“Trời ơi!
Cái lão già !!
Ông mà còn mua nữa là sống với ông nữa !"
Ông lão giật kinh hãi, vội vàng dậy, mắt đầy vẻ hoảng hốt:
“Thế thì !
..."
Lời còn dứt ánh mắt hung dữ của bà lão dọa cho nuốt ngược trong:
“ thể mua !
Nhất định mua..."
Lời tuy vẻ ấm ức nhưng cuối cùng cũng bắt nhịp diễn , thể hiện sống động hình ảnh một ông già cuồng tranh.
Minh Đại cũng tiếp tục lẩm bẩm, đóng vai một bà lão xót tiền nhưng gì ông chồng của một cách vô cùng sống động.
Quả nhiên, bất kể là Phương Nhu đang đầy vẻ mong đợi là La Thành đang ngập ngừng , chẳng ai nhận cặp vợ chồng già mắt là quen.
“Bà nó ơi, bà tin , tuyệt đối là chân tích, là của đại gia đấy!"
Bà lão nhẹ nhàng phì một tiếng:
“Lần nào ông mua mà chẳng như ?!
Có nào là thật ?!"
Ông lão cuống lên, về phía Phương Nhu:
“Đồng chí, cô xem đây chân tích của đại gia ?!"
Phương Nhu lập tức gật đầu:
“Vẫn là cụ tinh mắt, một cái đây là chân tích , chờ chút, để cháu mở cho cụ xem!"
Nói xong, cô cẩn thận mở cuộn tranh .
Vừa định mở miệng tán thưởng nội dung bức tranh thì bỗng nhiên khựng .
Minh Đại và Chu Tư Niên cũng qua, đồng thời im lặng.
Phương Nhu nhanh ch.óng mở các cuộn tranh còn , mỗi khi mở một cuộn, lòng cô chùng xuống thêm vài phần.
Cuối cùng, năm bức tranh trải sạp hàng, những mặt rơi trạng thái trầm tư tập thể.
Năm bức tranh “Gà con mổ thóc" y hệt !
Nếu năng lực tầm bảo của gian bao giờ sai thì Minh Đại cũng dám tin rằng năm bức tranh ngây ngô ẩn giấu báu vật của Trung Hoa - bức “Thiên Lý Giang Sơn Đồ"!
Minh Đại chỉ thể tổ tiên nhà họ Phương thực sự dày công nhắc nhở con cháu rằng bức tranh ẩn tình.
Còn con cháu nhà họ Phương là Phương Nhu thì chẳng hề nhận điều đó, mà đó là ngừng c.h.ử.i thầm trong lòng rằng tổ tiên bệnh.
Có l-àm gi-ả thì cũng thôi , bộ dạng gì ?!
Tại cứ bộ “Gà con mổ thóc" ?!
Cô xem đại gia nào vẽ bức “Gà con mổ thóc" ngây ngô thế ?!
Đã còn vẽ một lúc năm bức y hệt nữa chứ!!
Người bình thường chắc chắn sẽ mắc lừa nhỉ?!
“Chân tích quả nhiên giống bình thường mà!!"
Thực sự mắc lừa!!
Ánh mắt đồng loạt chuyển sang ông lão đang lên tiếng bên cạnh, ông đang cầm cuộn tranh vô cùng phấn khích.
“Bà nó ơi, đây là thật đấy!
đảm bảo, bao giờ thấy bức Gà con mổ thóc nào thật như thế !!"
Đáy mắt Minh Đại hiện lên ý :
“Thôi ông ơi, ông thấy bao nhiêu chân tích ?!"
Ông lão ôm c.h.ặ.t cuộn tranh cố gắng lý luận, Phương Nhu cũng phụ họa khuyên nhủ, chỉ La Thành vẫn giữ vẻ ngập ngừng đó.
Cuối cùng, Minh Đại giả vờ như đến mức phát phiền, chỉ tay bức tranh:
“Bao nhiêu tiền?!"
Trong mắt Phương Nhu lóe lên tia sáng:
“Năm trăm một bức!"
Minh Đại:
......
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/mang-theo-kho-hang-xuyen-ve-thap-nien-70-nhat-duoc-anh-chong-dien-khung/chuong-519.html.]
