Mang theo kho hàng xuyên về thập niên 70, nhặt được anh chồng điên khùng - Chương 447

Cập nhật lúc: 2026-02-22 03:17:24
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Một nhóm chơi , đợi đến khi tới nơi, trong ruộng thỉnh thoảng vang lên tiếng kêu kinh ngạc, xem chừng bắt thỏ .”

 

Để lũ trẻ tự tìm bố , Minh Đại và Chu Tư Niên về phía ruộng.

 

Đầu ruộng, đại đội trưởng và bí thư Liễu đang xổm hút thu-ốc, Liễu Quốc Cường vô tư nhổ cỏ dại ở bờ ruộng, cả ba vẫn mặc bộ đồ lúc , rõ ràng là về nhà mà đến thẳng đây luôn.

 

“Chú ạ."

 

Thấy họ tới, đại đội trưởng dập tẩu thu-ốc, cả ba chào hỏi họ.

 

Nhận thấy sắc mặt họ , Minh Đại hỏi một câu.

 

Liễu Đại Trụ lo lắng đậu và lạc mặt đất.

 

“Tình hình trong ruộng nghiêm trọng đấy, chúng xem hết một lượt , đậu và lạc phá hoại ít, năm nay chắc chắn giảm sản lượng ."

 

Điều Chu Tư Niên và Minh Đại khi thấy nhiều thỏ rừng như cũng lường .

 

Liễu Khánh Dân tiếp:

 

“May mà các cháu phát hiện , nếu muộn thêm hai ngày nữa, đậu c.ắ.n đứt hết thì năm nay coi như xong thật , may mà bắt thỏ , ráng kiên trì thêm một thời gian nữa, đậu và lạc chín là chúng thu hoạch luôn!"

 

Chu Tư Niên cũng nhắc nhở một câu:

 

“Thỏ năm nay chút bất thường, nhất cũng nên cử qua trông coi."

 

Liễu Đại Trụ gật đầu:

 

“Sắp xếp , các cháu nhắc nhở là chúng kiểm tra hết tất cả các ruộng , ruộng ngô thì còn đỡ, ngô c.ắ.n đứt ít hơn, ruộng lúa mì cũng thỏ , chuột già năm nay cũng nhiều."

 

Ông lo lắng về phía núi Dã Trư Lĩnh trong bóng đêm:

 

“Cứ cảm thấy tình hình năm nay gì đó đúng lắm."

 

Minh Đại và Chu Tư Niên cũng theo, đầu tiên cảm thấy núi Dã Trư Lĩnh trông vô cùng u ám, đè nén.

 

“Ái chà!

 

Đừng nhổ, đừng nhổ!

 

Cho mày cái !!"

 

Mọi theo tiếng động, thấy Tiểu Mã Vương đang nhắm cái mũ của Liễu Quốc Cường, sức lôi xuống.

 

Liễu Quốc Cường cầm mớ dây lạc đất giơ lên, hy vọng thể giải cứu cái mũ của , tiếc là Tiểu Mã Vương chịu, cứ c.ắ.n c.h.ặ.t mũ buông.

 

Chưa đợi Minh Đại và Chu Tư Niên giúp, một tiếng “xoẹt" vang lên, nó x.é to.ạc một lỗ mũ của Liễu Quốc Cường.

 

Liễu Quốc Cường bất đắc dĩ sờ đỉnh đầu, may mà tóc vẫn còn nguyên.

 

Chu Tư Niên cạy hàm răng lớn của Tiểu Mã Vương , trong sự tình nguyện của nó mà giật cái mũ cỏ xuống.

 

Cầm mũ cỏ lên xem xét một chút, phát hiện đó mật ong, hèn gì mới thu hút sự chú ý của Tiểu Mã Vương.

 

Mật ong!

 

Có mật ong nghĩa là tổ ong, trong gian của Minh Đại đang thiếu thứ .

 

Cô liếc Chu Tư Niên, Chu Tư Niên lập tức hiểu ý, hỏi Liễu Quốc Cường:

 

“Anh chạm mật ong ở thế?"

 

Liễu Quốc Cường nhớ :

 

“Chắc là lúc tối qua lên núi kiếm củi bắt ve sầu thì chạm chăng?"

 

Liễu Đại Trụ tức giận cầm tẩu thu-ốc gõ :

 

“Lớn ngần mà vẫn còn ham ăn thế!"

 

Liễu Quốc Cường ôm cái mũ rách lỗ chạy biến.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/mang-theo-kho-hang-xuyen-ve-thap-nien-70-nhat-duoc-anh-chong-dien-khung/chuong-447.html.]

Minh Đại và Chu Tư Niên âm thầm đặt tổ ong .

 

Trò chuyện xong, Chu Tư Niên đưa Minh Đại bắt thỏ.

