang-xuyen-ve-thap-nien-70-nhat-duoc-anh-chong-dien-khung/chuong-535.html.]

 

Móng vuốt sắc bén lướt qua, ống quần theo tiếng mà rách toạc, biến thành mấy dải vải bay phấp phới trong gió.

 

Ba :

 

“..."

 

Nhất Chỉ Nhĩ nhận gây họa, lẳng lặng thu móng , lưng , mấy con chim nhỏ ngọn cây, giả vờ như chuyện gì xảy .

 

Lão Liêu cảm nhận cái quần lộng gió, con hổ đang trộm, nên sợ nên giận .

 

Cuối cùng chỉ dở dở Cố Tư Niên:

 

“Anh huấn luyện hổ, chính là nó chứ?"

 

Cố Tư Niên thở dài, túm râu Nhất Chỉ Nhĩ, kéo nó đến mức nhe răng trợn mắt.

 

, chính là nó, yêu cầu nó gì, chỉ cần thông minh hơn chút, đừng suốt ngày mấy chuyện ngu ngốc là ."

 

Lão Liêu Nhất Chỉ Nhĩ bắt nạt mà còn nghiêng đầu nũng, nửa ngày mới thốt một câu:

 

“Hay là, vẫn nên về kinh thành , lão Đinh vẫn còn giấu ít tiền riêng, chắc vẫn nuôi thêm một thời gian nữa."

 

Minh Đại nhịn thành tiếng, Cố Tư Niên đỡ cô cũng nhếch khóe miệng.

 

Chỉ Nhất Chỉ Nhĩ là vẫn ngây ngốc ba , chê bai.

 

Chương 365 Tiểu Mỹ đóng cửa trái tim, kinh phí dự án Hướng Dương Hoa

 

Lão Liêu khi thấy lứa sói con chăn dê trở về núi, lập tức dập tắt ý định về “ăn bám" Đinh Kim.

 

Ông quý mến bế từng chú ch.ó nhỏ lên, sờ từ đầu đến chân một lượt, kiểm tra đơn giản, rút kết luận đây là những hạt giống ch.ó nghiệp vụ cực !

 

Sau khi trong thôn còn mấy con ch.ó cái cũng đang m.a.n.g t.h.a.i lứa sói con như thế , lão Liêu lập tức bày tỏ, Nhất Chỉ Nhĩ thể cứu vãn.

 

Cứ như thế, lão Liêu ở , một mặt giúp thôn huấn luyện lứa sói con chăn dê, một mặt chăm sóc thời kỳ m.a.n.g t.h.a.i cho đám ch.ó cái trong thôn.

 

Lũ ch.ó trong thôn b-éo lên trông thấy, lứa sói con cũng con nào con nấy oai phong lẫm liệt, cần Tiểu Mỹ trấn giữ mà thể độc lập việc.

 

Còn về Nhất Chỉ Nhĩ...

 

Lão Liêu nỗ lực mấy tháng trời, đó bày tỏ một cách khéo léo với Minh Đại và Cố Tư Niên rằng, con hổ lẽ tồn tại một khiếm khuyết nào đó về trí tuệ, dân gian thường gọi là thiểu năng, con hổ còn thì thông minh hơn nhiều, thể đổi nhiệm vụ huấn luyện hổ sang con hổ .

 

Cố Tư Niên Nhất Chỉ Nhĩ đang chong mắt đợi gà mái đẻ trứng trong sân, lắc đầu:

 

“Thôi, cứ thế ."

 

Nghĩ một lát, hỏi:

 

“Thiểu năng di truyền chứ ạ?"

 

Lão Liêu lắc đầu:

 

“Chắc là , nhưng con hổ nỗi lo đó, nó khả năng sinh sản, sinh ."

 

“Cái gì?!!"

 

Như sét đ-ánh ngang tai!

 

Minh Đại và Cố Tư Niên giật nảy , tiếng kêu lớn đến mức dọa con gà mái đang ấp trứng trong chuồng chạy mất, Nhất Chỉ Nhĩ đợi trứng gà nóng hổi liền ấm ức gầm gừ với hai một tiếng.

 

 

Loading...