Mang theo kho hàng xuyên về thập niên 70, nhặt được anh chồng điên khùng - Chương 460
Cập nhật lúc: 2026-02-22 03:17:37
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Minh Đại khẽ lắc đầu:
“Chuyện xem kết quả thi cử ạ.
Việc liên quan đến thu-ốc men thì thể sơ suất dù chỉ một chút, cháu thể tuyển một chẳng gì đây , như thế là hại hại .
Cho nên tuyển cháu sẽ tổ chức thi.”
Hơn nữa, cháu giới hạn vùng miền, ngoài thôn tham gia cháu cũng đồng ý.
Tất nhiên, cháu sẽ ưu tiên chọn trong thôn ."
Đại đội trưởng thấy đồng ý cho ngoài thôn cùng thi, mới chút do dự thì miếng lá cải thảo thứ hai của thím Hoàng đ-ập tới.
Đại đội trưởng nhanh tay chụp lấy, vội vàng gật đầu:
“Được , cháu Minh cứ sắp xếp theo ý cháu là ."
Minh Đại gật đầu, giơ ngón tay cái về phía thím Hoàng.
Sau khi chốt xong việc tuyển , khi , Đại đội trưởng đem chuyện cho dân làng và thanh niên trí thức .
Đám đông lập tức bùng nổ!
Những đây kiên trì học nhận th-ảo d-ược với Minh Đại thì gào t.h.ả.m thiết, hối hận vạn phần.
Phan Tiểu Tứ đám đông thấy ngoài thôn thực sự thể đến thi thì xúc động đến đỏ cả mắt.
Tất nhiên cũng trong thôn đưa ý kiến phản đối, cho rằng trạm xá là của Liễu Gia Loan, nên chỉ tuyển của Liễu Gia Loan thôi.
Minh Đại chỉ dùng một câu khiến những câm nín.
“Nếu ngại để một đủ trình độ bốc thu-ốc cho , bốc nhầm thu-ốc, thì cũng thể tuyển thực lực ở ngoài thôn."
Lập tức, những tiếng bài xích biến mất sạch sẽ.
Chuyện liên quan đến mạng sống, vẫn nên cẩn thận thì hơn.
Người ngoài thôn thì ngoài thôn , dù bấy lâu nay mang th-ảo d-ược đến cũng chỉ một Phan Tiểu Tứ.
Thế là, thời gian tiếp theo, Liễu Gia Loan đón nhận một làn sóng học tập lớn nhất từ đến nay.
Có khoản tiền 10 tệ đó treo lơ lửng, bất kể già trẻ gái trai trong thôn, dù tiếp xúc từng tiếp xúc với d.ư.ợ.c liệu, tất cả đều bắt đầu học từ đầu.
Minh Đại cũng keo kiệt, ai đến thỉnh giáo cô đều kiên nhẫn chỉ dạy.
Phan Tiểu Tứ cũng giấu nghề, chỉ đích dạy mà còn dẫn những dân làng tâm lên núi hái thu-ốc.
Nhờ hành động mà dân làng cũng còn bài xích phận ngoài thôn của cô nữa.
Minh Đại cảnh tượng cả thôn học y, hài lòng gật đầu.
Như , cô chỉ thể lựa chọn nhân tài phù hợp, mà còn cần lo lắng khi trồng d.ư.ợ.c liệu núi sẽ dân làng hái nhầm.
Thế là, khi Chu Tư Niên trở về Liễu Gia Loan, thấy một đám dân làng tinh thần thẫn thờ, miệng lẩm bẩm lẩm bẩm, còn tưởng trong thời gian vắng nhà giáo phái tà đạo nào đó đến thôn .
Đến trạm xá, thấy đang cầm th-ảo d-ược lầm bầm bàn tán, mới hiểu những đang gì.
Phan Tiểu Tứ mới phân tích xong hai loại th-ảo d-ược giống cho , tranh thủ lúc uống nước thì thấy Chu Tư Niên đang đeo ba lô.
“Minh trí thức ơi, Chu trí thức về !!"
Giây tiếp theo, Chu Tư Niên thấy bóng hình ngày đêm mong nhớ xuất hiện ở cửa.
“Chu Tư Niên!
Anh về ?!"
Chu Tư Niên mỉm gật đầu, thò tay túi lấy một chai nước ngọt, mở nắp đưa cho cô:
“Có nóng , uống chút nước ngọt nhé?"
Minh Đại nhận lấy nước ngọt nhưng uống, dẫn nhà:
“Em nóng, trong nhà đặt đ-á , công việc tiến triển thuận lợi chứ?"
