Mang theo kho hàng xuyên về thập niên 70, nhặt được anh chồng điên khùng - Chương 510

Cập nhật lúc: 2026-02-22 03:20:10
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Giả Thông mặt đầy vẻ nghi ngờ :

 

“Anh chắc chắn là nó lời chứ?"

 

Chu Tư Niên gật đầu, vẫy tay với Nhất Chỉ Nhĩ đang ở chân , Nhất Chỉ Nhĩ lập tức xun xoe chạy tới, dáng vẻ nịnh nọt của nó l-àm gi-ả Thông thấy nghẹn lòng thôi.

 

Dưới sự đảm bảo hết đến khác của Chu Tư Niên, Giả Thông bán tín bán nghi nhận lấy máy ảnh.

 

Minh Đại lo lắng Giả Thông đang chút phấn khích, kéo Chu Tư Niên nhỏ giọng :

 

“Anh lừa thế lắm ?"

 

Chu Tư Niên đáp:

 

“Không lừa , ngày mai ông Cát về tỉnh , cũng theo, thì cần lái xe cho Nhất Chỉ Nhĩ nữa, thế tính là lừa đúng ?"

 

Minh Đại , Giả Thông đang vui mừng, sờ sờ mũi gì nữa.

 

Có củ cà rốt của Chu Tư Niên treo lơ lửng, Giả Thông chụp ảnh cực kỳ nhiệt tình, chỉ giúp chỉnh động tác mà còn đổi góc độ, chuyển đổi bối cảnh, chụp một hồi còn đ-âm nghiện.

 

Minh Đại cũng vui, kéo Chu Tư Niên chụp khắp các ngõ ngách trong thôn.

 

Khi chụp đến chân núi, ch.óp mũi Minh Đại lành lạnh, ngẩng đầu lên, một bông tuyết sáu cạnh trong suốt đậu hàng mi đang run rẩy của cô.

 

Trận tuyết đầu mùa đến muộn cuối cùng cũng rơi!

 

“Chu Tư Niên!

 

Trận tuyết đầu mùa mà mong đợi cuối cùng cũng đến !"

 

Chu Tư Niên ngây khuôn mặt rạng rỡ của Minh Đại giữa khung cảnh tuyết rơi ngập trời.

 

Thứ mong đợi bao giờ là tuyết, mà là cùng ngắm tuyết.

 

“Minh Đại, tuyết rơi , dậy thôi."

 

Minh Đại sững một lát, đáp :

 

“Dậy , cơm ăn."

 

Giữa đất trời mờ ảo sắc tuyết, hai mỉm , ánh mắt giao , trong em, trong em .

 

Tách tách tách tách!

 

Giả Thông hai như tranh vẽ trong ống kính mà lòng đau như cắt.

 

Mối tình ngọt ngào khi nào mới đến lượt đây?

 

Chẹp, tập trung chụp ảnh thôi!

 

Nhất Chỉ Nhĩ ngay lập tức cái m-ông chổng lên của thu hút, lao tới một cái, ngoạm một miếng!

 

“A a a!

 

Buông buông !!

 

Cắn thịt !!"

 

“Thanh niên trí thức Chu!!

 

Đừng nữa!!

 

Cứu mạng với!!"

 

“Có ai quản , hổ ăn thịt !!"......

 

Chu Tư Niên:

 

“Minh Đại thật đấy, hi hi!”

 

Chương 352 Thần Tài gia và Thần Tài bà

 

Có lẽ vì lâu tuyết nên trận tuyết đầu mùa, những trận tuyết lớn cứ liên tiếp đổ xuống.

 

Tuyết lớn chặn đường, Võ Đại Lôi dứt khoát nữa, ở thôn Liễu Gia, đợi Bạch Liên Hoa bình phục, học tập kỹ thuật ở nhà ấm.

 

Sau khi trận tuyết đầu tiên rơi xuống, ông Cát trở về thành phố, nộp báo cáo về việc trồng rau mùa đông của thôn Liễu Gia lên, nhanh đó, phê duyệt cho hợp tác xã cung ứng rau mùa đông của thôn Liễu Gia thông qua.

 

Quyết định bổ nhiệm chính thức cho 13 kỹ thuật viên vượt qua kỳ thi của ông Cát đó cũng gửi tới cùng lúc!

 

Đại đội trưởng vui mừng khôn xiết, từ lúc nhận phê duyệt bắt đầu đếm ngón tay mong đến ngày họp công xã.

