“Câu thốt , những khác chịu cũng nhao nhao phụ họa, đều thấy La Đại Bảo cầm đùi gà trêu chọc đám trẻ con nhà họ.
Bà cụ La chột dám lên tiếng.”
Đinh Tiểu Phượng trừng mắt quát :
“Mẹ Thuyên T.ử , liên quan gì đến bà hả, bà đến đây cái gì chứ!
Câm miệng !!"
Mẹ Thuyên T.ử sầm mặt xuống:
“Cái đồ lớn nhỏ !
Mẹ Thuyên T.ử là để chị gọi đấy ?
Có bảo con dâu dạy chị cách ăn ?"
Bà dứt lời, đằng lập tức sáu cô con dâu, dáng vẻ hùng hổ khiến Đinh Tiểu Phượng lập tức im bặt.
Bà cụ La thấy con dâu chịu thiệt, liền sang tẩy não La Thành.
“Thằng Hai , con cũng đừng thấy ấm ức.
Con nghĩ mà xem, cha con , nếu tại vấn đề của con thì cha con ch-ết sớm ?!
thành góa phụ ?
Anh cả và em trai con vì cha mà khinh thường ?
Đây là nợ của con với nhà họ La đấy!!"
Câu thốt , La Thành đau khổ nhắm mắt .
Những lời như bao nhiêu , mỗi là xiềng xích nặng thêm một phần.
Bà cụ La thấy dáng vẻ đau khổ của , hài lòng mỉm .
Bà quá hiểu đứa con trai , thế nào mới thể nắm thóp !
Bà vò chiếc khăn tay, lóc hoa lê đái vũ:
“Thằng Hai , con nghĩ , đúng .
Làm thể lương tâm.
Mặc dù con hại ch-ết cha con, nhưng vẫn nuôi con khôn lớn.
Bây giờ chỉ hỏi xin con 200 tệ thôi, mà con cũng bằng lòng đưa ?"
La Thành bà cụ La đang lóc t.h.ả.m thiết, sự áp bức lâu năm khiến tâm phản bác nhưng cuối cùng một lời cũng thốt .
Đinh Tiểu Phượng thấy La Thành vẫn chịu đưa tiền, liền đẩy đẩy La Đại Bảo bên cạnh.
“Đại Bảo, , bảo chú hai đưa tiền cho con.
Con mới là đích tôn của nhà họ La chúng , tiền trong nhà đều là của con hết!
Bây giờ chú hai con chịu đưa tiền cho con mua thịt ăn, mà để dành cho con đàn bà hoang ngoài ?!
Thế chứ?!"
La Đại Bảo từ nhỏ cái chú hai là một ngôi chổi, nó ăn thịt đều là vì cái chú hai khắc!
Bây giờ chú hai tiền nhưng mua thịt cho đích tôn là nó ăn, mà đưa cho ngoài tiêu?!
Làm mà ?!
Nó trực tiếp xông , trong lúc kịp phản ứng, nó đ-á một cái thật mạnh cái chân thương của La Thành.
“Ư!"
La Thành lập tức rên rỉ thành tiếng, lớp băng gạc chân cũng thấm m-áu ngoài!
“Cái đồ chổi xể !
Đồ xui xẻo!
Mau đưa tiền cho tao!!
Nếu tao đ-ánh ch-ết mày!"
Mọi xung quanh thấy đều giật , nhao nhao khuyên Đinh Tiểu Phượng quản lý con trai một chút.
Đinh Tiểu Phượng chẳng những , còn mắng ngược tất cả những ai lên tiếng, khen La Đại Bảo giỏi, đ-á một cái là m-áu ngay.
La Đại Bảo nhận sự khích lệ của , càng đ-á hăng hơn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/mang-theo-kho-hang-xuyen-ve-thap-nien-70-nhat-duoc-anh-chong-dien-khung/chuong-462.html.]
La Thành chỉ nhíu mày tránh né, hề ý định dạy dỗ La Đại Bảo.
Minh Đại và Chu Tư Niên xì xụp ăn mì, La Đại Bảo với vẻ mặt hung ác, đứa trẻ coi như nuôi hỏng .
