Mang theo kho hàng xuyên về thập niên 70, nhặt được anh chồng điên khùng - Chương 474

Cập nhật lúc: 2026-02-22 03:19:31
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Tiểu Mi Mi mắng, nhảy v.út lên đầu Nhất Chỉ Nhĩ, “khà" một cái c.ắ.n tai nó.”

 

Nhất Chỉ Nhĩ cũng để mặc cho nó c.ắ.n, chỉ khi đau quá mới kêu “meo meo" hai tiếng, dáng vẻ đúng chuẩn một cha ngốc nghếch.

 

Tiếng móng ngựa của Tiểu Mã Vương gõ “lộp bộp" ngừng, nó dứt khoát chạy quanh Nhất Chỉ Nhĩ một đoạn nhảy clacket, cuối cùng còn chạy đến ổ gà, mặc kệ gà mái mổ túi bụi, ngậm hai quả trứng gà nhả cho Nhất Chỉ Nhĩ.

 

Nhất Chỉ Nhĩ hài lòng ngoạm lấy, một quả nuốt chửng, một quả đưa cho vợ.

 

Tiểu Mỹ tuy ngửi mùi chút ghét bỏ, nhưng cũng học theo nó nuốt một hớp.

 

Nhìn sự phối hợp ăn ý của hai con vật, Minh Đại và Chu Tư Niên giận buồn , xem hai đứa đây “tiền án" !

 

Minh Đại dắt Tiểu Mỹ tới, tặng cho mỗi đứa một cú cốc đầu.

 

Tiểu Mi Mi thấy Tiểu Mỹ thì kích động thôi, cứ dụi tới dụi lui nó, rõ ràng vẫn còn nhớ.

 

Tiểu Mỹ cũng quên nó, những bài xích, còn ngậm nó lòng l-iếm lông, Minh Đại bôi thu-ốc cho .

 

Chu Tư Niên Nhất Chỉ Nhĩ đang Tiểu Mã Vương kéo xem ruộng cà rốt, lớp mỡ rung rinh , thế nào cũng thấy thuận mắt.

 

Sau khi băng bó xong, Minh Đại và Chu Tư Niên đưa Nhất Chỉ Nhĩ trong thôn.

 

Trước cửa đại đội xếp thành một hàng dài, phấn khởi bàn tán xôn xao, náo nhiệt kém gì ngày Tết.

 

, ngày Tết họ cũng khó khăn lắm mới chia thịt, mà bây giờ !!

 

Cho dù lẽ cả nhà cũng chia nổi một cân thịt, nhưng đó cũng là thịt “trời cho" mà!!

 

Thấy Minh Đại và Chu Tư Niên tới, dân làng định chào hỏi, Nhất Chỉ Nhĩ bên cạnh cho khiếp vía.

 

Mặc dù đại đội trưởng con hổ c.ắ.n , họ vẫn sợ.

 

Mấy đứa trẻ nhát gan thậm chí còn thét lên.

 

một ai dám đuổi con hổ .

 

Một phần là thật sự dám, một phần là vì thịt lợn rừng.

 

Nếu nhờ con hổ , họ cũng khó mà ăn thịt lợn rừng.

 

Mặc dù vì vấn đề thỏ tràn lan năm nay, họ ăn ít thịt.

 

so với thịt thỏ, thịt lợn rừng vẫn thơm hơn chứ!!!

 

Ăn của thì nể mặt, tò mò Nhất Chỉ Nhĩ nghênh ngang theo thanh niên tri thức nhỏ Minh Đại đại đội bộ.

 

Chương 333 Khảo sát trợ lý

 

Hiện tại thời tiết nóng, đại đội trưởng sợ thịt hỏng, nhanh ch.óng c.h.ặ.t thịt thành từng miếng nhỏ, đ-ánh thứ tự, để dân làng xếp hàng qua rút thăm, rút trúng miếng nào thì lấy miếng đó.

 

Thấy bọn Minh Đại , ông trực tiếp nhấc một miếng thịt ba chỉ từ thớt gỗ lên, đưa qua ánh mắt hâm mộ của .

 

Minh Đại cũng từ chối, thản nhiên nhận lấy, xách thịt đưa Nhất Chỉ Nhĩ về nhà.

 

Nghe , ngày hôm đó mùi thịt thơm của Liễu Gia Loan bay tận sang thôn bên cạnh.

 

Chu Tư Niên đoán, Nhất Chỉ Nhĩ và đàn sói đều xuống núi, lẽ là trong núi Đại Thanh cũng xuất hiện vấn đề thiếu nước, động vật nhỏ tập thể xuống núi, bọn Nhất Chỉ Nhĩ thiếu thức ăn nên mới chọn cách rời bỏ lãnh thổ để săn mồi.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/mang-theo-kho-hang-xuyen-ve-thap-nien-70-nhat-duoc-anh-chong-dien-khung/chuong-474.html.]