Bà lão hề ngoảnh đầu , bỏ ngay, bóng lưng dứt khoát đến mức ngay cả ông lão cũng cần nữa.
Ông lão giật , vội vàng đặt cuộn tranh xuống, dậy đuổi theo.
Phương Nhu vội vàng giữ :
“Cụ ơi đừng mà!
Cháu giá thì cụ cũng trả giá chứ ạ!"
Ông lão lưu luyến những cuộn tranh đất:
“ thế, đúng thế!"
Bà lão kéo , mặt mày tối sầm đống tranh đất:
“Cho trả giá ?!"
Phương Nhu gật đầu lia lịa.
“Năm hào!"......
“Bốn trăm rưỡi!!"
“Sao cô là hai trăm rưỡi luôn !
Một đồng?!!"
Hai cứ thế mặc cả qua , còn dè chừng đây là chợ ma nên dám ồn, chỉ thể đồng loạt méo xệch mặt mày, nghiến răng nghiến lợi mặc cả.
Cuối cùng, Minh Đại chốt đơn với tổng giá 35 đồng cho năm bức “Gà con mổ thóc"!!
Mặt Phương Nhu tái mét Minh Đại, trong mắt hiện lên vẻ sợ hãi.
Quá mặc cả !
May mà chỉ là mấy bức tranh giả, nếu là thật chắc cô ch-ết mất!
Đưa tiền xong, ông lão ôm tranh vui mừng khôn xiết, thậm chí còn hỏi thêm một câu:
“Các còn bức Gà con mổ thóc nào như thế nữa ?!
Nếu còn cũng lấy hết!"
Trong mắt Phương Nhu b-ắn tia sáng như thấy một con lợn b-éo:
“Có !
Vẫn còn mấy bức nữa, đều ở nhà cả!"
Ông lão vui mừng hết , Phương Nhu cũng sướng phát điên.
Cuối cùng trong tiếng lầm bầm của bà lão, Phương Nhu và La Thành cầm tiền chạy mất.
Cái bóng lưng đó nhanh đến mức như sợ Minh Đại sẽ hối hận mà gọi cô .
Đồ cầm tay, Minh Đại và Chu Tư Niên cũng rời , tìm một góc khuất chui gian.
Vừa trong, Minh Đại lập tức kiểm tra tình trạng của những bức tranh, thử một chút thì lớp giấy bên thực sự thể bóc !
Cuối cùng, năm bức tranh đó đều ẩn giấu những bức tranh khác, hơn nữa là chân tích của các đại gia!
Đặc biệt là bức lớn nhất trong đó!
Chính là bức “Thiên Lý Giang Sơn Đồ" mà Minh Đại nhắm tới từ lâu!!
Minh Đại , thốt lên:
“Lần hời to !"
Chu Tư Niên hì hì cô, tiếp lời:
“Phương Nhu tối mai cũng thời gian và địa điểm , cô sẽ mang thêm nhiều tranh đến nữa!"
Minh Đại càng thêm mong đợi!
Hai hài lòng rời khỏi gian, một nữa chợ ma, dạo qua từng sạp hàng một.
Cũng giống như Phương Nhu, những sống nổi nữa, ôm sách vở tranh ảnh đến đây cầu may nhiều.
Minh Đại dùng năng lực tầm bảo của gian để lựa lựa chọn chọn, một đêm thu hoạch ít đồ .
Chủ yếu là vì quá rẻ!!
Những thứ thể lưu thông đến chợ ma, mười thứ thì chín thứ giả, một thứ thật, ngay cả tỷ lệ hai phần thật tám phần giả của trạm thu mua phế liệu cũng đạt !
Vì nhiều khi bán cũng đồ bán là thật, cơ bản là đưa tiền là bán, dù những thứ bán thì cũng chỉ thể đem đun bếp thôi.
Cho nên nhiều thứ đều thu mua với giá rẻ mạt.
Hai dạo quanh chợ ma cho đến khi chợ tan mới rời .
Buổi tối, Minh Đại thưởng thức bức “Thiên Lý Giang Sơn Đồ", phong cảnh hùng vĩ tráng lệ trong đó chinh phục;