Mang theo kho hàng xuyên về thập niên 70, nhặt được anh chồng điên khùng - Chương 468

Cập nhật lúc: 2026-02-22 03:17:46
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Câu , cả Minh Đại và Phan Tiểu Tứ đều ngẩn .”

 

Phan Tiểu Tứ ôm cuốn sổ tay của sư phụ, cẩn thận lên tiếng:

 

mà, thanh niên tri thức Chu, bản con đúng là đàn bà mà..."

 

Nghe , Chu Tư Niên mới phản ứng , cô nàng hình như đúng là con gái thật.

 

“Phụt!"

 

Minh Đại nhịn thành tiếng.

 

Phan Tiểu Tứ sờ sờ mái tóc cắt sát da đầu, cũng theo.

 

Minh Đại ngắm nghía ngũ quan của Phan Tiểu Tứ, phát hiện ngũ quan của cô nàng thanh tú một cách bất ngờ.

 

“Sau tóc đừng cắt ngắn như thế nữa, nuôi cho , cho cô dầu gội đầu.

 

Còn nước da của cô, sẽ nghiên cứu một chút xem thể cho trắng lên ."

 

Mắt Phan Tiểu Tứ sáng rực, gật đầu lia lịa!

 

Con gái ai là yêu cái , cô nàng tự đày đọa thành bộ dạng là để tự bảo vệ trong đám đàn ông.

 

Hiện tại...

 

Nhìn thanh niên tri thức Chu tuy vẫn ghét bỏ nhưng cũng sẽ chia đồ ăn vặt cho , cùng với sư phụ lúc nào cũng nghĩ cho còn giữ thể diện cho .

 

Cô cũng thể từ từ một cô gái bình thường nhỉ!

 

Ba nghỉ ngơi bao lâu thì một đứa trẻ liềm cắt trúng đưa đến, Minh Đại bận rộn hẳn lên, sự bận rộn kéo dài ngớt, cho đến tận buổi tối vẫn còn hai đang châm cứu.

 

Chu Tư Niên thấy giúp gì nên định về nấu cơm.

 

Vừa ngoài thấy một bóng dáng quen thuộc.

 

Tiểu Mã Vương thấy sinh vật hai chân đột nhiên xuất hiện, sợ đến mức lông lưng dựng hết cả lên!

 

Chưa đợi Chu Tư Niên lên tiếng, nó đầu bỏ chạy, trong nháy mắt biến mất ở đầu thôn.

 

Chu Tư Niên cái m-ông ngựa đang dần biến mất của nó, nhíu mày.

 

Chương 329 Phá án !

 

Tiểu Mã Vương chạy về hướng trong thôn.

 

Chu Tư Niên qua hướng mà ban đầu nó định , là đồi Lợn Rừng.

 

đồi Lợn Rừng gì?

 

Thời gian Chu Tư Niên ở kinh thành, Minh Đại quá bận rộn nên thời gian dắt Tiểu Mã Vương dạo.

 

Tiểu Mã Vương thích Liễu Lai Phát, thấy ông theo là chạy khắp nơi, suýt chút nữa Liễu Lai Phát lạc mất tiêu.

 

Để nó ở trong chuồng ngựa cùng với Táo Hoa thì càng thể, một nó cũng thể phá nát chuồng ngựa.

 

Cuối cùng, vẫn là Minh Đại phát hiện quan hệ của nó với lũ trẻ khá , đặc biệt là bọn Thiết Đán, thế mà chơi với một cách bất ngờ.

 

Mặc dù quá trình chơi đùa là lũ trẻ chạy khắp núi đồi hái cỏ tranh cho Tiểu Mã Vương ăn.

 

Thế là đó Tiểu Mã Vương bước trạng thái thả rông, mỗi sáng , tối về, suốt thời gian dài đều như .

 

Dần dần trong thôn cũng quen , chỉ cần chủ động trêu chọc thì Tiểu Mã Vương cũng hại ai.

 

Hiện tại, nó định khỏi thôn lên núi, Chu Tư Niên thấy gì bất thường.

 

Cái bất thường là Tiểu Mã Vương thấy chạy, thậm chí còn chào hỏi lấy một tiếng, rõ ràng là biểu hiện của sự chột .

 

Chu Tư Niên suy nghĩ một chút, đuổi theo mà theo kế hoạch cũ về nấu cơm.

 

Buổi tối, khi nấu cơm xong, lúc đón Minh Đại, qua nhà đại đội trưởng .