Chu Tư Niên chê bai La Thành đang né tránh:
“Ngu xuẩn, hại một mà còn dám về nhà họ La?
Bị một đứa trẻ bắt nạt đến mức mà đ-ánh trả?
Chậc chậc, Thái Bình Dương cũng chẳng rộng bằng lòng .
Đường Tăng đến đây cũng gọi một tiếng Bồ Tát!"
Minh Đại thở dài:
“ là phí hoài thu-ốc của , chân của La Thành chắc chắn sẽ què.
Anh , chính là kiểu hy sinh tự cảm động điển hình.
Bất kể nhà họ La đối xử với thế nào, đều cảm thấy chỉ cần lẳng lặng chịu đựng là .
Tiếc là càng dung túng, nhà họ La những cảm kích mà ngược sẽ càng ngày càng quá đáng hơn.
Kể cả nhà họ La hại ch-ết, đoán cũng ký xong bản cam kết bãi nại mới chịu nhắm mắt.
Anh thà rằng đừng về thì hơn, dính dáng đến nhà họ La thì đầu óc vẫn còn tỉnh táo, về là hỏng bét hết."
Ngay lúc La Đại Bảo đang đ-á hăng say, một tiếng quát tháo hôi hám vang lên.
“Dừng tay!!"
Chương 325 Trong sạch rõ ràng, mát ăn bát vàng
Đám đông lập tức rẽ một lối, Phương Nhu đang xách thùng phân vội vàng chạy tới.
Mắt sáng rực lên.
Đặc biệt là khi thấy cô chắn mặt La Thành, đẩy La Đại Bảo , bắt đầu tin lời Đinh Tiểu Phượng hai họ bình thường .
Minh Đại và Chu Tư Niên bịt mũi, thầm may mắn vì ăn xong mì .
La Đại Bảo chặn , tức giận định húc Phương Nhu, Phương Nhu thuận thế dùng thùng phân chắn một cái.
“Choảng!" một tiếng, La Đại Bảo đ-âm thẳng đầu thùng phân.
“Oẹ~~ ~~ oẹ!!!"
“Cháu nội của !!"
“Con trai của !!"
Thấy ba đang hỗn loạn, Phương Nhu thở phào nhẹ nhõm, vội vàng xem chân của La Thành.
Mặc dù cô vẫn đang chiến tranh lạnh với La Thành, nhưng cô hề ý định từ bỏ , nên lo lắng chân phế.
“Anh La, chân chứ?!"
La Thành khẽ lắc đầu, hai con bà cháu đang ôm La Đại Bảo lóc, đang nghĩ gì.
Bên cạnh, La Đại Bảo giải cứu, khuôn mặt nhỏ nhắn tím tái vì ngạt, bà cụ La sợ đến mức hồn bay phách lạc, bấm nhân trung cho cháu trai, lóc gọi Đại Bảo mau tỉnh !
May mà La Đại Bảo chỉ xông cho ngất thôi, đau ở môi một cái liền nhanh ch.óng tỉnh , “oà" một tiếng vang trời dậy đất.
Đinh Tiểu Phượng thở phào nhẹ nhõm, đồng thời cũng bật dậy, chỉ thẳng mũi Phương Nhu mắng xối xả:
“Cái con tiện nhân suýt nữa hại ch-ết con trai !
liều mạng với cô!!"
Nói xong chị xông tới, túm c.h.ặ.t lấy mái tóc của Phương Nhu đang chắn mặt La Thành, giật mạnh một cái, suýt nữa cái eo nhỏ nhắn của cô gãy đôi!
La Thành vốn vẫn đang như ch-ết phản kháng, thấy Phương Nhu đ-ánh thì giả vờ ch-ết nữa, đẩy mạnh Đinh Tiểu Phượng :
“Chị dâu!
Chị giận thì cứ trút lên đầu em, đừng hại vô tội!"
Đinh Tiểu Phượng lảo đảo lùi hai bước, tay vẫn còn nắm ít tóc của Phương Nhu.
Phương Nhu cảm thấy da đầu như Đinh Tiểu Phượng giật phăng , đau đến mức lập tức đỏ cả mắt.
La Thành lo lắng lên tiếng:
“Phương trí thức, cô chứ?"