Mang theo kho hàng xuyên về thập niên 70, nhặt được anh chồng điên khùng - Chương 437

Cập nhật lúc: 2026-02-22 03:17:13
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Chép miệng hai cái, Tiểu Mỹ tiến lên, c.ắ.n một phát m-ông Nhất Chỉ Nhĩ.”

 

Nhất Chỉ Nhĩ đau quá ngao một tiếng nhảy dựng lên, Tiểu Mỹ chen lấn chiếm lấy cái chậu.

 

Minh Đại Tiểu Mỹ ăn uống thanh lịch, Nhất Chỉ Nhĩ ăn dính đầy mặt mũi.

 

Khi sự so sánh thì Nhất Chỉ Nhĩ vẫn khá đáng yêu.

 

Nhất Chỉ Nhĩ còn ăn, ghé sát vợ nhe răng đe dọa, chọc nổi vợ nên nó chỉ đành dùng vuốt rửa mặt, cẩn thận l-iếm sạch lớp bột hồ mặt.

 

Một lát , một chậu thức ăn cho mèo gần như một Tiểu Mỹ ăn sạch.

 

Nhất Chỉ Nhĩ thấy còn sót chút đáy chậu cũng chê, xông lên l-iếm sạch bong.

 

Ăn no xong, Tiểu Mỹ chạy ao uống chút nước, đó bắt đầu rửa mặt l-iếm lông như ai ở đó.

 

Minh Đại lấy máy ảnh , ghi khoảnh khắc tuyệt vời .

 

“Chân của Nhất Chỉ Nhĩ kh-ỏi h-ẳn , vợ nó cũng tìm tới, hai ngày tới tiễn chúng về ?"

 

Cố Tư Niên Nhất Chỉ Nhĩ ngậm cái chậu mang về, gật đầu:

 

“May mà gần đây con hổ nào khác, nếu Nhất Chỉ Nhĩ về sẽ bắt nạt đến ch-ết mất, khéo vợ cũng cướp mất luôn."

 

Minh Đại cái chậu l-iếm sạch đến mức soi gương trong tay, đồng tình.

 

Thật sự thể giữ thêm nữa, giữ nữa thì thành ch.ó thật mất!

 

Nhất Chỉ Nhĩ đang giúp vợ l-iếm lông vẫn những ngày tháng của nó sắp kết thúc .

 

Mấy ngày tiếp theo, đồi Heo Rừng còn thấy tiếng hổ gầm nữa, đại đội trưởng lấy hết can đảm tổ chức nhân thủ, mang theo công cụ lên núi tuần tra một vòng.

 

May mắn là thấy dấu vết sinh hoạt của thú dữ lớn, lúc mới yên tâm.

 

Minh Đại và Cố Tư Niên lấy lý do ngoài hái thu-ốc, đưa Nhất Chỉ Nhĩ và Tiểu Mỹ trở về Đại Thanh Sơn.

 

Lại tới đây nữa, dưỡng khí tự nhiên xanh mướt một màu, tâm trạng Minh Đại cũng hơn nhiều.

 

Tìm theo vị trí trong trí nhớ, Cố Tư Niên đưa Minh Đại đến địa bàn của Nhất Chỉ Nhĩ.

 

Quan sát một chút, thấy động vật lớn nào xuất hiện, trái động vật ăn cỏ ở bên tăng lên, Minh Đại đường thấy hai đàn cừu.

 

Sau khi chọn định vị trí, Minh Đại đưa Cố Tư Niên gian.

 

Bên bờ ao, Nhất Chỉ Nhĩ vẻ mặt hâm mộ đó, vợ nó l-iếm lông cho Tiểu Mi Mi.

 

Tiểu Mỹ thích Tiểu Mi Mi, chỉ l-iếm lông cho nó mà còn chia thức ăn cho nó ăn, dường như coi nó như con của .

 

Tiểu Mi Mi cũng vẻ mặt hưởng thụ trong lòng hổ, thoải mái kêu meo meo.

 

Thấy tới, Tiểu Mỹ còn sợ hãi nữa, mặc dù vẫn thèm để ý đến hai , nhưng đối với bọn họ thì còn ác ý gì nữa.

 

Minh Đại lấy bữa ăn cuối cùng, hai chậu lớn thức ăn cho mèo bí chế để chiêu đãi chúng.

 

“Ăn , ăn xong là tiễn các về nhà ."

 

Nhất Chỉ Nhĩ thấy thế mà còn phần của , mừng rỡ cọ quanh Minh Đại và Cố Tư Niên một vòng, đó trực tiếp vùi đầu ăn ngấu nghiến.