 

Khi họp công xã, chỗ sẽ sắp xếp theo mức độ giàu của thôn.

 

Mặc dù quy định bằng văn bản, nhưng bao nhiêu năm nay đều như .

 

Những năm , vì thôn Liễu Gia nghèo nên khi họp, đại đội trưởng và bí thư Liễu ở vị trí cuối cùng, gần cửa .

 

Có những lúc cửa đóng c.h.ặ.t, gió lạnh thổi khiến hai run bần bật, nhưng cả hai đều c.ắ.n răng chịu đựng, dám ý kiến, chỉ sợ nhạo họ nghèo mà còn lắm chuyện!

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/mang-theo-kho-hang-xuyen-ve-thap-nien-70-nhat-duoc-anh-chong-dien-khung/chuong-510.html.]

Năm nay!!

 

Vị trí một bàn họp, thôn Liễu Gia của họ chắc suất !!

 

Gần đến Tết, tuyết mới dấu hiệu ngừng rơi.

 

Sau khi tiễn ba Võ Đại Lôi , Chu Tư Niên và Minh Đại cũng nộp đơn xin nghỉ, lái xe tải Bắc Kinh.

 

Họ lái xe thẳng đến đó mà tìm các chợ đen dọc đường, bán đồ trong gian ngoài.

 

Điểm dừng đầu tiên là thành phố tìm quen cũ.

 

Trước cửa chợ đen nhà họ Tần ở thành phố Tùng, G-ầy Nhom đang dựa cửa chợ đen để canh gác.

 

Đang lúc buồn chán thì thấy hai bóng dáng lảo đảo ở đầu hẻm, là một cặp vợ chồng già tóc bạc trắng, hai dìu , run rẩy về phía chợ đen.

 

Sao là ông bà già nữa thế ?

 

Lúc đường là tuyết đọng giẫm nát, thanh niên còn dễ trượt chân, già thì cứ qua một ngã một .

 

Cả buổi sáng nay bọn họ chẳng việc gì khác ngoài việc đỡ các ông bà già!

 

Lúc cặp vợ chồng già đang run rẩy, lông mày G-ầy Nhom nhíu c.h.ặ.t .

 

Phàn nàn thì phàn nàn, ăn thì vẫn .

 

Thấy những khác đều đang bận rộn, G-ầy Nhom đút tay túi đón.

 

Đang , G-ầy Nhom bỗng cảm thấy gì đó đúng.

 

Tần suất run rẩy mà quen thuộc thế nhỉ?

 

Quen thuộc đến mức cũng nhịn mà run theo.

 

“Một hai một run, một hai một run..."

 

Hửm?!!

 

Sao mà càng run càng thuận chân thế nhỉ?!

 

Hình như thấy ở thì ?!

 

Nghĩ , nhanh ch.óng đến bên cạnh hai cụ già.

 

Minh Đại thấy quen, sờ sờ phong bì trong ống tay áo, định đưa .

 

“A a a!!!"

 

Một tiếng hét t.h.ả.m thiết vang lên, Minh Đại trượt chân, suýt chút nữa thì ngã.

 

“Anh !!!"

 

“Cái đó cái đó cái đó!!!"

 

“A a a a!!!"

 

Chu Tư Niên đỡ lấy Minh Đại lùi khẩn cấp, cảnh giác G-ầy Nhom đang năng lộn xộn.

 

Tên bệnh ?!

 

G-ầy Nhom hai khuôn mặt quen thuộc , phấn khích múa tay múa chân, lời lên đến miệng nhưng một chữ cũng thốt !

 

Cuối cùng, sự ngơ ngác của Minh Đại và Chu Tư Niên, G-ầy Nhom , co giò bỏ chạy.

 

“Ngũ gia ơi!!

 

Mau đây!!

 

Thần Tài gia và Thần Tài bà đến !!"

 

“Bộp!!"

 

Trượt chân một cái, G-ầy Nhom bay thẳng ngoài.

 

Cái lực !!

 

Minh Đại cũng hít một ngụm khí lạnh cho .

 

G-ầy Nhom như chuyện gì, thậm chí thèm khựng , bò dậy chạy tiếp.

 

“Ngũ gia!

 

Ngũ gia ?!

 

Mau tìm Ngũ gia!

 

Thần Tài gia và Thần Tài bà đến tận cửa nhà !

 

Mau đón !!!"

 

 

Loading...