Mang theo kho hàng xuyên về thập niên 70, nhặt được anh chồng điên khùng - Chương 459
Cập nhật lúc: 2026-02-22 03:17:36
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/3fxZBePryD
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Khóe miệng Phương Minh Dương nhếch lên, rõ ràng câu trúng tim đen của .”
Phương Nhu gì, nhưng Liễu Yến và Tề Chí Quân bày tỏ sự đồng ý.
Thái Minh Thành nhíu mày đám Trương Tiểu Quân đang hùng hổ, chút lo lắng Hám Kiệt chịu nổi áp lực mà buông xuôi.
Tần Phương Phương thì sợ hãi liên tục lắc đầu:
“Không !
vẫn thấy Hám trí thức hơn, Hám trí thức công bằng!"
Ẩ ý chính là Phương Minh Dương công bằng chứ gì?
Sự thật đúng là , Phương Minh Dương vốn chỉ giỏi bắt nạt hiền lành.
Trong các nhiệm vụ tập thể của thanh niên trí thức, Thái Minh Thành và Tần Phương Phương luôn những việc nặng nhất nhưng nhận công điểm như .
Lời phàn nàn của thật thà luôn là nhát d.a.o chí mạng nhất, mặt Phương Minh Dương lập tức đen như nhọ nồi.
Hám Kiệt chị Tần thật thà bằng ánh mắt an ủi:
“Chị yên tâm, cái chức đội trưởng thanh niên trí thức của họ là ."
Anh , đối mặt với đám đang đầy vẻ phục:
“Thanh niên trí thức bây giờ hình tượng như thế nào trong thôn, thì các cũng tự hiểu rõ trong lòng.
Trước đây quản là vì lười quản, vả nó cũng ảnh hưởng đến đầu .
giờ thì khác , ở vị trí nào thì tròn trách nhiệm ở đó.
đội trưởng thanh niên trí thức thì nhất định cho , lấy hình ảnh xí của thanh niên trí thức trong mắt dân làng, tranh thủ lấy suất trở về thành phố!
Cho nên, dẹp hết mấy cái tâm tư nhỏ nhen của các !
Các , quản chắc !
Còn nữa, đừng với cái câu thanh niên trí thức là một gia đình!
Chúng xuống nông thôn, đến Liễu Gia Loan thì chính là một phần của Liễu Gia Loan.
Ai cho các cái gan suốt ngày tụ tập bè phái, tách rời khỏi đội ngũ bần nông thế hả?!
Còn cái tư tưởng như nữa, các tố cáo thì cũng sẽ tố cáo các !"
Câu thốt , mặt Phương Minh Dương từ đen chuyển sang xanh mét, những khác cũng rụt cổ dám ho he gì.
Hám Kiệt hài lòng gật đầu, ánh mắt tập trung về phía Phương Nhu đang lưng La Thành:
“Tất nhiên, ai trong các ý kiến gì thì cũng thể tố cáo , sẵn sàng chờ thẩm vấn.
Còn nếu ai quản thì cũng thể dọn khỏi điểm thanh niên trí thức, giơ cả hai tay tán thành!"
Phương Nhu sự cảnh cáo và nhắm trong lời của , hận đến nghiến răng, suy nghĩ về vấn đề .
Cô đàn ông đang xe lăn lời nào, lẽ thực sự đến lúc dọn ngoài .
Chương 323 Tuyển , Chu Tư Niên về!
Trong thôn vì xe đạp mà náo nhiệt suốt một thời gian dài.
Minh Đại quan tâm, cô đang bận rộn với việc tuyển cho trạm xá.
“Bao nhiêu cơ?!
Cô bảo trả bao nhiêu?!!"
Minh Đại đang chuồng ngựa cho ngựa con vương ăn đường, tiếng của Đại đội trưởng vang lên khiến cô giật , viên đường rơi xuống đất.
Ngựa con vương chê bai viên đường, con ngựa Hồng Táo bên cạnh thì chẳng chê chút nào, phì phì mũi l-iếm mất viên đường.
Ngựa con vương tức đến nỗi lỗ mũi phun khí, đầu giật đứt một nhúm bờm của Hồng Táo.
Hồng Táo nhai viên đường, hạnh phúc nheo mắt, chẳng hề để tâm đến sự bất mãn của ngựa con vương.
Dù ngựa con vương bây giờ cũng chỉ là một con ngựa nhóc con, sức hút gì với nó cả.