 

Tiểu Mỹ thì ngậm Tiểu Mi Mi qua đó để nó ăn , đợi Tiểu Mi Mi ăn xong nó mới bắt đầu ăn.

 

Thật là một khung cảnh cảm động bao!

 

Minh Đại cầm máy ảnh chụp liên tục “tách tách".

 

Cố Tư Niên buồn Minh Đại đang đất chụp ảnh cho ba con Tiểu Mi Mi, tính toán thì chắc cuộn phim của cô đều dùng để chụp gia đình ba thành viên của Nhất Chỉ Nhĩ .

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/mang-theo-kho-hang-xuyen-ve-thap-nien-70-nhat-duoc-anh-chong-dien-khung/chuong-437.html.]

Đợi đến khi Tiểu Mỹ cũng ăn xong, Minh Đại vẫn thỏa mãn thu máy ảnh .

 

Mặc dù cô và Cố Tư Niên đều chê Nhất Chỉ Nhĩ ăn nhiều, nhưng ở chung lâu như , thật sự chia tay thì vẫn thấy nỡ.

 

Cố Tư Niên vẫy tay, Nhất Chỉ Nhĩ hớn hở chạy .

 

Cố Tư Niên nhéo nhéo cái tai nhỏ xén mất của nó:

 

“Xin mày, cũng cảm ơn mày giúp tao tìm chính .

 

Sau chỉ mỗi cái mồm ăn nhé, đừng vì một miếng ăn mà để lừa mất.

 

Còn nữa, về nhà thì chăm chạy nhảy một chút để gi-ảm c-ân , nếu mày thật sự bắt cái gì ăn ."

 

Nghĩ một chút, yên tâm bổ sung một câu:

 

“Bình thường thì thăm vợ mày nhiều , ôm lấy đùi nó cho c.h.ặ.t, nghìn vạn đừng để ch-ết đói đấy."

 

Nhất Chỉ Nhĩ thoải mái nhắm mắt , dây thanh quản phát tiếng gừ gừ lớn.

 

Minh Đại khống chế Tiểu Mỹ, dựng máy ảnh lên, bế Tiểu Mi Mi lên, gọi Cố Tư Niên và Nhất Chỉ Nhĩ gần.

 

Hai hai hổ một mèo cùng ống kính.

 

Tách một tiếng, một bức ảnh khó quên đời.

 

Thời khắc ly biệt đến.

 

Hai đưa Nhất Chỉ Nhĩ và Tiểu Mỹ khỏi gian.

 

Bên bờ ao, Tiểu Mi Mi hổ đột nhiên biến mất, bất an kêu vài tiếng, đáng tiếc là còn nhận lời hồi đáp nào nữa.

 

Vừa hạ đất, Tiểu Mỹ vèo một phát chui tọt rừng biến mất tăm.

 

Nhất Chỉ Nhĩ tại chỗ hít ngửi, nhận địa bàn của , cũng vui mừng tuần tiễu.

 

Minh Đại bóng lưng hai con hổ rời mà đỏ cả mắt.

 

Cố Tư Niên nhẹ nhàng vỗ vai cô:

 

“Không , em nhớ chúng thì chúng tới thăm."

 

Minh Đại sụt sịt mũi, gật đầu.

 

Trở địa bàn của , Nhất Chỉ Nhĩ mải mê chạy nhảy vui sướng mà chú ý tới Minh Đại và Cố Tư Niên lặng lẽ xuống núi.

 

Ngược Tiểu Mỹ lén lút theo họ, bảo vệ họ suốt quãng đường xuống núi.

 

Sau khi đến đường lớn, Minh Đại , vẫy vẫy tay về phía lùm cỏ đường núi, lời chào tạm biệt cuối cùng.

 

Tiểu Mỹ lặng lẽ rạp trong lùm cỏ, hai chân thú lấy một thứ kỳ lạ, cưỡi lên rời .

 

Sau khi một quãng đường xa, trong núi truyền đến những tiếng hổ gầm dồn dập.

 

Nhất Chỉ Nhĩ suy sụp chạy chạy trong núi, tìm kiếm khắp nơi.

 

Hai chân thú !

 

Hai con hai chân thú to lớn của mất !!

 

Tiểu Mỹ cành cây, con hổ ngu ngốc đang lóc om sòm bên , trong lòng dâng lên một nỗi buồn man mác.

 

Thật sự đấy, xung quanh đây mà thêm một con hổ đực nào nữa thì nó nhất định thèm sống cùng với cái đồ ngu ngốc bên !

 

Sau khi tìm hết nơi, Nhất Chỉ Nhĩ cuối cùng cũng nhận rằng nó đ-ánh mất hai chân thú !

 

 

Loading...