Chu Tư Niên gật đầu, đang định gì đó thì thoáng thấy La Thành đang để lộ đôi chân trong nhà.
Minh Đại đặt chai nước chậu đ-á, đeo găng tay để thu-ốc cho La Thành.
La Thành mỉm với Chu Tư Niên, chào hỏi một tiếng.
Chu Tư Niên nhướn mày, cảm giác La Thành vẻ phong trần và mệt mỏi hơn .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/mang-theo-kho-hang-xuyen-ve-thap-nien-70-nhat-duoc-anh-chong-dien-khung/chuong-460.html.]
Tay chân Minh Đại nhanh nhẹn, chẳng mấy chốc băng bó xong:
“Đồng chí La, chân của nhất định chú ý, tuyệt đối để viêm nhiễm nữa, ?"
La Thành ngượng ngùng gật đầu, chào hỏi một câu đẩy xe lăn rời .
Đợi , Minh Đại lên tiếng:
“Thế nào, chuyện xe cộ thuận lợi chứ?"
Chu Tư Niên gật đầu:
“Thuận lợi, chú Ba Lữ lấy cho chỉ tiêu ba chiếc xe tải quân đội thanh lý.
Bảo là thanh lý nhưng cũng còn mới đến bảy tám phần, xe lái về thành phố .
Đợi xong biển , Diêu sẽ sai đưa đến công xã Hồng Kỳ."
Minh Đại gật đầu, lén lút phấn khích:
“Tiền thu về ?!"
Chu Tư Niên mỉm lấy từ trong túi một gói giấy xi măng vuông vức:
“Tiền hàng của cửa hàng Hữu Nghị chuyển cho Bệnh viện Nhân dân 1 tỉnh Hắc Long .
Đây là thù lao cho đơn hàng mà Điền Phi kết nối.
Số còn là tiền thu-ốc trị bỏng."
Minh Đại chút kinh ngạc:
“Tưởng Hưng Nghiệp nghi ngờ chút nào ?"
Chu Tư Niên gật đầu:
“Ông đúng là nghi ngờ, dám mua.
Cuối cùng thấy Điền Phi bỏ tiền mua, lúc đó ông mới mua đấy."
Minh Đại gật đầu, hớn hở nhận lấy gói giấy xi măng, cân nhắc một chút, nặng trịch, đúng là một nỗi phiền muộn hạnh phúc mà!
Sau khi ngắm nghía xong, Chu Tư Niên hỏi một câu:
“La Thành , trông bộ dạng lôi thôi lếch thếch thế , chẳng chia tiền ?"
Minh Đại với vẻ mặt hả hê kể chuyện bà họ Bạch :
“Dù thì bây giờ vị trí của Phương Nhu ở điểm thanh niên trí thức cũng khó xử vô cùng.
Mặc dù 200 tệ của La Thành giải vây, nhưng đối với kẻ tiêu xài hoang phí như cô , tiền còn khó chịu hơn là ch-ết.
Cô định hỏi mượn thêm La Thành một ít để g-ầy dựng việc ăn đứt đoạn ở chợ đen.
La Thành là một tuân thủ kỷ luật, chỉ nghiêm khắc từ chối mà còn mắng Phương Nhu một trận.
Phương Nhu tức giận nên thèm ngó ngàng đến nữa.
Anh hai ngày nay gắng gượng vệ sinh và , thế là vết thương ở chân nứt và nhiễm trùng, nên trông mới lôi thôi như thế."
Chu Tư Niên cạn lời lắc đầu:
“Đang yên đang lành bờ, cứ thích nhảy xuống vũng bùn.
La Thành kh-ỏi h-ẳn thì cũng chẳng dứt khỏi Phương Nhu ."
Minh Đại gật đầu, chẳng là dứt ?
Chu Tư Niên suy nghĩ một chút :
“Minh Đại, em hãy cẩn thận với cô Phương Nhu , cô gì đó kỳ lạ.
Anh điều tra nguyên nhân cô và Tề Chí Quân đưa cải tạo lao động dường như là vì cô xem bói cho lãnh đạo Ủy ban Cách mạng, giúp một tay.
Nghe cô đoán việc tương lai cực kỳ chuẩn."
Minh Đại hít một lạnh, Phương Nhu thực sự điên .
Lan truyền những lời mê tín dị đoan, cô sợ tin mà trực tiếp định tội cô ?!
Chu Tư Niên trịnh trọng :
“Tóm , em nhất định tránh xa cô ."