 

Khác với những khác là vây bắt, cả nhà cùng trận, Minh Đại chịu trách nhiệm định vị, Chu Tư Niên vung d.a.o găm, một đòn ch-ết ngay, chẳng mấy chốc thu hoạch bốn năm con thỏ.

 

Họ dừng đúng lúc, đường về thì gặp đội nấm nhỏ đang ủ rũ.

 

Anh em của thì chiều chứ!

 

Chu Tư Niên bảo Thiết Đản tập hợp các em , giúp mỗi đứa bắt hai con.

 

Tối hôm đó, thành tích mỗi trong đội khăn đỏ cầm hai con thỏ mới bảng xếp hạng tân thủ bắt thỏ của làng Liễu Gia Loan.

 

Thỏ trong ruộng thật sự quá nhiều, còn ranh ma, hoạt động dọn dẹp thỏ đêm của làng Liễu Gia Loan kéo dài suốt hơn một tuần lễ.

 

Mấy làng lân cận thấy động tĩnh của Liễu Gia Loan cũng vội vàng ruộng kiểm tra, quả nhiên thỏ cũng tràn lan, thế là cũng bắt đầu phong trào diệt thỏ rầm rộ.

 

Người lớn thì lo lắng cho sản lượng lương thực, lũ trẻ thì vì mấy ngày liền ăn thịt mà sướng phát điên!

 

Chỉ một vui, chính là Liễu Yến, cô bao giờ cảm thấy cuộc đời khổ sở như thế , cũng bao giờ nhận rằng, ăn thịt là một chuyện cực hình đến thế!

 

Mỗi buổi trưa đều là khoảnh khắc ác mộng của cô !

 

Bất kể cô trốn ở , Minh Đại đều thể tìm thấy, cả lũ trẻ trong làng đều là tay sai của cô!

 

Còn con ngựa nữa!

 

Mày là ngựa chứ ch.ó !

 

trèo lên cây trốn mà Tiểu Mã Vương vẫn thể lôi cô xuống !

 

cứ ngỡ Phương Nhu là phụ nữ tâm cơ sâu nhất !

 

Không ngờ Minh Đại mới là trùm cuối!

 

Nghĩ đến cảnh cô nở nụ ủy khuất ép uống hết bát canh thỏ cho thêm cái gì , cô nhịn mà buồn nôn xỉu.

 

Oẹ!

 

Không dám nghĩ đến luôn!!!

 

Minh Đại dùng yêu thuật gì, cô những nôn , mà vết thương mặt cũng nhanh ch.óng hồi phục, cả hồng hào rạng rỡ hẳn lên!

 

Đến mức trong điểm thanh niên trí thức đều cho rằng Minh Đại hầm cho cô canh thập đại bổ, cô ngày nào cũng kêu đắng, đúng là quá bộ tịch!!

 

Ai mà hiểu chứ!!

 

thật sự uất ức ch-ết !!

 

Đương nhiên là chẳng ai hiểu cho cô .

 

Ăn xong bữa trưa, Minh Đại dọn dẹp cái ca men lớn, bắt đầu thực hiện nhiệm vụ hàng ngày là tìm thanh niên trí thức Liễu một .

 

Chu Tư Niên từ sáng sớm ngoài kiếm bình sứ cho cô , Minh Đại vẽ bản thiết kế, yêu cầu đặt theo yêu cầu của cô, nên hôm nay trò chơi đưa cơm chỉ cô và Tiểu Mã Vương.

 

Mở cửa , Tiểu Mã Vương quen đường quen lối dẫn Minh Đại ngoài làng.

 

Trên đường gặp mấy thím đang về nhà ăn cơm, thấy cô bưng một cái ca men lớn bốc mùi thịt thơm lừng, họ thiết mở miệng:

 

“Thanh niên trí thức Liễu chạy ?"

 

Minh Đại bất đắc dĩ lắc đầu:

 

“Vâng ạ, cháu cũng cháu , thanh niên trí thức Liễu cứ chịu tha thứ cho cháu, haiz, cháu thật sự khó xử quá!"

 

Mấy thím thèm thuồng cái ca men lớn tay Minh Đại, nếu tiểu thanh niên trí thức Minh đây là d.ư.ợ.c thiện, ăn bừa bãi, bà thật sự cướp lấy ăn cho thanh niên trí thức Liễu luôn cho .

 

“Cái thể trách cháu , là thanh niên trí thức Liễu sướng mà hưởng, là cô hẹp hòi!

 

Thím thấy vết thương của cô cũng khỏi , cái mặt nhỏ bồi bổ hồng hào hẳn lên, cũng cần phiền cháu đưa d.ư.ợ.c thiện cho cô nữa !"

 

 

Loading...