 

Nhà đại đội trưởng đang ăn cơm, thấy thì nhiệt tình chào mời cùng ăn.

 

Chu Tư Niên xua tay, trong chuồng ngựa.

 

Hai con ngựa chiếm hết chuồng ngựa.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/mang-theo-kho-hang-xuyen-ve-thap-nien-70-nhat-duoc-anh-chong-dien-khung/chuong-468.html.]

 

Chỉ điều một con thì đầu hướng ngoài, đang nhai cỏ xanh trong máng, sột soạt sột soạt, ăn đến mức mày rạng mắt .

 

Còn một con khác thì chổng cái m-ông to đùng lên, im phăng phắc, nếu đôi tai dựng của nó thỉnh thoảng động đậy ngóng động tĩnh thì Chu Tư Niên còn tưởng nó ngủ .

 

Lúc nãy thì Tiểu Mã Vương vẫn đang mải mê ăn uống, một cái là Tiểu Mã Vương lập tức !

 

Đây chẳng là kiểu chột điển hình của kẻ việc ?!

 

Chu Tư Niên chào Liễu Đại Trụ đang bưng bát một tiếng, dắt Tiểu Mã Vương .

 

Liễu Đại Trụ gật đầu, bảo cứ dắt.

 

Tiểu Mã Vương khi thấy Chu Tư Niên gọi còn giả vờ như thấy.

 

Cho đến khi Chu Tư Niên đích tới, vỗ m-ông ngựa của nó một cái, nó mới miễn cưỡng .

 

lộ mặt, Chu Tư Niên phì !

 

Vỗ vỗ túm lông ngố đầu nó, Chu Tư Niên dắt nó ngoài, về phía trạm y tế.

 

Suốt dọc đường, Tiểu Mã Vương im lặng một cách hiếm thấy, ngay cả tiếng vó ngựa cũng nhẹ nhiều.

 

Đến cửa trạm y tế, Minh Đại đang đợi sẵn, thấy dắt Tiểu Mã Vương thì cũng ngẩn .

 

“Sao dắt Tiểu Mã Vương qua đây?"

 

Chu Tư Niên đón lấy cái giỏ trong tay Minh Đại:

 

“Về nhà , về đến nhà sẽ cho em ."

 

Minh Đại Chu Tư Niên đang vẻ bí mật, nhướng mày một cái, gì nhiều, hai dắt ngựa thong thả về nhà.

 

Về đến nhà, dọn dẹp một chút dắt Tiểu Mã Vương cùng gian.

 

Vừa trong, Minh Đại phát hiện điều bất thường.

 

Hôm nay Tiểu Mã Vương im lặng quá.

 

Nhìn Tiểu Mã Vương đang ngây , Minh Đại nhíu mày:

 

“Nó ?

 

Hôm nay chẳng ho he tiếng nào?"

 

Chu Tư Niên chỉ mặt Tiểu Mã Vương:

 

“Em ."

 

Minh Đại theo hướng ngón tay chỉ, lập tức thấy má của Tiểu Mã Vương nổi lên một cục u.

 

Minh Đại giật , vội vàng tiến gần xem xem đó là u nang côn trùng đốt.

 

Chỉ là Tiểu Mã Vương vô cùng kháng cự sự đụng chạm của Minh Đại, cô đưa tay là Tiểu Mã Vương ngửa cổ ngóc đầu lên, Minh Đại lập tức với tới .

 

Minh Đại:

 

“..."

 

Thấy nó phối hợp, Minh Đại móc hai viên kẹo:

 

“Ngoan nào, để sờ một cái, sờ một cái sẽ cho ăn kẹo."

 

Tiểu Mã Vương ngửa cổ, liếc xéo viên kẹo trong lòng bàn tay cô, thèm đến mức nước dãi chảy ròng ròng mà nó vẫn chịu cúi đầu.

 

Minh Đại lúc cũng nhận điều bất thường, nương theo động tác ngửa đầu của Tiểu Mã Vương, kỹ một chút, phát hiện hình dạng của cục u mà quen thuộc thế nhỉ?

 

đầu Chu Tư Niên, Chu Tư Niên mỉm gật đầu:

 

“Chính là cái đó."

 

Mắt Minh Đại trợn tròn!

 

Cô cất viên kẹo trong tay , lạnh lùng Tiểu Mã Vương đang ngửa đầu:

 

“Nhả thứ trong miệng cho !"

 

 

Loading...