Nhìn thời tiết , hề ý định sẽ mưa, tình hình trong núi về lẽ sẽ càng gian nan hơn.

 

hai quyết định tạm thời thu lưu một con sói và vợ nó ở trong gian dưỡng thương, như áp lực cạnh tranh trong núi sẽ giảm bớt nhiều, đàn sói chắc là thể sinh tồn .

 

Hơn nữa, Nhất Chỉ Nhĩ lăn lộn như cá gặp nước trong thôn, Minh Đại thật sự , Nhất Chỉ Nhĩ là bám lấy họ , bây giờ đuổi chúng thì ước chừng cũng đuổi .

 

May mà thỏ trong gian của Minh Đại thu hoạch lớn, cần lo lắng vấn đề ăn sạch.

 

Thế là, Tiểu Mỹ an tâm ở trong gian dưỡng thương, Tiểu Mi Mi lúc nào cũng túc trực bên cạnh.

 

Còn Nhất Chỉ Nhĩ thì cùng Tiểu Mã Vương, nghiễm nhiên trở thành bảng hiệu sống của Liễu Gia Loan, kẻ bá chủ thôn!

 

Cả công xã Hồng Kỳ đều Liễu Gia Loan một con hổ c.ắ.n .

 

Công xã thậm chí còn cử dân binh mang s-úng qua xác minh.

 

Khi dân binh s-úng ống đầy đủ đến Liễu Gia Loan, thấy Nhất Chỉ Nhĩ đang thồ đứa trẻ chạy khắp thôn, thì ngây .

 

Đây là hổ á?!

 

Sao trông cứ “ hướm giống ch.ó" thế ?!

 

Sau đó, Nhất Chỉ Nhĩ chính thức hòa nhập cuộc sống ở Liễu Gia Loan.

 

Thậm chí, một thời gian nó trở thành bạn yêu thích nhất trong lòng trẻ em Liễu Gia Loan, thành công hất cẳng Tiểu Mã Vương xuống khỏi ngôi vị quán quân.

 

Đám trẻ trong đội Khăn Quàng Đỏ càng bận rộn hơn.

 

Sáng sớm khắp núi đồi tìm cỏ tranh về cho Tiểu Mã Vương ăn, tối đến cầm đèn pin bắt ve sầu đưa cho Minh Đại, nướng chín bồi bổ cho Nhất Chỉ Nhĩ.

 

Lần đầu tiên Minh Đại nhận , cô dở dở , bảo lũ trẻ rằng Nhất Chỉ Nhĩ ăn thứ .

 

Sau đó, Nhất Chỉ Nhĩ liền vả mặt cô bôm bốp, nó ăn, nó ăn vui vẻ vô cùng....

 

Không chỉ trẻ em, lớn Nhất Chỉ Nhĩ ăn ve sầu xong, bắt cũng sẽ mang đến cho Minh Đại.

 

Trong chốc lát, ve sầu của cả thôn đều dồn về chỗ Minh Đại.

 

Minh Đại cũng vui vẻ chấp nhận, như còn lo lắng chuyện xác ve đủ dùng nữa.

 

Cả thôn, chỉ một Liễu Quốc Cường là vui, ông thật sự tranh nhiều như !

 

Thế là, Nhất Chỉ Nhĩ nghiễm nhiên phát triển thành con cưng của cả Liễu Gia Loan.

 

Bây giờ, Nhất Chỉ Nhĩ và Tiểu Mã Vương cùng dạo quanh thôn, bất kể là ch.ó mèo, tất cả đều nhường đường cho chúng, hai đứa nghênh ngang cực kỳ.

 

Chu Tư Niên vẫn luôn theo, cũng rõ Tiểu Mã Vương trộm trứng gà như thế nào.

 

Từ khi phòng y tế của Minh Đại mở cửa, cô vẫn luôn phổ biến kiến thức vệ sinh cơ bản, cho nên bây giờ trẻ em Liễu Gia Loan đều uống nước lã, khát đến mấy cũng về nhà uống nước đun sôi để nguội.

 

Tiểu Mã Vương chơi cùng lũ trẻ, tự nhiên cũng sẽ theo về.

 

Thế là đứa trẻ uống nước, Tiểu Mã Vương quen đường quen lối mò đến ổ gà, thừa lúc gà mái trong ổ, xem quả trứng nào , là ngậm mang , đầu nhả cho Nhất Chỉ Nhĩ.

 

Người chỉ nghĩ Tiểu Mã Vương là tò mò mới lượn lờ quanh ổ gà, cũng ngờ cái tên thế mà còn trộm trứng gà!!

 

Bây giờ, Nhất Chỉ Nhĩ tới, Tiểu Mã Vương vì em mà một nữa “xuống biển", Chu Tư Niên thu dọn tàn cuộc, chỉ cần phát hiện chúng trộm trứng, đ-ánh cho một trận là thao tác thường quy, còn đền cho một quả trứng khác.

 

 

Loading...