Minh Đại vỗ về cho ngựa con vương thêm một viên đường nữa, đầu Đại đội trưởng đang trợn tròn mắt:
“10 tệ."
Đại đội trưởng lập tức lắc đầu như trống bỏi:
“Không !
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/mang-theo-kho-hang-xuyen-ve-thap-nien-70-nhat-duoc-anh-chong-dien-khung/chuong-459.html.]
Cháu Minh ơi, cháu tuyển chú chẳng ý kiến gì, nhưng 10 tệ thì nhiều quá!
Chú Đại đội trưởng đây mà còn chẳng lương cao thế, chú thấy 2 tệ là xinh!!"
2 tệ?!
Minh Đại cạn lời.
Cô từng cho Đại đội trưởng xem sổ sách của trạm xá , chỉ riêng hơn một tháng cô về, trạm xá lãi gần một trăm tệ !
Mặc dù phần lớn là kiếm từ tiền của La Thành, nhưng cũng lợi hại !
Bây giờ cô tuyển , Đại đội trưởng chỉ trả 2 tệ, Minh Đại dở dở lắc đầu.
“Không chú, công việc chẳng thong thả hơn ruộng .
Chú cũng thấy đấy, mỗi ngày cháu bận tối tăm mặt mũi như thế nào.
Sau hai chỉ phụ trách bộ việc sơ chế d.ư.ợ.c liệu của trạm xá, mà còn chịu trách nhiệm quản lý d.ư.ợ.c liệu núi nữa, chắc chắn là bận."
Liễu Đại Trụ do dự một chút :
“Thế 2 tệ rưỡi một tháng ?"
Minh Đại giật giật khóe miệng:
“2 tệ rưỡi vẻ lắm nhỉ?"
Liễu Đại Trụ hạ quyết tâm:
“3 tệ!
Cùng lắm là 3 tệ!
Không thể nhiều hơn nữa!"
Minh Đại thở dài, định khuyên thêm vài câu thì Đại đội trưởng “oái" một tiếng, ôm lấy đầu.
Một miếng bẹ cải thảo to tướng đ-ập trúng đầu ông.
Trước cửa gian chính, thím Hoàng giơ cây cải thảo lên, trừng mắt Đại đội trưởng đang đầy vẻ ấm ức, chị dâu Hoàng lưng ôm đống củi trộm.
“Cháu Minh bao nhiêu thì là bấy nhiêu, ông lải nhải cái gì đấy!"
Liễu Đại Trụ ôm đầu, ấm ức nhặt miếng bẹ cải thảo đất lên, nhét miệng con ngựa con vương đang thò đầu định tranh đường ăn.
Ngựa con vương nhai một cái chê bai nhổ , Hồng Táo lập tức nhặt lấy, ăn một cách ngon lành.
Minh Đại:
...
“ cũng bảo là nhất định đồng ý , chẳng đang bàn bạc ?"
Thím Hoàng hừ lạnh một tiếng:
“ nãy giờ , cháu Minh kiên trì mức 10 tệ chắc chắn là lý do của nó.
Người trả nhiều thì chắc chắn là kiếm nhiều, ông chẳng cái gì thì đừng xen !"
Đại đội trưởng nghẹn lời, thím Hoàng đang hung hăng, rốt cuộc dám lên tiếng nữa.
Chị dâu Hoàng bên cạnh bố chồng mắng dám ngẩng đầu lên, suýt thì nắc nẻ!
Minh Đại vội vàng lên tiếng:
“Chú ơi, cháu chú sợ trạm xá thua lỗ, cháu cân đối sổ sách.
Chuyện chú cứ yên tâm, cháu dám báo con là nắm chắc sẽ kiếm .
Vả , trong thôn chỉ cần ghi nợ 5 tệ thôi, Bệnh viện Nhân dân 1 tỉnh Hắc Long ủy thác cháu chế thu-ốc, 5 tệ còn sẽ tính tài khoản của họ."
Nghe thấy thế, Đại đội trưởng lập tức còn do dự nữa:
“Thế thì , 5 tệ thì thôn vẫn gánh !"
Sau khi xác định trạm xá sẽ phá sản, Liễu Đại Trụ tiếp tục hỏi:
“Thế cháu định tuyển ai?"
Câu thốt , cả sân bỗng im phăng phắc.
Thím Hoàng hì hì , chị dâu Hoàng thì đầy vẻ háo hức, ngay cả cô con dâu thứ hai Chu Phán Đệ trong nhà cũng lặng lẽ vểnh tai lên ngóng.